Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2458:

Trên đỉnh núi, Lâm Nhất và lão Long ngồi khoanh chân.

Trong sơn cốc phía trước tuy kinh tâm động phách, nhưng chỉ là giống như một hoa sóng mà thôi. Trong bóng đêm hư vô mờ mịt này, tựa như biển lặng không một gợn sóng!

Đi tới Hồng Hoang hơn hai trăm năm, không phải chém giết khắp nơi thì chính là ngươi lừa ta gạt, hoặc là bay tới bay lui trong tinh không, cho dù muốn bế quan tu luyện cũng chỉ có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi. Cứ như vậy trong lúc đi qua núi rừng, tiện tay tham gia vào tranh đấu của tu sĩ thôn quê, tuy thoạt nhìn thì có chút nhàm chán, nhưng cũng nhàn nhã hiếm có!

Có điều, người ghét tranh đấu, nhưng có người thì hứng thú dạt dào!

Khi Khúc Lang bị thương rơi xuống đất, đồng bạn bị nhốt, tình hình nguy ngập, trong không trung đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn:

- Hổ gia ở đây, con mẹ nó dừng tay hết lại.

Chỉ nháy mắt, trong mấy trăm trượng dấy lên một đạo cuồng phong, lập tức cát bay đá chạy mà người hét ngựa hí. Khi đuốc ở xung quanh đều tắt, bốn phía lập tức bị bao phủ trong một mảng hỗn loạn. Lúc này, giống như thiên tai buông xuống, sát thần hàng lâm!

Sau một thoáng, trong sơn cốc chậm rãi an tĩnh lại. Trừ một con lân mã vẫn nóng nảy bất an ra, mấy chục người hai bên địch ta đều sững sờ, trố mắt ngạc nhiên.

Chỉ thấy dưới tinh quang mông lung, mơ hồ có thể thấy được một lão giả lăng không mà đứng. Uy thế của hắn sâu không lường được, khiến người ta nhìn thấy mà sợ!

Khóe miệng Khúc Lang mang theo vết máu, từ dưới đất chậm rãi giãy dụa ngồi dậy. Đầu tiên là gặp phục kích, rồi bị thương nặng. Mà khi hắn thấy rõ người đến, vẫn kinh ngạc không thôi. Đó là một trong ba lão giả mua rượu, là bang thủ của Diệp Tây, hay là...

Diệp Tây chính là hán tử trung niên lúc trước đạp kiếm mà đến. Hắn đã sớm đoán được tiểu tử Khúc gia sẽ không từ bỏ ý đồ, liền có phòng bị trước. Đối phương quả nhiên trúng kế, ai ngờ ngay khi giành toàn thắng dị biến lại nổi lên. Hắn không hiểu ra sao, thoáng chốc đã bị cuồng phong cuốn lên giữa không trung, sau đó thì ngã cắm đầu xuống đất, thiếu chút nữa thì ngã chết. Lão giả đó là ai...

Hơn hai mươi đồng bạn của Khúc Lang đều bị hất xuống ngựa mà hoảng sợ thất thố. Người của Miêu Lâm cốc thì ném đuối, ai nấy nằm rạp xuống đất mà trong lòng run sợ.

Đúng vào lúc này, lão giả trong không trung lại lên tiếng:

- Hừ! Khúc Lang vũ dũng có thừa, liệu địch lại không đủ, hơn nữa trẻ tuổi mà gian ngoan, đáng bị giáo huấn! Lão tử hỏi ngươi, sau này biết khôn ra chưa.

Khúc Lang có chút đầu óc choáng váng, cắn chặt răng từ trong đống hàng rào đổ nát chậm rãi bò dậy, chắp tay nói:

- Tiền bối...

Lão giảrất bực mình, há miệng mắng:

- Bớt con mẹ nó dong dài thôi, lão tử hỏi ngươi đã hiểu hay chưa?

Vị tiền bối này thoạt nhìn bí hiểm mà cử chỉ hữu độ, ai ngờ trong chớp mắt liền thành hung thần ác sát. Tính tình nghịch chuyển, không ngờ không biết làm sao!

Khúc Lang trố mắt một lúc, vội vàng ứng tiếng nói:

- Vãn bối biết rồi, sau này sẽ tuân thủ hiếu đạo.

Không cần nghĩ nhiều, đối phương tất nhiên là bang thủ phụ thân mời đến. Lão nhân gia hắn vẫn không yên lòng, lại vừa hay cứu nhi tử một mạng.

Lão giả ngửa mặt lên trời thở dài, lại hướng về phía ngọn núi ở xa xa hừ một tiếng, sau đó cả giận nói:

- Làm người phải biết giữ đạo hiếu là thiên kinh địa nghĩa, còn cần ngươi đánh rắm à? Làm việc cẩn thận mới là đaọ giữ mệnh, đúng là không thể dậy dỗ.

Khúc Lang ấp úng, không dám lên tiếng.

Lão giả lau râu bạc, rất có phong phạm cao nhân, nói tiếp:

- Diệp... Diệp gì ý nhỉ?

Có người vội vàng đứng dậy, sợ hãi nói:

- Tại hạ Diệp Tây, chính là tu sĩ của Miêu Lâm cốc. Không biết tiền bối.

- A... Chính là tiểu tử ngươi, kệ con mẹ ngươi là đông hay là tây, ngươi cướp đoạt xe ngựa của Khúc gia, quả thật là hành vi cường đạo. Lộng hành quấy rối thôn quê như vậy, đạo nghĩa ở đâu, ta nói này...

Lão giả trong không trung cực kỳ bá đạo mãnh liệt, gãi gãi đầu, tiếp theo lại vênh váo hung hăng quát:

- Trả lại hàng hóa trên xe ngựa cho Khúc gia, cả gan không nghe, lão tử san bằng Miêu Lâm cốc của ngươi!

Hán tử tự xưng Diệp Tây lập tức mặt như màu đất, thầm hối hận không ngừng. Chỉ biết Ngũ Cốc Nhưỡng của Khúc gia rất có danh tiếng, lại không ngờ sau lưng còn có chỗ dựa như vậy. Hắn vội vàng chắp tay vâng dạ, không dám có chút do dự.

Ánh mắt lão giả lóe sáng, dường như có chút đăm chiêu, tiếp theo lại giả vờ giả vịt ho khẽ một tiếng, hỏi:

- Rượu của Khúc gia là muốn vận tới đâu? Diệp... Diệp gì đó, ngươi là một tu sĩ Trúc Cơ, cướp bóc cướp bóc để làm gì.

Khúc Lang vẫn lảo đảo mà khí tức không đều, chưa trả lời, Diệp Tây đã bước về phía trước hai bước, ngẩng đầu lên cung kính nói:

- Hàng hóa của Khúc gia do hải thuyền vận tới các nơi phương bắc. Mà vãn bối không thích tình tình kiêu ngạo của Khúc Lang, nên xuất thủ...

Hắn thấy lão giả đó không để ý vội vàng nói tiếp:

- Từ đây đi về hướng bắc chỉ cần hai tháng hải trình là có thể tới Long Than. Đan dược, công pháp, các đồ dùng tu luyện của tu sĩ thôn quê chúng ta đều đến từ Long Than. Cho nên, vãn bối muốn mang Ngũ Cốc Nhưỡng của Khúc gia tới đó bán, có lẽ có thể đổi lấy không ít linh thạch.

Khúc Lang không thể nhịn được nữa, cả giận nói:

- Ngươi... Ngươi cướp rượu của Khúc gia ta để đổi lấy linh thạch, thật nực cười.

Diệp Tây bất đắc dĩ cười làm lành nói:

- Rượu ngũ cốc của Khúc gia ngươi cho dù có chút danh tiếng, lại chỉ có tiếng tăm ở tám thôn láng giềng, không bán xa ngàn dặm, quả thực là làm nhục thuật ủ rượu của cha ngươi. Ta đây là cũng có nổi khổ tâm.

Bùm.

Diệp Tây còn chưa nói hết, một cỗ lực đạo bỗng nhiên ập tới. Hắn không có sức trốn tránh, lập tức giống như bị đá to đâm phải bay ngược ra sau, cho đến ngoài mấy chục trượng, mới ngã xuống đất. Hắn miệng phun máu tươi, hoảng sợ hét lớn:

- Tiền bối tha mạng...

Lão giả trong không trung căn bản không có dấu hiệu xuất thủ, lại mắng:

- Ta nhổ vào! còn dám khoe mẽ, đồ đáng ăn đòn! Mau trả lại hàng hóa cho Khúc gia, đừng chọc cho lão tử phát hỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free