Vô Tiên - Chương 2455:
- Vị tiên trưởng trước đó đi đâu rồi, các ngươi vốn là kết bạn mà đến.
Vị tiên trưởng nào? Người ta đã sớm trốn đi rồi.
Lâm Nhất không trả lời, lão Long ở bên cạnh lên tiếng:
- Trên đường tình cờ gặp nhau mà thôi, cũng không phải quen biết. Huynh trưởng ta từ bi vi hoài, ngươi còn không mau tạ an.
Khúc Đại mặt lộ vẻ áy náy, tự trách:
- Lời này có lý! Vị tiên trưởng này và người đó cãi cọ với nhau, lại há có thể là cùng hạng người.
- Chậm đã.
Khúc Đại không đợi hai người động thân, vội vàng hô:
- Khúc Đại ta không phải là người ham chiếm tiện nghi, hai vị đi theo ta.
Lão Long thần sắc nghi hoặc, Lâm Nhất cũng tò mò. Hai huynh đệ không do dự, đi theo sau.
Trong viện chỉ còn Khúc Lang và mấy người trẻ tuổi. Hắn nhìn về phía bóng lưng của hai lão giả đó, thầm thở phào, lại không nhịn được mà oán hận nắm chặt quyền đầu.
Khúc Đại đi trước dẫn đường, bước chân vội vàng, lẩm bẩm:
- Người có nhân phẩm, rượu có tửu phẩm, thiên hạ vạn vật đều phân chia phẩm hạnh.
Vòng qua góc nhà, đến sau nhà, ngoài mấy trượng chính là một hầm được che đậy. Nó cao hơn trượng, dùng đá đắp thành. Theo thềm đá đi xuống là một cánh cửa gỗ.
Khúc Đại ngoài miệng không ngừng, tiếp tục nói:
- Bất kể là người ủ rượu hay là người biết uốn đều không mất đi đức hạnh. Nếu không rượu sẽ vô vị, nhân tính kém cỏi.
Hắn đẩy cửa gỗ, lấy ra đồ nhóm lửa châm đèn, khiêm tốn nói:
- Tại hạ lắm miệng nói vài câu, hai vị tiên trưởng chớ có chê cười. Mời đi bên này.
Người ở trước cửa hầm ngầm, mùi thơm đã ùa tới, khiến người ta ngửi thôi cũng muốn say.
Lâm Nhất và lão Long lần lượt đi theo vào hầm, lập tức lại nhìn nhau không nói gì.
Căn hầm chừng hơn mười trượng đã rỗng tuếch. Dưới ngọn đèn mờ nhạt, mặt đất, góc tường vẫn lưu lại dấu vết chất vò rượu. Không cần nghĩ nhiều, nơi này đã bị người ta quét sạch rồi!
Khúc Đại đi tới cuối hầm, xắn tay áo cúi người xuống, ra sức đẩy một tấm ván gỗ, tiếp theo lại lật vải dầu thật dày lên, không ngờ lộ ra một lỗ thủng rất sâu. Sau đó, một mùi thơm từ trong phả ra. Hắn đứng thẳng dậy, cảm khái thở dài:
- Nếu không phải chỗ này bí mật, mấy vò rượu trăm năm ta chôn dưới lòng đất đã bị lấy đi rồi!
Lâm Nhất và lão Long tới gần, không nhịn được hít sâu một hơi mùi rượu rồi đều mỉm cười.
Dưới lòng đất nơi này không ngờ có năm cái vại to xếp thành hình chữ nhất, có lẽ là vò rượu, đều sâu hơn trượng, rộng ba thước, cũng đều có ván gỗ kê lên, thẳng hàng với mặt đất. Nhìn qua thì không dễ phát hiện. Mà hiện giờ nghĩ đến, có lẽ là người trộm rượu quá vội vàng nên bỏ qua, thế nên mới bỏ lại rượu cất trăm năm quý giá nhất.
Khúc Đại phân trần nói:
- Năm vò này là rượu lâu năm, chính là tổ tiên ta lưu lại. Ta không nỡ đem bán, chỉ muốn giữ lại cho tiểu nhi làm vốn để sống yên phận. Mà hắn lại si mê tiên đạo, hơn nữa tu luyện gian nan, linh thạch đổi lấy không dễ.
Một phàm nhân để nhi tử được bước lên tiên đạo, không ngờ dùng cách bán rượu để đổi linh thạch. Thật là ứng với câu đó, hết lòng tận sức vì con, đáng thương cho lòng cha mẹ trong thiên hạ!
Khúc Đại nói:
- Nay có mấy vạn linh thạch tiên trưởng ban thưởng, chắc đã đủ để tiểu nhi dùng cho tu luyện rồi.
Hắn lại cười bùi ngùi, nói tiếp:
- Hơn mười năm qua, linh thạch kiếm được ít ỏi không có mấy, rất khiến tiểu nhi ghét bỏ, sau đó mới bị bức phải tăng giá rượu.
Hắn nói tới đây, chỉ về phía trước, dứt khoát nói:
- Một vò rượu này không dưới năm sáu ngàn cân, hai vị cho cứ lấy! Ta giờ bảo đệ tử đi trút ra đóng lại.
Rượu cất trăm năm, khó gặp khó gặp! So với Thiên Thu Phức ở gia hương thì thế nào?
Lâm Nhất lắc đầu, cười nói:
- Trong viện đã không có một bóng người.
Khúc Đại ngạc nhiên nói:
- Sắc trời đã muộn, mấy người bọn chúng đi đâu rồi.
Lâm Nhất nói:
- Tiểu tử nhà ngươi chắc là vẫn chịu thiệt quá ít, không nhớ được lâu, ngay đêm tìm người ta báo thù rồi.
Khúc Đại vội la lên:
- Hắn chính là lúc tuổi trẻ khí thịnh.
Hắn lo cho nhi tử, nhấc chân muốn chạy ra ngoài đuổi theo.
Lâm Nhất vươn tay ra ngăn cản:
- Ngươi không đuổi kịp đâu, năm người họ đã đi xa rồi.
Khúc Đại dừng chân nói:
- Giờ phải làm sao đây.
Lâm Nhất thong dong điềm tĩnh nói:
- Nể ngươi phụ tử tình thâm, ta sẽ xuất thủ một lần.
Khúc Đại lập tức kinh hỉ, luôn miệng nói:
- Vậy thì tốt quá, vậy thì tốt quá.
Vừa rồi quan tâm quá tất loạn, lại quên mất hai vị tiên trưởng trước mắt. Khúc Lang nếu được họ tương trợ, có lẽ đảm bảo được an toàn.
Lâm Nhất nói:
- Ta không chỉ giải nguy cho hắn, còn dạy như thế nào làm người như thế nào, cũng lưu lại cho hắn linh thạch, đan dược và pháp bảo để tu tới Nguyên Anh. Về phần hắn sau này như thế nào thì chỉ có thể trông vào tạo hóa của bản thân hắn.
Khúc Đại chậm rãi quỳ xuống, xúc động chắp tay nói:
- Ân nhân.
Lâm Nhất phẩy nhẹ tay áo, thản nhiên nói:
- Có điều, ta muốn mua năm vò rượu này.
Khúc Đại không cựa quậy được, hơi lộ ra vẻ hốt hoảng, khó xử nói:
- Năm vò rượu này sợ là phải hai vạn cân, nếu trút ra bình thì e là phải mất mấy ngày.
Lâm Nhất lấy ra Tử Kim Hồ Lô, lão Long ở bên cạnh mỉm cười xoay người đi chỗ khác.