Vô Tiên - Chương 2453:
Lão giả đó tự xưng là Khúc Đại, khoảng bốn năm mươi tuổi, nhưng đã râu tóc hoa râm, chỉ có sắc mặt vẫn hồng hào, cả người lộ ra tinh thần. Hắn chào hỏi xong thì nhấc một bó củi đi vào trong phòng. Có sương khói từ trong phòng bốc ra, vị rượu rất thuần!
Lâm Nhất đi vào trong sân, nhìn tình hình xung quanh.
Đây là một xưởng ủ rượu. Lão giả tự xưng Khúc Đại thì là thợ ủ ượu. Hôm nay tầm hương thức vị, thật đúng là đến đúng chỗ!
Lâm Nhất mỉm cười, bước đến trước cửa nhà đá.
Trong phòng cũng chất đống chai lọ. Khúc Đại đó đang vội vàng bỏ thêm củi, má bị lửa hun cho đỏ hồng. Hắn thấy khách tới vẫn chưa rời đi, cười nói:
- Ba vị là tiên trưởng qua đường...Ài, rượu trong bình đó không thể uống.
Hổ Đầu đi theo tới trước cửa, không nói hai lời, vươn tay ra lấy một dãy bình rượu dựng ở góc tường, cũng không ngờ bị chủ nhân lên tiếng quát bảo ngưng lại. Hắn đành phải ngượng ngùng rụt tay về, ngẩng đầu lên thấy ánh mắt của Lâm Nhất, không nhịn được cười ngô nghê, tò mò hỏi:
- Tại sao lại không uống được.
Lâm Nhất nhấc chân bước vào phòng.
Hổ Đầu cằm, nghi hoặc nói:
- Lão đại có chút cổ quái! Ta nói này Long ca...
Có người đi qua bên cạnh trực tiếp vào phòng, đồng dạng cũng hờ hững. Hắn lắc đầu không cho là đúng, sau đó liền muốn đi vào.
Khúc Đại bỏ củi trong tay xuống, xua tay vội la lên:
- Ba vị tiên trưởng! Giờ là lúc ra rượu mà chật chội như vậy, chẳng phải rất vướng tay vướng chân sao?
Lão Long lui ra sau một bước, thấp giọng quát lên:
- Bớt vào góp vui thôi, ra ngoài.
Hổ Đầu thiếu chút nữa thì va phải hắn, vội vàng lách ra ngoài cửa. Hắn thấy lão Long không giống nói đùa, mắt hơi trố ra, lại nhìn vào trong phòng, sau đó mới hậm hực xoay người rời đi, dứt khoát đi lòng vòng trong sân.
Lão Long xuống ghế gỗ trước cửa, coi như không thấy động tĩnh của Hổ Đầu.
Lâm Nhất cũng lui lại mấy bước, thần sắc chăm chú. Một lão giả phàm tục ủ rượu, ngôn hành cử chỉ lại không tầm thường. Hắn tò mò mỉm cười hỏi:
- Ngươi sao biết lai lịch của ba người chúng ta.
Khúc Đại thấy bốn phía thông thoáng, không đuổi khách nữa. Hắn lau mồ hôi trên trán, ngồi trước bếp nấu, phân trần:
- Tượu Khúc Đại ta ủ, mềm mại mà ngọt lạnh thơm thuần. Thường có tiên trưởng qua đường ngửi thấy mùi mà tới, cũng dần dần truyền ra thanh danh, ha ha.
Hắn nói tới đây, rất đắc ý cười nói:
- Đừng nhìn Linh Thủy cốc này tuy nhỏ, nhưng cũng có hậu sinh trẻ tuổi ra ngoài tìm tiên cầu đạo! Mà lúc này sắc trời đã muộn, ba vị lại không mời mà tới. Với suy nghĩ nông cạn của ta, tất nhiên là tiên trưởng tới chơi.
Lâm Nhất cười cười, ngồi xuống đống củi phía sau.
Bục bệp chiếm một nửa căn phòng, cũng có ống khói thông tới nóc nhà.
Mà cái bình lớn trên bục bếp bị hỏa diễm đun sôi, phát ra sóng nhiệt và mùi rượu thơm. Tuy nói thời gian uống rượu của mình cũng không ngắn, nhưng chính mắt thấy ủ rượu vẫn là lần đầu.
Lâm Nhất nhìn tình hình trong phòng, nói:
- Lâm mỗ cũng là người thích uống, nhưng không biết rượu ngon ngươi ủ có chỗ nào bất phàm.
Khúc Đại bỏ thêm củi vào bếp, hai mắt nhìn chằm chằm bình lớn trên bếp, tay vuốt râu nói:
- Rượu ngon nhân gian dùng ngũ cốc để ủ là nhất. Mà trong đó có nhiều quy củ, đều không thể bỏ bớt cái nào.
Hắn nói tới bí quyết ủ rượu, đạo lý rõ ràng, lại hứng thú chưa hết:
- Bách nhưỡng nhất đàn tửu, tuế nguyệt hóa quỳnh tương; cử bôi thán tha đà, xuân thu vị đạo trường, ha ha.
Những lời trên hẳn là một đoạn yếu quyết ủ rượu. Phải biết rằng sau khi cho rượu vào bình, lưu trữ càng lâu thì vị rượu càng thuần. Mà cái này sao không phải là đạo lý là người! Chưa qua mưa gió, khó gặp cầu vồng. Không có sự rèn luyện của năm tháng và sự gột rửa của cực khổ, sao có thể cảm nhận được nhân sinh tam vị! Tu hành cũng vậy, vẫn phải thiên chuy bách luyện.
Khi Lâm Nhất đang như có đăm chiêu, Khúc Đại đã dập lửa trong lò. Chỉ thấy hắn lại lấy ra một cái vại rồi đặt lên bếp, tiếp theo từ trong cái nồ gốm hình dạng như cái bình để lại nước rượu vàng, theo đó mùi thơm bay ra.
Lão Long ở trước cửa không nhịn được khịt khịt mũi, liên tục gật đầu khen ngợi.
Khúc Đại cởi tạp dề rồi lau tay, thở phào cười nói:
- Ha ha! Ra nồi xong rồi, ngày mai có thể đổ vào vò rồi cho xuống hầm. Để ba vị tiên trưởng chờ lâu, đi theo ta.
Lâm Nhất đứng dậy nhường đường, hỏi:
- Không biết giá rượu bao nhiêu, là vàng hay bạc, hay là châu báu.
Ở Bách Khê Cửu Khúc độ, từng vì tiền rượu không rõ mà gặp phải khó xử. Hiện giờ rượu ngon mê người, vẫn cứ phải hỏi trước thì tốt hơn.
Khúc Đại đi đến ngoài cửa, theo tiếng đáp:
- Tại hạ không nhận vàng bạc tài bảo, chỉ lấy linh thạch. Rượu cất một năm thì mười khối linh thạch, rượu cất năm năm thì trăm khối, rượu cất mười năm thì năm trăm khối, rượu càng lâu thì linh thạch càng nhiều. Giá cả vừa phải, ha ha.
Giá mua giá bán rõ ràng, tuy nói là công bằng, nhưng rất đắt!
Lão Long ở trước cửa kinh ngạc nói:
- Ngươi là một phàm nhân, lấy linh thạch để dùng làm gì?
Khúc Đại cười đáp:
- Ha ha! Thực không dám giấu, tiểu nhi chính là tu sĩ Luyện Khí, cần linh thạch để tu luyện.
Lâm Nhất đi sau lưng Khúc Đại, thầm lắc đầu. Chẳng trách hắn đối mặt với tiên nhân lại bình tĩnh như vậy, thì ra trong nhà cũng có tu sĩ. Mà lão Long và Hổ Đầu không có linh thạch, mình khi rời khỏi Cửu Châu vẫn tùy thân mang theo không ít.
Lúc này, trong viện đột nhiên truyền đến tiếng vò rượu võ, tiếp theo có người cả giận nói:
- Khinh người quá đáng.