Vô Tiên - Chương 2449:
Mã Thiên Hải cuống quít ổn định thân hình, thở gấp mấy hơi, sau đó mới chắp tay chào ba vị tiền bối, có chút tức giận phân trần:
- Vãn bối dẫn người vận hàng hóa trên thuyền lên bờ để đổi lấy linh thạch dùng cho tu luyện. Chỉ đợi mọi việc kết thúc, nghỉ ngơi hơn tháng sẽ khởi hành trở về địa điểm xuất phát. Xưa nay đều là như vậy, nhưng bất ngờ lại có dị biến, họa trời giáng.
Lão Long và Hổ Đầu nghe mà hồ đồ, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau. Trong mắt cao thủ, dưới Hóa Thần, đều không khác gì phàm nhân. Mà tu sĩ Lạc Hoa châu này không ngờ nhàn tới điên rồi, sao lại đi làm khó mấy tiểu bối Luyện Khí, Trúc Cơ?
Lâm Nhất mỉm cười trấn an:
- Đừng vội, cứ từ từ mà nói. Nếu có gì bất bình, tự có công đạo!
Mã Thiên Hải sớm đã không còn vẻ thâm trầm lúc trước, ngược lại giống như người trẻ tuổi bối rối, mang theo tình cảm cảm kích nói tiếp:
- Khi Quân Ngọc và mấy đồng bạn vận chuyển hàng hóa, đột nhiên bị người ta cường hành dẫn đi. Khi vãn bối tới thì đã muộn. Mà chuyện xảy ra ở đây, không thoát được liên quan tới Lạc Hoa châu. Thế là vãn bối liền tới đòi công đạo, lại bị tuyên bố là không biết gì, còn muốn đuổi vãn bối ra khỏi cửa, cùng áp chế sẽ hủy cả người và thuyền. Mà tổ sư đã đi trước một bước, không có chỗ dựa.
Hắn dừng lại một chút rồi nói:
- Vãn bối cũng không còn cách nào khác, liền một đường đuổi theo. Cũng may ba vị tiền bối chưa đi xa, đúng là trời không tuyệt đường người! Xin nể mặt tổ sư mà ra tay giúp đỡ, xin khấu tạ.
Hắn còn chưa nói hết, không ngờ đã lăng không quỳ xuống.
Lâm Nhất xua tay, ý bảo Mã Thiên Hải không cần đa lễ, nói:
- Ngươi đối với đệ tử cũng là tình chân ý thiết, không biết là người nào bắt Quân Ngọc đi?
Ở trong mắt hắn, từng nói chuyện một đêm với Mã Ninh Tử, thấy người này cũng không tệ lắm. Ít nhất cũng không phải hạng người đầu đuôi hai đoạn, cũng đáng để kết giao! Mà môn nhân của hắn gặp nạn, mình cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Mã Thiên Hải đứng thẳng dậy, chua chát nói:
- Vãn bối cũng không biết.
Tuy hắn ở trên đảo đi lại tự nhiên, nhưng vẫn chưa với được tới những tiền bối tiên đạo của Lạc Hoa châu. Hiện giờ đệ tử không còn, không ngờ lại không biết đi đâu tìm. Hắn là một tu sĩ Kim Đan cũng bất đắc dĩ! Từ tiên trưởngđược người ta kính ngưỡng, đến bị người ta giẫm lên đầu, chỉ vì cảnh ngộ nơi chốn khác nhau, mà có đôi khi giữa hai cái lại không có gì bất đồng!
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, quay sang bên cạnh nói:
- Thôi! Cứ đi một chuyến.
Lão Long và Hổ Đầu không biết làm sao, đều gật đầu đồng ý.
Mã Thiên Hải vội vàng nói:
- Vãn bối dẫn đường.
Trên một khối phi thạch giữa sườn núi, lần lượt có bốn bóng người hạ xuống.
Từ đây đi xuống là thị trấn, bến tàu, bãi biển của Lạc Hoa châu. Từ đây đi lên trên là núi cao nghìn trượng. Bên trong cây cối thấp thoáng, có hơn mười gian động phủ.
Mã Thiên Hải chưa đứng vững, nghi hoặc nói:
- Lâm tiền bối, vì sao không đi tìm tu sĩ thôn trấn để hỏi.
Lâm Nhất theo tiếng nói:
- Bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, động tĩnh quá lớn...
Hắn sau đó ngẩng đầu, nói tiếp:
- Trong ohạm vi vạn dặm đều không thấy thân ảnh của Quân Ngọc. Mà nơi này trên dưới chỉ có động phủ đó là không bị thần thức tra xét. Ngươi cứ đợi một lát.
Hắn không muốn nhiều lời, thân hình bay lên. Lão Long và Hổ Đầu không chịu tụt lại, đi sát đằng sau.
Mã Thiên Hải đành phải ở lại tại chỗ, vẫn thần sắc lo sợ.
Trong nháy mắt, ba huynh đệ dã đến đỉnh núi chót vót. Cách nhau gần như vậy, tình hình nhìn cái rõ ngay. Hơn mười gian động phủ trên vách đá đều có cấm chế phong bế. Mà muốn thăm dò manh mối trong đó lại không dễ dàng.
Có điều, khi đang nhìn quanh thì có người lao ra khỏi động phủ.
Đó làmột tu sĩ trung niên cảnh giới Phạm Thiên, nghiêm nghị quát với ba lão huynh đệ:
- Đây là cấm địa của Lạc Hoa châu, ai dám không báo mà vào.
Mà hắn vừa nói ra miệng, trước mắt đã một mảng màu máu. Hắn bỗng nhiên cả kinh, chỉ cảm thấy cổ cứng ngắc, đã là pháp lực bị hạn chế mà không thể động đậy, lập tức một đạo thân ảnh xông tới gần, trầm giọng nói:
- Còn dám lải nhải thêm một câu, lão tử bóp chết ngươi!
Tu sĩ trung niên sau đó mới thấy rõ bên cạnh có chút một vị lão giả râu bạc, đang dùng tay kẹp cổ mình. Hắn sợ tới mức hai mắt nhắm lại, lập tức không dám hé răng, lại nghe đối phương nói tiếp:
- Lão đại! Muốn chết hay là muốn sống.
Lâm Nhất hai chân dừng trên cây tùng trong núi, chỉ phiêu dật hơn nữa khí độ nhàn nhã, vào khoảnh khắc hắn thi triển Huyễn Đồng, Hổ Đầu thừa cơ mà động. Ngoài hơn mười trượng, tên gia hỏa đó đang kẹp một người mà uy phong lẫm lẫm. Lão Long thì dừng ở trước cửa động phủ cách đó không xa, vẻ mặt đề phòng. Chỉ trong nháy mắt, ba huynh đệ đã khống chế bốn phía.
Giữa sườn núi, Mã Thiên Hải trợn mắt há hốc mồm.
Tu sĩ trung niên đó ít nhất cũng là tiên nhân. Mà hắn ở trong tay vị Hổ Đầu, hổ gia kia căn bản không có sức chống đỡ. Sống hay chết, thật sự là chỉ trong một cái bóp.
Đồng thời, đột nhiên có giọng nói vang lên:
- Người nào dám làm loạn.
Nghe tiếng, lão Long và Hổ Đầu quay đầu lại nhìn. Một gian động phủ ngoài ba mươi trượng, cửa vẫn đóng chặt.
Lâm Nhất lại hơi ngẩn ra, lập tức khóe miệng nhếch lên. Hắn không chút do dự, lắc mình mà đi. Đá vào cấm chế ở cửa động phủ.
- Rắc.
- Lớn mật. Ái ôi... Là ngươi...