Vô Tiên - Chương 2450:
Lâm Nhất đá vỡ cấm chế môn hộ của động phủ rồi xông vào. Hổ Đầu kẹp tu sĩ trung niên, theo sát đằng sau. Lão Long hơi chậm một bước, không quên thuận tay đóng cửa động lại.
Chỉ trong nháy mắt, ba huynh đệ đã ở trong động phủ.
Mà trên giường đá đối diện động phủ có hai một ngồi một nằm.
Một vị trong đó râu đen mặt trắng, tướng mạo anh tuấn, chính là Quân Ngọc bị bắt đi, hắn vẫn đang run rẩy mà hoảng loạn. Chợt thấy có người xâm nhập, hắn liền muốn kêu cứu, lại xấu hổ và giận dữ khó nhịn, dứt khoát xoay người nằm trên giường đá, không ngờ hai vai run run mà thất thanh nức nở.
Một người khác, mắt nhỏ mày nhỏ mà sắc mặt vàng như nến, cũng để râu ngắn, lại vẫn chưa hết kinh sợ, lại thần sắc ung dung, xấu hổ bất ngờ nói:
- Lâm huynh. . . Lâm đạo hữu. . . Thật là ngươi sao. . .
Ba huynh đệ cũng không ngờ lại gặp phải cảnh như vậy, lập tức vẻ mặt khác nhau.
Lâm Nhất quan sát bản thân từ trên xuống dưới, sau đó kinh ngạc nói:
- Huyền Ngọc Tử, ngươi sao lại nhận ra Lâm mỗ?
Nam tử trung niên mặt vàng đó không phải là người ngoài, chính là Huyền Ngọc Tử! Nhiều năm không gặp, không ngờ lại không hẹn mà gặp ở Lạc Hoa châu. Mà khiến người ta không thể tưởng tượng là, hắn có thể nhìn xuyên qua dịch dung thuật?
Huyền Ngọc Tử vẫn đang hoài nghi, nghe vậy lập tức vui mừng, vội vàng nhảy xuống giường đá, chắp tay chào:
- Quả nhiên là Lâm đạo hữu! Người ta không quên được ánh mắt của ngươi, còn cả hương vị trên người.
Dịch dung thuật, thay đổi là tướng mạo bên ngoài, mà thần vận trong hai mắt lại khó có thể thay đổi. Ngoài ra, khí tức của mọi người khác nhau, mùi cơ thể cũng không giống nhau.
Huyền Ngọc Tử không bị bề ngoài mê hoặc, bằng vào cái này có thể nhận ra sự thật giả của một mình, cũng xem như một loại bản sự kỳ lạ. Có điều, hắn vui vẻ đón chào, người chưa hạ xuống đất, liền bùm một tiếng bay ra sau, lập tức ngã xuống giường đá mà giãy dụa, kinh hãi kêu lên:
- Vị đạo hữu này tha mạng.
Lão Long thu hồi một cước vừa đá ra, mắng:
- Đồ bất nam bất nữ, còn dám tới gần một bước, lão tử ném ngươi vào lò nấu lại.
Người chết phải rơi vào luân hồi, thật đúng là chẳng khác gì nấu lại. Mà hắn dường như có chút khó hiểu, quay đầu lại hỏi:
- Lão đại! Ngươi cũng nhận ra người đó à?
Lâm Nhất đứng yên bất động, gật đầu, khóe miệng nhếch lên mà thần sắc khó hiểu.
Hổ Đầu lại giống như gặp vật hiếm lạ, cười ha ha nói:
- Thú vị thật! Ngươi nói nam nữ cởi truồng đánh nhau còn có có thể chấp nhận, hai nam tử này lại là thế nào?
Hắn vừa vui sướng vừa thuận tay ném tu sĩ trung niên xuống đất. Đối phương không chống đỡ được, sớm đã ngất đi rồi.
Huyền Ngọc Tử vừa rồi ăn một cước cũng không nặng, có thể thấy được lão giả đó đó hạ chân cũng có chừng mực. Mà đối phương lại không làm khó dễ thêm, âu cũng may mắn. Hắn vội vàng lên, quay sang bên bực mình an ủi:
- Tiểu bối này chớ có không biết phân biệt, bản nhân trước sau vẹn toàn....
Khi hắn đang vội vàng, bỗng nhiên nhớ tới mình vẫn trần truồng, vội vàng bấm thủ quyết thi pháp che đi, lại nghe một lão giả cười nói:
- Ha ha! Cứ để lão tử nhìn.
Có gì hay mà nhìn? Ngoại tại thân nam nhi, nội tại nữ kiều nga. Âm dương Hợp Thể, siêu nhiên xuất trần!
Huyền Ngọc Tử theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy lão giả râu bạc đó đang quan sát mình, vẻ mặt châm biếm. Hắn cảm thấy không ổn, cười làm lành:
- Phi lễ chớ nhìn.
Sắc mặt Hổ Đầu lại trầm xuống, gắt:
- Ta nhổ vào! Chỉ bằng cái gậy bé xíu đó của ngươi mà tưởng hay à?
Huyền Ngọc Tử sửng sốt, cúi đầu nhìn về phía hạ thân, sau đó mới minh bạch, lập tức cảm thấy khuất nhục, nổi giận nói:
- Cho dù có bé tới mấy thì cũng là căn nguyên của âm dương, gốc rễ của mệnh.
- Ha ha...
Hổ Đầu cười quái dị một tiếng, mắng:
- Mẹ nó! Còn dám hô to gọi nhỏ, có tin hổ gia cắt xuống cho cá ăn không?
Huyền Ngọc Tử sợ tới mức hai chân căng cứng, thần sắc khủng hoảng.
Lâm Nhất không nhìn thêm được nữa, lạnh giọng quát lên:
- Huyền Ngọc Tử, còn dám ở truồng như vậy, không cần người khác động thủ, Lâm mỗ sẽ ném ngươi ra! Hừ...
Hắn hừ một tiếng, sau đó nói tiếp:
- Quân Ngọc! Còn không sửa sang lại quần áo, lệnh sư vẫn đang chờ ở dưới chân núi.
Huyền Ngọc Tử vội vàng thi pháp biến ra đạo bào để che thân, vẫn đứng ở cạnh giường mà thần sắc thấp thỏm. Lâm đạo hữu còn dễ nói chuyện, hai lão giả đó quá dọa người.
Quân Ngọc nhặt y bào lên mặc vào, lề mề trèo xuống giường, vẫn bộ dạng mưa gió tàn phá, loạng choạng trái phải, cũng không ngẩng đầu lên, lúng ta lúng túng nói:
- Từ nay về sau, vãn bối không dám khi dễ lão giả nữa, xin Lâm tiền bối chủ trì công đạo. . .
Hổ Đầu nhìn Quân Ngọc đã giống như người khác, rất đồng ý nói:
- Tiểu tử này bị chơi cho choáng váng rồi.
Lâm Nhất bất động thanh sắc phân phó:
- Lão Long! Đưa Quân Ngọc trả lại cho Mã Thiên Hải, lệnh cho thầy trò hắn ngay lập tức quay về!
Lão Long cũng không trả lời, tiến lên tóm lấy Quân Ngọc rồi xoay người bước đi. Ai ngờ đối phương đã không chịu nổi tra tấn đột nhiên xoay lại, mắt trợn to như muốn rách ra giận dữ hét về phía Huyền Ngọc Tử:
- Ngươi là đồ không bằng cầm thú, bản nhân rồi sẽ có ngày tu vi đại thành, chắc chắn sẽ băm ngươi thành vạn đoạn, nghiền xương thành tro. . . Nghiền xương thành tro. . .
Quân Ngọc mặc dù bị dẫn ra ngoài động, vẫn cõi lòng tan nát rống lên một tiếng vang vọng trong động phủ.
Huyền Ngọc Tử vẻ mặt quẫn bách, lẩm bẩm:
- Ta thương hắn mà.
Trước đây, Huyền Ngọc Tử trong lúc vô tình phát hiện có mấy người xa lạ vận chuyển hàng hóa ở thôn trấn, lập tức bị Quân Ngọc tướng mạo anh tuấn đả động, không nhịn được lại sinh ra tà niệm. Một tiểu bối Trúc Cơ, chính là độ tuổi non mềm. Hắn căn bản không khỏi phân trần, liền bắt đối phương tới động phủ, cũng ưng thuận cho lợi ích giúp Kết Đan, chỉ cầu yêu thương một phen. Mà đang lúc vui vẻ, lại bị phá hỏng chuyện tốt. Đặc biệt là, không ngờ vì thế mà bị ghi hận. Đây đúng là Bách Khê Lạc Hoa châu, Thiên Hoang than điêu linh. Chỉ tiếc một bầu tình cảm lại trôi theo dòng nước.
Đồng thời, trên đất có người rên rỉ một tiếng. Tu sĩ trung niên đã chết ngất kia giãy dụa một cái muốn tỉnh dậy.