Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2459:

Lão giả đành phải thu liễm khí thế rồi nhảy xuống lưng ngựa, không nhịn được nhấc chân đá một cái:

- Súc sinh vô dụng.

Hắn bỏ lại lân mã nửa chết nửa sống, tùy ý giơ tay lên tóm một cái. Khúc Lang ở ngoài hơn mười trượng lăng không bay lên, trong nháy mắt đã theo hắn biến mất.

Trong nháy mắt, trên ngọn núi ngoài hơn mười dặm có hai bóng người hạ xuống.

Hổ Đầu đi rồi quay lại, thuận thế bỏ Khúc Lang trong tay xuống, có chút thâm trầm thở dài:

- Ài! Giao tiếp với tiểu bối như vậy, Hổ ca cũng dính mấy phần tục khí.

Hắn tuy là nói vậy, nhưng lại toét miệng nở nụ cười đắc ý.

Lâm Nhất và lão Long vẫn ngồi ngay ngắn, thờ ơ với Hổ Đầu.

Khúc Lang sau khi kinh ngạc thì lập tức hai đầu gối quỳ xuống đất bái:

- Tiền bối.

Không ngoài sở liệu, ba lão giả mua rượu đều ở đây. Tất cả những gì xảy ra lúc trước đều nằm trong sự khống chế của đối phương. Mà mình và người của Miêu Lâm cốc, lại hồn nhiên không hiểu!

Lâm Nhất quan sát Khúc Lang quần áo tả tơi, thầm lắc đầu.

Tiểu tử Khúc gia này tuy bị thương nặng, lại không bị thương tới căn bản. Bộ dạng kinh sợ hiện giờ của hắn và vẻ gian ngoan cố chấp lúc trước giống như hai người khác nhau. Mà sau khi chịu thiệt liệu có học khôn ra không thì trước mắt vẫn chưa biết được!

Lâm Nhất lấy ra một giới tử rồi némtới, nói:

- Lâm mỗ được lão phụ của ngươi nhờ vả tới cứu giúp, khi sắp chia tay, lại giúp ngươi một lần.

Khúc Lang hai tay tiếp nhận giới tử, tim đập thình thịch.

Giới tử nho nhỏ này chính là Càn Khôn giới chân chính. Vận chuyển thần thức để nhìn, trong đó có sức chứa hai mươi ba mươi trượng, cũng chất đống bình đan, ngọc phù, tinh thạch. Đặc biệt là còn có hai thanh phi kiếm. Uy thế sắc bén của nó, rõ ràng chính là tồn tại giống như pháp bảo!

Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, hỏi:

- Ngươi biết được bao nhiêu về Long Than, vì sao không đưa rượu lệnh tôn ủ tới đó.

Khúc Lang nắm chặt Càn Khôn giới, quỳ thẳng tắp, theo tiếng đáp:

- Tục truyền, long đàm (đầm rồng) từng xuất hiện một vị cao nhân danh chấn Hồng Hoang, thời gian bao lâu thì không rõ. Có điều, từ đó về sau, long đàm liền thành nơi tu sĩ tụ tập. Đặc biệt là những người thôn quê lỗ mãng có chí, đều coi Long Than như nơi có cơ duyên để đăng lâm thiên hạ. Mà vãn bối tuy hướng về đã lâu, lại tu vi không đủ mà khó có thể đến được, đành phải đem rượu trong nhà chào hàng cho hải thuyền, để đổi linh thạch đề thăng tu vi, ai ngờ mỗi lần đều không được như ý người.

Hắn có chút không cam lòng buông tiếng thở dài, nói tiếp:

- Rượu lâu năm của Khúc gia ta chính là linh thủy trong Linh Thủy cốc ủ ra, cất vào hầm trăm năm, có ẩn chứa linh khí, có hiệu quả thần kỳ phạt mao tẩy tủy, ích thọ duyên niên, vãn bối bất ngờ bước lên tiên đạo, không phải không có liên quan tới cái này. Tiếc rằng lại không ai biết hàng, bán không được giá.

Lâm Nhất lẳng lặng nghe Khúc Lang thuật lại, sau đó đứng dậy nói:

- Miêu Lâm cốc trải qua một kiếp này, chắc không dám đối địch với ngươi nữa. Sau này tu luyện cho tốt.

Lão Long cũng đứng dậy, muốn cứ vậy mà đi.

Hổ Đầu ở bên cạnh vò đầu bứt tai, lặng lẽ nuốt nước miếng Rượu ủ trăm năm đó đến bao giờ mới được thưởng thức.

Khúc Lang thấy ba vị tiền bối muốn đi, hai tay vái:

- Đa tạ ơn lớn của tiền bối.

- Lệnh tôn, mới là người mà ngươi phải cảm tạ!

Lâm Nhất lắc đầu, xoay người xoay người, nói tiếp:

- Cac loại hiểm ác đều không hơn được lòng người. Chí chân chí tình, không hơn được ơn cha mẹ. Tiểu tử, tự giải quyết cho tốt đi.

Lão Long không quên dặn dò:

- Để cha chuyện an tâm ủ thêm nhiều rượu ngon.

Hổ Đầu rất đồng ý, phụ họa nói:

- Huynh đệ ta ngày sau còn có thể đăng môn.

Tiếng nói còn đó mà ba bóng người đã lần lượt biến mất.

Trên Ngọn núi, Khúc Lang ngồi xuống, thì thào lẩm bẩm:

- Không ngờ thuật ủ rượu của phụ thân lại mang đến cơ duyên lớn như là cho con! Vẫn là lão nhân gia nói có lý, người có nhân phẩm, rượu có tửu phẩm, thiên địa vạn vật đều phân phẩm hạnh. Không có đức hạnh, rượu vô vị mà lòng người nhơ bẩn!

Trong sơn cốc phía trước, đuốc lại được châm lên. Một đám người vây quanh hai chiếc xe ngựa chậm rãi ra khỏi sơn cốc. Diệp Tây dẫn người cung kính đưa tiễn.

...

Dưới bóng đêm, ba bóng người ngự phong mà đi.

- Lão Long, bay trên trời và đi dưới đất, theo ý của huynh thì có gì bất đồng?

- Trên trời có sự tiêu dao của trên trời, dưới đất có sự tự tại của dưới đất. Mà trên trời không phải là an bình, dưới đất lại có nhiều hỗn loạn. Lão đại chẳng phải đã nói, dù có ngàn vạn biến hóa, chỉ có tâm là vĩnh hằng.

- Lão Long! Cảnh giới hiện giờ của ngươi khiến người ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

- Ha ha! Đi theo lão đại lâu ngày, khó tránh khỏi mưa dầm thấm đất. Tiếp theo nhân bóng đêm mà đi hay là nghỉ ngơi.

- Ài, ta nói này hai vị, sao không nghe cao kiến của Hổ ca ta? Trên trời dưới đất đều chả có gì, chỉ có ở trong mộng mới thoải mái, gừ gừ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free