Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2456:

Bóng đêm phủ xuống, hai bóng người chậm rãi rời khỏi Linh Thủy cốc. Cho dù đã đi rất xa, ở cửa thôn vẫn còn có thể thấy được Khúc Đại đang từ xa đưa tiễn.

- Lão Long, vừa rồi có thất đức không?

- Lão đại nói quá lời rồi! Mấy vạn linh thạch đó tuy giữ lại vô dụng, nhưng đối với tu sĩ tầm thường mà nói thì lại cực kỳ hiếm có. Mà ngươi lại đáp ứng ra tay tương trợ, cũng đã là ban thưởng dày rồi, cha con Khúc Đại nên cảm thấy may mắn mới đúng! Hiện giờ là hai bên đều vui.

- Ha ha! Ít nhất thì chúng ta cũng lừa người ta.

- Đó cũng là bất đắc dĩ, ai bảo có người vô sỉ chứ.

Hai người vừa nói vừa đi, dần dần đi tới dưới một ngọn núi ở ngoài cốc. Trong đó Lâm Nhất đi lại phiêu nhiên, thỉnh thoảng lại cầm Tử Kim Hồ Lô trong tay uống một ngụm. Lão giả thì xách một bình rượu, vẫn mặt mày tươi cười. Lúc này trên trời không trăng, bốn phía mông lung. Uống rượu bước chậm trong bóng đêm, cũng có một phen tình thú khác lạ!

Đúng lúc này, có tiếng cười to đắc ý truyền đến:

- Ha ha! Hai vị cũng tiêu dao thật.

Lâm Nhất và lão Long đành phải dừng lại, yên lặng nhìn nhau. Sau đó đều đạp không bay lên.

Trên ngọn núi trăm trượng, dưới một gốc cây cổ thụ, có người đang dạng chân ngồi thoải mái. Hắn chỉ vào mười mấy bình rượu trước mặt, cực kỳ hào phóng nhường cho:

- Hai vị ca ca chớ có khách khí, ta hôm nay làm chủ nhà, cứ tận tình chè chén đi.

Người da mặt dày hơn nữa lại kiêu ngạo như vậy, ngoài Hổ ca ra thì không còn người khác.

Lâm Nhất không thèm nhìn Hổ Đầu lấy một cái, xoay người cưỡi gió đưa mắt trông về phía xa.

Lão Long giơ bình rượu trong tay lên uống một ngụm, hướng về phía Hổ Đầu mà châm chọc:

- Rượu trộm được, uống cũng vô vị.

Hổ Đầu chờ đợi hồi lâu, vốn định khoe khoang một hồi, không ngờ lại không được như mong muốn, trừng mắt nói:

- Như thế nào là trộm được? Nói khó nghe thế! Cuối cùng còn không phải là giữ lại cho huynh đệ nhà mình hưởng dụng, chớ có khách khí, nếm thử Ngũ Cốc Nhưỡng này đi, đủ mạnh đấy, gừ gừ.

Lão Long vẫn không lĩnh tình, nói:

- Sau khi Khúc Đại mất trộm, đứa con nhà hắn lại gặp nạn. Lão đại đành phải lấy ra mấy vạn linh thạch, mới khiến hai huynh đệ chúng ta thoát khỏi khốn cảnh. Ngươi cứ một mình hưởng dụng đi, chớ có áy náy.

Hổ Đầu không cho là đúng nói:

- Vài hũ rượu thôi mà, có gì to tát đâu.

Lão Long nghiêm mặt nói:

- Ngẫm nhiên có thì không sao. Mà ngươi lại chặt đứt sinh kế của người ta, làm mất mặt ta và lão đại.

Hổ Đầu tự cảm thấy chột dạ, gãi đầu, hai mắt đảo quanh, do dự nói:

- Hay là ta chia mấy trăm vò rượu cho ngươi và lão đại.

Lão Long hừ một tiếng, xoay người đi chỗ khác.

Hổ Đầu lấy sạch hơn một ngàn vò rượu, còn tưởng mình và lão đại không biết. Sự keo kiệt đúng là được biểu lộ không sót tí nào!

Lâm Nhất đúng lúc nói:

- Lão Long! Tử Kim Hồ Lô này của ta bên trong có Càn Khôn...

Hắn đẩy pháp lực, trong Tử Kim Hồ Lô lập tức phun ra một đạo tửu hoa.

Lão Long hiểu ý, giơ lên bình rượu thuận thế đón lấy. Tửu hoa biến mất, bình rượu mười cân cũng đã đầy. Sau đó, mùi thơm tỏa ra bốn phía.

Hổ Đầu không nhịn được khịt khịt mũi, ngạc nhiên nghi ngờ nói:

- Mùi rượu này rất quen thuộc, lại càng nồng đậm hơn.

Lão Long không để ý tới Hổ Đầu, uống một ngụm rượu ngon, khen:

- Cất đủ trăm năm, ngàn vàn khó đổi! Ha ha.

Lâm Nhất vẫn nhìn về phía xa, nói:

- Khúc Lang đã mang hết mấy vạn linh thạch trong nhà đi rồi, nếu không phải đi xa thì chính là muốn liều chết với người ta. Mà chúng ta đã hứa thì cứ thuận đường góp náo nhiệt!

Nói xong, hắn cưỡi gió lăng không bay tới. Lão Long theo sát đằng sau, thừa cơ lại uống mấy ngụm rượu.

Chỉ trong nháy mắt, trên ngọn núi chỉ còn lại một mình Hổ Đầu. Hắn vừa khịt khịt mũi mấy cái, vừa chán nản hừ hừ mấy tiếng, sau đó thì thu hồi hết bình rượu, nhấc chân đuổi theo. Rượu Hổ ca cất, chỉ là rượu được cất mười năm. Mà hai người không ngờ hưởng dụng rượu cất mấy trăm năm, không công bằng.

...

Đây là một sơn cốc cách bờ biển không xa, vòng núi dựa nước, địa thế hiểm yếu.

Dưới sơn cốc hơn mười dặm, có một gò núi nho nhỏ. Lúc này đã bóng đêm thâm trầm, mà chỗ khuất gió của gò núi lại có hai mươi ba mươi bóng người tụ tập.

Có người thấp giọng nói:

- Miêu Lâm cốc Diệp Tây, không ngờ giữa ban ngày ban mặt khi dễ Khúc Lang ta, thù này không báo, thề không làm người.

Có người sợ hãi nói:

- Nghe nói Diệp Tây đó đã là tu vi Trúc Cơ, chúng ta chỉ sợ không phải là đối thủ của hắn.

Có người do dự nói:

- Miêu Lâm cốc đó là dựa vào lấy tiền thù lao của thuyền qua biển mà sống, cũng có chút không dễ dàng, oan gia nên giải không nên kết.

Có người phụ họa nói:

- Đúng vậy, đúng vậy! Với nhau cũng coi như là người đồng đạo, đừng ngại ngày sau đăng môn đòi công đạo. Trước mắt, trời tối gió to, khó tránh khỏi sẽ có bất trắc.

Nam tử được vây ở giữa chính là Khúc Lang. Hắn khinh thường hừ lạnh một tiếng, chậm rãi giơ tay phải lên. Trên năm ngón tay, không ngờ đều đeo vòng sắt.

Thấy thế, mọi người nín thở ngưng thần. Vòng sắt đó không phải là vật không phải là, chính là giới tử trữ vật. Tuy nói vẫn không thể đánh đồng với Càn Khôn giới tử chân chính, nhưng lại được cái giá rẻ vật đẹp, hơn nữa bên trong có chừng hơn trượng, ở trong mắt những tu sĩ thôn quê này, dĩ nhiên đã là thứ tốt hiếm có.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free