Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2452:

Ba bóng người đạp gió mà đi.

Nửa ngày trôi qua, Lạc Hoa châu đã bị để lại phía sau ngoài ngàn dặm. Trong sơn cốc phía trước có thôn xá chằng chịt, khói bếp lượn lờ, vừa hay là lúc hoàng hôn.

Ba huynh đệ thế đi chậm lại, lần lượt dừng trên một tòa núi nhỏ cao mấy trăm trượng.

Chỗ này dãy núi nhấp nhô, rừng rậm mông mông, cũng có sương mù bao phủ. Ngoài tay phải hơn mười dặm là đại hải bát ngát. Nơi này có ánh nắng chiều chiếu xuống, còn có gió mát chậm rãi thổi tới.

- Từ đây vượt qua Thiên Hoang, đường xá xa xôi. Mà cứ đi như vậy, có trời mới biết năm nào tháng nào mới có thể đến được Vạn sơn. Đừng ngại nghỉ ngơi một đêm, tiêu diêu tự tại. Long ca ý thế nào.

- Lão đại có lẽ có ý này. . .

- Ài, ta nói lão đại, có nghe thấy huynh đệ ta nói chuyện không?

- Lão đại.

Hổ Đầu và lão Long de nhìn về phía lão đại nhà mình. Nếu sắc trời đã muộn, lại không vội lên đường, tìm chỗ đặt chân nghỉ ngơi cũng là hợp tình hợp lý!

Lâm Nhất lại chắp tay sau lưng dừng chân nhìn lại, trong thần sắc dường như có vẻ do dự. Nghe tiếng, hắn xoay người lại, lẩm bẩm:

- Huyền Ngọc Tử tính tình kỳ quái, cố chấp, tính tình không có đạo nghĩa, hơn nữa từ trong ánh mắt của hắn cho thấy hình như có gì đó giấu diếm, sau này khó tránh khỏi sẽ gặp phải tai họa.

Lão Long hiểu ý nói:

- Ta thấy lão đại lúc ấy đã động sát tâm, vì sao lại do dự.

- Ái chà! Lão đại ngươi vẫn chưa biết đấy thôi, đối với người quen biết thì khó hạ sát thủ, chỉ khi bị bức tới đường cùng mới bất đắc dĩ mà làm. Đài Thắng như vậy, Nguyên Tín Tử cũng như vậy, hừ hừ. . .

Hổ Đầu bộ dạng sớm có sở liệu, vỗ ngực hét lên:

- Cứ đợt một chút, ta giờ quay về Lạc Hoa châu mà trừ hậu hoạn.

Lão Long không ngăn cản, xem ra cũng có ý này.

Lâm Nhất nhíu mày, nhẹ giọng la rầy:

- Đứng lại cho ta!

Hổ Đầu làm bộ muốn bay lên, dửng dưng nói:

- Ngươi chính là lòng dạ đàn bà.

Lâm Nhất thét hỏi:

- Nếu hơi tí là nghi kỵ rồi lạm sát, Lâm mỗ có khác gì Cửu Huyền, Lăng Đạo?

Lão Long xúc động, không kịp nghĩ nhiều, bước tới chắn trước người Hổ Đầu.

Hổ Đầu đành phải từ bỏ, vẫn khó chịu nói:

- Cửu Huyền, Lăng Đạo tất nhiên đáng giận, lại chưa chắc đã không đúng tý nào. Ít nhất người ta càn rỡ nhất thời, mà huynh đệ chúng ta thì chỉ có thể tàng hình biệt tích. Lấy thừa bù thiếu, mới là đạo lý.

Lâm Nhất không ngờ Hổ Đầu lại chống đối trực diện cũng lên tiếng giáo huấn mình, không khỏi hơi giật mình. Hắn trầm mặc một lát, thầm thở dài, lời nói dịu đi:

- Lâm mỗ chỉ biết cẩn thủ bản tâm, mà hành đạo tự nhiên, tuyệt đối sẽ không thèm khát sự cường đại của người khác.

Hổ Đầu dường như không nghe nổi thuyết giáo, than thở:

- Ngươi chính là cố chấp!

Lâm Nhất lắc đầu:

- Cố chấp cũng được, lòng dạ đàn bà cũng được, mà mỗi khi tai hoạ hàng lâm, lại không vì ý nguyện của chúng ta mà thay đổi, cũng không vì một Huyền Ngọc Tử nho nhỏ mà thay đổi...

Hắn giơ tay lên chỉ về phía sắc trời đã hoàng hôn, nói tiếp:

- Giống như trăng tròn trăng khuyết, căn bản không thể tránh né. Cứ bản thân bằng phẳng, đối mặt là được.

Hổ Đầu vẫn không phục, tranh cãi:

- Ta ngôn từ vụng về, tất nhiên không nói lại được ngươi, mà ngươi lại quá mức cổ hủ.

Lão Long thấy sắc mặt Lâm Nhất có chút khó coi, há miệng ngắt lời:

- Cửu Huyền không chết, mối họa không. Có lẽ có thể vẽ đường cho hươu chạy, lại không thể khái luận. Mà lão đại lúc ấy nếu không giết Huyền Ngọc Tử, lại há có thể lật lọng? Ngày sau hắn tự tìm chết thì thành toàn cũng không muộn.

Hổ Đầu hậm hực nói:

- Làm điều thừa.

Lâm Nhất thấy hai vị cãi nhau, không để ý tới, nhấc chân bước về phía trước, cưỡi gió đêm bay tới sơn cốc phía trước.

Trong sơn cốc có một thôn nhỏ, hai mươi ba mươi hộ gia đình. Bốn phía cây cối thấp thoáng, khe suối vờn quanh. Giữa bờ ruộng dọc ngang, ngũ cốc thành vùng. Còn có một con đường đất uốn lượn trong núi rừng.

Lâm Nhất dừng ở ven đường đầu thôn, không khỏi thần sắc khẽ động.

Hai bên đường đất cỏ xanh biêng biếng, hoa dại nở rộ. Theo gió núi thổi tới, hoàng hôn tươi đẹp, cảnh sắc điền viên xung quanh càng tăng thêm mấy phần yên tĩnh và thản nhiên. Mà trong một viện lạc một cửa ở phía trước có mùi rượu bay tới, lại khiến người ta tâm thần xao xuyến.

- Lão đại! Giữa huynh đệ khó tránh khỏi có lúc có ý kiến không hợp mà cãi nhau. Đừng để bụng.

Lâm Nhất đang muốn bước đi, hai bóng người đã dừng lại ở phía sau. Hắn nghe tiếng quay đầu lại, vừa hay thấy lão Long ánh mắt thân thiết. Thần sắc hắn trở nên ngưng trọng, khóe miệng nhếch lên mà tiếp tục bước về phía trước.

Lão Long nhìn bóng lưng của Lâm Nhất, cười thoải mái.

Hổ Đầu cũng hai mắt tỏa sáng, vô tâm vô phế cười nói:

- Gừ gừ! Mùi rượu.

Viện lạc tường đất, cửa hàng rào mở rộng. Trong sân bày ngũ cốc, bã rượu cùng với xoong chảo chum vại. Đối diện là một dãy gian nhà đá, đơn sơ mà kiên cố. Một lão giả đang bận rộn, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy có người đăng môn, vội vàng lau tay vào áo, thi lễ cao giọng hô:

- Ha ha! Khúc Đại ta đúng là không rảnh phân thân! Ba vị lão ca nếu muốn mua rượu, vẫn phải chờ một lát.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free