Vô Tiên - Chương 2457:
- Hôm nay người đến đây đều là huynh đệ của Khúc mỗ, mỗi người mười khối linh thạch để bày tỏ tâm ý
- Khúc đạo hữu, ngươi đúng là người thủ tín.
- Khúc huynh tính tình trượng nghĩa, chúng ta từ chối thì bất kính.
- Đúng vậy, đúng vậy.
- Khúc huynh, có việc cứ phân phó.
Khúc Lang vừa dứt lời, bốn phía lại là một mảng ồn ào. Chỉ trong nháy mắt, trên mặt đất đã không còn một khối linh thạch nào. Hắn gật đầu, trầm giọng nói tiếp:
- Theo ta giết tới Miêu Lâm cốc, mỗi người năm mươi khối linh thạch. Diệt tên đầu sỏ Diệp Tây, cũng đoạt lại hàng hóa của Khúc gia, lại cho mỗi người một ngàn linh thạch.
Mọi người không nói gì, mà tiếng thở dốc nặng nề lại liên tiếp vang lên.
Hơn hai mươi người ở đây, trừ mấy tiểu nhị của Khúc gia ra đều là tu sĩ Luyện Khí. Mọi người có lẽ có bái sư, hoặc là cơ duyên may mắn, sau đó mới bước lên con đường tu luyện, tiếc rằng linh thạch ít ỏi mà tiên đồ gian nan, chỉ có thể dựa vào bản sự của mình, chỉ mong ngày sau có thể đi được xa hơn. Hiện giờ lại có hơn một ngàn linh thạch từ trên trời hạ xuống.
Khúc Lang nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, cũng không dong dài, giơ tay lên vung một cái. Mọi người đều tự tản ra, cũng xoay người ẩn vào trong rừng cây cách đó không xa.
Sau một thoáng, hơn hai mươi quái thú to lớn chậm rãi xuất hiện trong bóng đêm. Đó là lân mã đều có người cưỡi.
Có thể thấy được một cách dễ dàng, Khúc Lang lần này là có chuẩn bị mà đến. Mà hắn có thù không để qua đêm, tuy lỗ mãng, nhưng cũng có thể được coi là quyết đoán tàn nhẫn! Sau đó, trừ tiểu nhị Khúc gia và chủ nhân của lân mã ra, hai mươi người đều cưỡi lân mã vòng qua gò núi, nhanh như gió chạy tới sơn cốc về phía trước.
Trong nhất thời, tiếng gót sắt rầm rập.
Trên một ngọn núi ngoài hơn mười dặm, ba lão huynh đệ đang quan sát tình hình trong sơn cốc phía dưới.
Lâm Nhất cười cười, nhẹ giọng nói:
- Dùng số tiền lớn để cổ vũ sĩ khí, mọi người đều cam lòng để hắn sử dụng; Dùng sự cường tráng của lân mã để bù đắp chỗ không đủ của tu vi; lại dùng lúc đêm dài người vắng đột nhiên làm khó, cũng nhanh mạnh tấn công thôn trại của Miêu Lâm cốc. Trước sau kín kẽ, rất có kết cấu. Cho thêm thời gian, tiểu tử Khúc gia cũng là là một nhân vật.
Lão Long phụ họa nói:
- Đúng vậy! Tiểu tử đó có dùng linh thạch ngươi lưu lại để dựa thế phát triển, cũng tận tình dày vò, thực sự có chút ngoài sở liệu.
Hắn có lẽ là có cảm khái, trầm ngâm một thoáng rồi nói tiếp:
- Nhớ lại năm đó, có có người từng đi khắp nơi chém giết, cuối cùng xuất Than nhập Hoang, mà thành tựu uy danh một đời!
Lâm Nhất xoay người nhìn về phía lão Long, đối phương lại khoanh tay mà đứng không nói gì nữa.
Không cần nói cũng biết, người xuất Than nhập Hoang năm đó, cũng thành tựu uy danh, chỉ có một người, đó chính là Long Phạm! Có lẽ lúc Long Phạm trẻ tuổi, cũng xử sự lỗ mãng mà ý chí chiến đấu sục sôi như vậy!
Mình năm đó không phải cũng thế sao? Chính là bằng vào một bầu nhiệt huyết và chấp niệm, một mình rời bỏ quê hương, vượt biển qua sông, cũng trải qua kiếp nạn trùng trùng mà đi đến được ngày hôm nay. Tiếc rằng tiên đồ khó lường, người cầu đạo giống như cá diếc qua sông. Cuối cùng có thể tiêu dao ngoài cửu thiên liệu có được mấy ai.
Cho dù là được may mắn, mà đột nhiên quay đầu, trong những năm tháng mờ mịt đó không ngờ lại không có lòng dừng chân. Không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu phong cảnh.
Hổ Đầu một mình đứng ở một bên, trong tay vẫn cầm một bình rượu. Hắn hiện giờ giống như là một kẻ có tiền, trong hành động đều lộ ra khí phách và hào phóng, ít nhất thì rượu lâu năm không rời bên miệng, không cần phải tính toán tiết kiệm. Thấy lão đại và lão Long tự thuyết tự thoại, hắn không nhịn được nói chen vào:
- Hừ hừ! Một đám tu sĩ Luyện Khí, không ngờ cưỡi ngựa đánh giặc, nào ngờ lại là tự chui đầu vô lưới, thật là thú vị.
Không ai để ý tới, thú vị cũng biến thành không thú vị!
Hổ Đầu bước lên mấy bước, há miệng ngượng ngùng cười nói:
- Long ca! Rượu ủ mười năm này thực sự không kém, so với Dã Túc tửu thì có thêm mấy phần thơm ngọt, cứ nếm thử đi.
Lão Long xòe tay ra, Hổ Đầu đưa bình rượu tới. Ai ngờ một hồ lô rượu từ bên cạnh bay tới, bị hắn nhẹ nhàng bắt lấy rồi há miệng hút một cái. Tửu hoa trong suốt đột nhiên nở rộ, lập tức lại bị nuốt vào trong bụng. Hắn thở ra hơi rượu khen:
- Quỳnh tương ngọc dịch cũng chỉ thế này mà thôi. Hảo tửu.
Hổ Đầu hai mắt trợn lên, bộ dạng thèm nhỏ dãi.
Lão Long lại coi như không thấy, nói tiếp:
- Uống rượu ủ trăm năm của Linh Thủy cốc, thiên hạ không còn mỹ vị nữa. Lão đại! Giữ kỹ Tử Kim Hồ Lô của ngươi kẻo lại có người ăn cắp.
Hổ Đầu không nhịn được nuốt nước miếng, lại đành phải cố nén dụ hoặc. Quét sạch hầm rượu của Khúc gia, thuần túy là tự tác chủ trương. Hiện giờ đắc tội với hai vị huynh trưởng không nói, còn khó tránh khỏi đuối lý nghèo từ. Nghĩ lại cũng chỉ có thể hối hận, vì sao lại bỏ lỡ rượu ủ trăm năm của Khúc gia chứ.
Đồng thời, trong sơn cốc phía dưới đã là tiếng ầm ĩ vang trời.
Trên sơn đạo ra vào Miêu Lâm cốc, dựng một hàng rào gỗ cao hơn đầu người, đơn giản là dùng để ngăn cản dã thú xâm nhập, thường ngày căn bản cũng không có ai trông coi.
Có điều, khi hai mươi người bọn Khúc Lang tới gần cửa hàng rào, phía trước đột nhiên sáng lên ánh lửa, theo đó tiếng dây cung vang lên rồi tên bay như mưa.
Miêu Lâm cốc sớm đã có phòng bị?
Khúc Lang cưỡi lân mã lao lên trước nhất, đã không thể thu thế. Hắn giơ tay lên bấm pháp quyết, trên người lập tức trào ra một tầng pháp lực hộ thể. Ngay sau đó là ầm một tiếng, nhân mã hợp nhất, đột nhiên phá vỡ cửa hàng rào mà vào. Sau đó thì đồng bạn thừa cơ tế ra phi kiếm, một nhóm đằng đằng sát khí mà không thể đỡ.
Đúng lúc này, trong không trung có người đạp kiếm mà đến. Trong phút chốc, mấy đạo kiếm quang sắc bén gào thét bắn xuống.
Khúc Lang đứng mũi chịu sào, căn bản không thể tránh né. Hắn biến sắc, gấp giọng hô to:
- Rút.
Mà tiếng hét vừa ra khỏi miệng, kiếm quang đã ầm ầm đâm tới. Pháp lực hộ thể của hắn lập tức thoát phá, ngã xuống lân mã. Đồng bạn thì rối ren, vội vàng cướp đường mà chạy. Mà mấy chục bóng người đã từ bốn phương tám hướng vây tới, đường lui đã mất.
Có người ngạo nghễ quát:
- Người tự tiện xâm nhập Miêu Lâm cốc, giết không cần hỏi.
Tình cảnh này, trên ngọn núi ngoài hơn mười dặm nhìn cái rõ ngay.
Lâm Nhất hơi lắc đầu, sau đó nhìn sang bên cạnh. Lão Long hiểu ý, vươn tay ra tóm lấy Hổ Đầu đang không vui, phân phó:
- Lấy được lợi ích thì mặc kệ sống chết, thiên hạ không có đạo lý này.