Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2451:

Huyền Ngọc Tử sợ tới mức run rẩy, không nhịn được trốn tránh ra sau

Đúng lúc này, lão Long đã quay lại. Hắn đóng cửa động, gật đầu với Lâm Nhất, sau đó nhìn về phía Huyền Ngọc Tử, thần sắc sắc bén giống nhưđang quan sát con mồi, lên tiếng hỏi:

- Lão đại! Xử lý người này Như thế nào!

Lâm Nhấtcũng đang nhìn Huyền Ngọc Tử, trong thần sắc hơi có vẻ nghi hoặc. Hắn thấy bàn đá ghế đá cách đó không xa, đi tới ngồi xuống rồi sau đó mới đáp:

- Hỏi mấy câu đã rồi nói cũng không muộn.

Lão Long hiểu ý đi theo kéo ghế ngồi xuống.

Hổ Đầu thì bước về phía giường đá, vẻ mặt là lạ.

Động phủ chỉ có một gian tĩnh thất đối diện cửa đá, to chừng hơn mười trượng, vốn là cũng rộng rãi, hiện giờ lại có thêm ba người, lập tức trở nên chật chội.

Huyền Ngọc Tử đã lui tới một góc, nịnh nọt cầu xin tha thứ:

- Xin hãy thương xót.

Hổ Đầu vung quyền muốn đánh, gắt:

- Con mẹ nó còn dám đánh rắm, lão tử đánh chết ngươi!

Hắn đặt mông ngồi xuống giường, đã biến thành bộ dạng hung thần ác sát.

Huyền Ngọc Tử vẻ mặt vô tội, kêu lên:

- Lâm đạo hữu! Giao tình vẫn còn, việc gì phải vậy.

Hắn thần sắc sợ hãi, lại nhìn chằm chằm Hổ Đầu và lão Long mà thầm nghi hoặc. Vừa rồi hình như có ai nói "ngươi cũng nhận ra người này à?"

Lão Long và Hổ Đầu nhiều năm trước khi đi ngang qua Dã Sơn cốc, tình cờ gặp đám người Long nữ, Nhĩ Huyền mà Huyền Ngọc Tử cũng ở đó. Chỉ là không có giao tiếp với nhau, cho nên không thân thuộc như hắn và Lâm Nhất. Hiện giờ dưới dịch dung mà gặp lại, lại một phương nhìn xa lạ, một phương thì giả vờ không biết.

Ngón tay Lâm Nhất gõ lên bàn mấy cái, nói:

- Huyền Ngọc Tử, nhiều năm không gặp.

Huyền Ngọc Tử vội vàng cảm khái nói:

- Đúng vậy, đúng vậy! Từ biệt hơn trăm, Lâm đạo hữu thần thái càng hơn xưa. Không biết lần này tới là có gì chỉ giáo.

Lâm Nhất không để ý đến những lời nịnh hót của Huyền Ngọc Tử, hơi trầm ngâm, nói:

- Lạc Hoa châu này thuộc về sự quản hạt của phương nào? Mà ngươi ở đây, chẳng lẽ đã sớm đầu phục vào môn hạ của Cửu Huyền.

Huyền Ngọc Tử nghe thấy câu hỏi, lại run lên. Sau đó, hắn liếc về phía cửa động ở phía tay phải, lại lưu ý vẻ mặt của Hổ Đầu và lão Long, lặng lẽ tiên tới hai bước, khom người đáp:

- Tại hạ sau khi về Thiên Hoang liền trực tiếp đến đây. Vừa hay gặp lúc Lạc Hoa châu chiêu mộ nhân thủ, liền thừa cơ ổn định.

Hắn cố nặn ra nụ cười, bất đắc dĩ nói:

- Cho dù là có lòng muốn đầu nhập thì cũng không thể trèo cao! Cửu Huyền thượng nhân chính là Thiên Hoang chí tôn, môn hạ cao thủ đông đúc, sao lại để ý tới một tiểu bối Tiên Quân như ta. Có điều...

Giơ tay lên giơ tay lên chỉ về phía tu sĩ trung niên đang chết ngất trên đất, nói tiếp:

- Toàn bộ Lạc Hoa châu lại thuộc về sự quản hạt của Cửu Huyền thượng nhân, cũng có người đến câu thông truyền đạt. Mà vị đạo hữu này chính là quản sự nơi đây.

Lâm Nhất liếc xuống đất, hờ hững mà không tỏ ý kiến gì.

Lão Long lại không do dự, xoay người há miệng phun ra một dòng hỏa diễm. Người trung niên ở cạnh chân hắn vẫn đang ở trong mộng, nháy mắt đã bị liệt diễm nuốt trọn, đột nhiên vặn vẹo mấy cái rồi lập tức hóa thành tro tàn.

Xong rồi! Đây là muốn diệt khẩu. . .

Huyền Ngọc Tử biến sắc, thất thanh cầu xin:

- Lâm đạo hữu! Xin niệm tình xưa mà tha mạng cho.

Hắn thấy Lâm Nhất thần sắc khó lường, vội la lên:

- Đạo hữu còn nhớ bí cảnh... Còn có Mộc Linh cốc... Tại hạ vượt lửa quá sông, cửu tử nhất sinh.

Lâm Nhất nhíu mày, quát lên:

- Lâm mỗ nói muốn giết ngươi lúc nào?

Giết người còn cần phải bảo à?

Huyền Ngọc Tử đột nhiên ngậm miệng, hai mắt nhìn chằm chằm động tĩnh của lão Long và Hổ Đầu.

Lâm Nhất nói:

- Lâm mỗ hỏi một câu cuối cùng rồi cáo từ. Nếu có giấu diếm, đó là tự ngươi tìm chết.

Huyền Ngọc Tử liên tục gật đầu, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời.

Lâm Nhất hỏi:

- Ngươi ở đây có nghe nói tới lời đồn về Lâm mỗ không? Mà ngoài tinh vực đề phòng sâm nghiêm, lại là vì sao?

Hổ Đầu ngồi trên giường hai người nói chuyện, rất không cho là đúng. Lão đại đã từ trong miệng Mã Ninh Tử biết được rồi, hiện giờ còn cố ý hỏi lại, thật là làm điều thừa!

Huyền Ngọc Tử chớp chớp mắt, vội vàng lắc đầu đáp:

- Lạc Hoa châu ở chỗ xa xôi, hơn nữa tin tức không linh thông, gần đây có nghe nói qua Ma Tôn trốn đi mà Ma thành rung chuyển, cái khác thì chưa từng nghe thấy. Về phần đề phòng trên trời, chắc là để đề phòng có loạn. Mà rốt cuộc là như thế nào thì không thể biết được. Xin thứ cho tại hạ thân phận hèn mọn.

Lâm Nhất quan sát vẻ mặt Huyền Ngọc Tử, sau một thoáng, đứng dậy nói:

- Lâm mỗ thật sự không muốn giết ngươi, chỉ mong ngươi hãy tự giác.

Hắn không muốn nhiều lời, xoay người đi ra ngoài. Lão Long giành trước đi tới mở cửa động, sau đó ba huynh đệ lần lượt rời khỏi động phủ.

Có điều, khi Hổ Đầu rời đi, giơ tay lên chỉ vào Huyền Ngọc Tử cao tới ngực hắn mà giáo huấn:

- Nếu dám tiết lộ hành tung của ba huynh đệ ta, lão tử bóp nát trứng chim của ngươi.

Khi bên trong động phủ chỉ còn lại một mình Huyền Ngọc Tử, hắn vẫn trốn ở góc phòng mà hoảng loạn bất an. Nhất là hai tay vẫn ôm hạ thể, lại thêm mấy phần bộ dạng đáng thương. Mà mãi lâu sau, trong ánh mắt hắn lại hiện lên vẻ oán hận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free