Vô Tiên - Chương 2454:
Trong viện có mấy người trẻ tuổi, đều quần áo rách mát mà bộ dạng chật vật. Cầm đầu là nam tử khoảng hai mươi ba mươi tuổi, trên người còn mang theo vết máu, dưới cơn thịnh nộ, đá vỡ mấy vò rượu không.
Hổ Đầu vừa hay từ sau nhà xông ra, cười ha ha xem náo nhiệt. Bỗng nhiên phát giác có người vẻ mặt hoài nghi nhìn mình chằm chằm, hắn không khỏi hai mắt trợn trừng, hét lên:
- Làm gì? Đừng có gặp chuyện không vui thì muốn trút giận lên đầu ta, hừ.
Hắn rất ủy khuất hừ một tiếng, không ngờ vung tay áo, lướt qua mấy người trẻ tuổi đó, ra nghênh ngang ra khỏi cửa viện.
Lâm Nhất đứng trước cửa nhà đá, trao đổi ánh mắt với lão Long.
Lão Long nhún nhún vai, khoanh tay truyền âm:
- Hắn vẫn là trẻ con, đang lúc muốn thể hiện, thôi cứ để hắn tùy hứng. Không biết người tới là ai.
Lâm Nhất sau đó nhìn về phía mấy người trẻ tuổi trong viện. Lão Long nói không sai, giữa huynh đệ có khúc mắc là không thể tránh được, nhường nhịn và khoan dung mới là đạo ở chung. Có điều, đôi khi, sự tùy hứng của người nào đó chỉ là để che giấu tà tâm!
Đồng thời, Khúc Đại đi nhanh tới, ngạc nhiên nói:
- Khúc Lang, xảy ra chuyện gì.
Khúc Đại, Khúc Lang đơn giản dễ nhớ, nghe là biết người một nhà.
Quả nhiên, nam tử cầm đầu oán hận nói:
- Cha! Mấy trăm vò Ngũ Cốc Nhưỡng chúng ta vận tới bờ biển đều bị người ta đi. Không chỉ như vậy, còn muốn đả thương chúng ta.
Linh Thủy cốc tửu phường, trừ Khúc Đại ra, còn có Khúc Lang và mấy hậu sinh trẻ tuổi đi theo hỗ trợ. Sáng sớm hôm nay, mọi người mang theo hai xe Ngũ Cốc Nhưỡng, chỉ vì vận đến bờ biển xa xôi. Ai ngờ sắc trời vừa tối, xe ngựa và rượu đều không còn, còn bị đả thương!
Khúc Đại vội vàng nhìn từ trên xuống dưới, quan tâm nói:
- Con ta thương thế thế nào?
Khúc Lang đặt mông ngồi xuống ghế đá trong viện, ủ rũ nói:
- Con không sao?
Cách đó không xa có người nói:
- Sư phụ! Những người đó đến từ Miêu Lâm cốc, thực sự rất bá đạo.
Có người phụ họa nói:
- Tận mấy tu sĩ, Lang huynh nan địch tứ thủ.
Có người may mắn nói:
- Nếu không phải chúng ta quyết định thật nhanh bỏ hàng hóa xuống, tuyệt khó sống sót.
Đó là mấy học đồ, tiểu nhị của tửu phường, mồm năm miệng mười kể lại hung hiểm trước đó.
Khúc Đại thở hắt ra một hơi, an ủi nói:
- Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.
Khúc Lang lại bực mình khoát tay chặn lại, lên tiếng nói:
- Việc này tuyệt đối không thể bỏ qua, phụ thân đừng nói nhiều.
Khúc Đại thần sắc xấu hổ, nhất thời lúng túng.
Đúng lúc này, có người quát lên:
- Càn rỡ!
Khi Khúc Lang dẫn người quay về đã lưu ý đến lão giả trong viện tử, lại thấy đối phương đang quan sát rượu ủ của nhà mình, liền cũng không để ở trong lòng. Ai ngờ lão giả tướng mạo gầy gò đó đột nhiên lên tiếng quát lớn, hắn sau đó mới xuyên qua bóng đêm mông lung ngưng thần nhìn lại, vẫn mang theo vẻ tức giận, hỏi vặn:
- Ngươi là là ai, sao dám nói năng vô lễ.
Lâm Nhất đi tới trong viện, vuốt râu, lạnh lùng nói:
- Cha ngươi được tin không tốt, không để ý tới mấy trăm vò rượu vất vả ủ ra, mà chỉ quan tâm tới thương thế và an nguy của ngươi. Tình cảm đó khó diễn tả thành lời.
Mà ngươi thân là nhi tử, lại lỗ mãng tự phụ mà không tuân thủ hiếu đạo. Cho dù Luyện Khí tầng bảy thì cuối cùng vẫn uổng công.
Khúc Lang bị mắng cho mặt đỏ tai hồng, không nhịn được nhảy lên quát:
- Ngươi chẳng lẽ là tiền bối Trúc Cơ...
Hắn thuận tay rút ra một thanh tiểu kiếm, không ngờ trở nên đề phòng. Mấy người trẻ tuổi khác cũng trở nên rối ren, hiển nhiên chính là tư thế đối đầu với kẻ địch mạnh.
Lâm Nhất nhíu mày, tùy ý phất tay áo cuốn một cái. Tiểu kiếm của Khúc Lang lập tức rời tay mà ra, hắn sợ tới mức lập tức biến sắc.
Khúc Đại khó xử, thất thanh cầu xin tha thứ:
- Tiên trưởng! Chớ có đả thương con ta.
Lâm Nhất không làm khó, giáo huấn Khúc Lang:
- Nếu không phải niệm tình lệnh tôn, ta tất phế bỏ tu vi của ngươi.
Khúc Đại biết Lâm Nhất đang chủ trì công đạo, lại vẫn nghiêng về con mình, cuống quít chắp tay nói:
- Tiên trưởng chính là vì rượu mà đến, đừng vì tiểu nhi mất mất đi hứng thú. Mời đi bên này...
Xoay người xoay người chạy tới nhà đá, đẩy cửa mà vào, lại lập tức đi ra, cả kinh nói:
- Ái chà! Sáng sớm lúc chất lên xe, rõ ràng còn lại hơn một trăm vò rượu mười năm, tại sao giờ không còn.
Hắn không kịp nghĩ nhiều, hô về phía Lâm Nhất:
- Tiên trưởng đừng trách, hầm rượu sau nhà vẫn còn.
Lâm Nhất phất nhẹ tay áo, tiểu kiếm vừa rồi đã biến thành một cục sắt rơi xuống đất. Hắn không để ý tới Khúc Lang, mà là xoay người lắc đầu với lão Long.
Khúc Lang thần sắc ngơ ngẩn, đã mồ hôi lạnh như mưa. Không thấy lão giả đó có tu vi gì, cũng không thấy làm thế nào mà luyện hóa pháp khí cực phẩm mình thành hòn sắt. Đối phương không phải là tu sĩ tầm thường đi ngang qua vào mua rượu, mà là cao nhân khó gặp.
Chỉ giây lát, Khúc Đại đã vội vàng quay về, dậm chân hô:
- Hơn ngàn vò rượu lâu năm, chính là ta dùng nửa đời người ủ ra, giờ đều không cánh mà bay, gặp quỷ rồi.
Khúc Lang vẫn hoảng sợ bất an, không nhịn được oán trách:
- Cha! Linh Thủy cốc tốt xấu gì cũng có tu sĩ tọa trấn, lấy đâu ra quỷ hồn, đừng nói lung tung.
Hắn lặng lẽ liếc nhìn lão giả gầy gò kia, lại tâm thần hoảng hốt.
Lâm Nhất và lão Long dường như đã sớm có sở liệu, đều đứng tại chỗ không nhúc nhích. Mà tình cảnh này, thực sự khiến cho người ta không đành lòng. Theo tay áo phất một cái, một đạo quang mang đột nhiên bay vào cửa phòng đang mở rộng ngoài mấy trượng. Trong nháy mắt, ở góc phòng đã có thêm một đống tinh thạch lấp lánh. Hắn trầm giọng nói:
- Mấy vạn linh thạch đó coi như là bồi thường đi.
Thử nghĩ, một vò chào giá trăm khối linh thạch. Hơn ngàn vò rượu, mấy vạn linh thạch cũng không tính là nhiều!
Khúc Lang đã thấy rõ, trợn mắt há hốc mồm. Ngũ Cốc Nhưỡng của Phụ thân tuy nổi tiếng xa gần, lại giá cả dắt đỏ. Tuy có tu sĩ thường xuyên qua lại, xuất thủ hào phóng lại không có mấy người. Phải biết rằng rượu chỉ là thú tiêu khiển mà thôi. Mà hiện giờ có người một phát ném ra mấy vạn linh thạch, quả thực khiến người ta khó có thể tin nổi.
Khúc Đại lại không biết lại không biết linh thạch có không dễ, chỉ nghĩ tới con số kinh người, liên tục xua tay nói:
- Thế sao được...
Hắn giống như đột nhiên hiểu ra gì đó, kinh ngạc nói