Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2448:

- Bách Khê Lạc Hoa châu, Thiên Hoang than điêu linh. Vạn sơn hoa anh thảo, nước chảy không tiếng động. Cho thêm một bình rượu, say ngắm phong ảnh vân thiên! Ha ha, hảo tửu.

Trong một sơn cốc hẻo lánh, trên một gốc cây cổ thụ, có lão giả dạng chân mà ngồi, cũng ôm bình rượu mà lắc lư trái phải. Khi hắn chè chén, đắc ý khó nén, không ngờ xuất khẩu thành thơ.

Dưới tàng cây có một bằng phẳng bằng phẳng, Lâm đạo trưởng và Long Nhị, hoặc là Lâm Nhất và lão Long đang ngồi khoanh chân. Hai huynh đệ cũng đang uống rượu ngon, nghe thấy tiếng cười, nhìn nhau không nói gì. Đó là vài câu tiếng lóng trong tửu quán bán rượu của Lạc Hoa châu, lại bị Hổ Đầu dùng tiền mua. Mà trong từ cũng có chút có ý nhị! Có điều, mấy tiệm rượu của trấn nhỏ thật đúng là bị hắn càn quét sạch. Nơi này có tu sĩ chiếm đóng, linh thạch, tiên tinh đều có thể dùng.

Lại một trận lay động một trận, đại thụ bị rung cho rụng lá. Ngẩng đầu nhìn, thực sự cũng có mấy phần phong cảnh. Chỉ là đôi chân đong đưa và tiếng cười càn rỡ đó thực sự đại sát phong cảnh!

Lão Long bực mình vung tay áo, lập tức cuốn ra một đạo kình phong thổi ngược lại, ngẩng đầu quát lên:

- Bộ dạng của ngươi như vậy, đừng có hành vi phóng đãng, lăn xuống đây.

Tuy hắn không nhịn được sự dày vò của Hổ Đầu, nhưng trong giọng nói lại không phải có có đạo lý. Trước mắt vẫn chưa rời khỏi Lạc Hoa châu, chỉ tùy ý tìm một nơi để nghỉ ngơi uống rượu mà thôi. Mà một lão nhân râu bạc như ngươi ngồi trên cây nhậu nhẹt, nếu lọt vào mắt người hữu tâm, khó tránh khỏi sẽ dẫn tới kinh ngạc mà phức tạp.

Hổ Đầu xoay người nhảy xuống, cũng thuận thế nhấc chân nát thế gió, sau đó hạ xuống đất, tiếp theo đặt mông ngồi trên tảng đá, cười nói:

- Ha ha! Thiên Hoang địa giới này tùy ý có thể thấy được tu sĩ, lại ít có cao thủ, huynh đệ chúng ta không cần phải câu nệ! Nào đến đây, Long ca uống thêm một vò nào.

Trước đó đã biết, ở Lạc Hoa châu người tu vi cao nhất chỉ là Tiên Quân mà thôi. Cho nên, Hổ Đầu nói nghe cũng đúng. Ở nơi tu sĩ qua lại, giả dạng thành tu vi cũng có bất tiện. Thế là ba huynh đệ đều hóa thành tiên nhân Phạm Thiên, sau đó thì có thể giống như tu sĩ tầm thường lướt đất phi hành, ít nhất đi đường của thoải mái tự nhiên hơn rất nhiều.

Lão Long vẫn không buông tha nói:

- Đem rượu ngươi mua ra đây, chia đều cho hai người chúng ta.

Tiên tinh cướp được của hai huynh đệ đều ở trên người Hổ Đầu, hoạt động bua bán cũng do một tay hắn xử lý. Mà muốn tiên tinh thì cứ lấy, muốn rượu lại không dễ dàng. Tay áo hắn phất một cái, giơ tay lên bỏ xuống mười bình rượu trên tảng đá gần đó rồi lập tức xoay người bỏ đi, còn mang theo vẻ mặt keo kiệt hét lên:

- Hổ ca cũng không giàu có, nhiều hơn thì không có đâu.

Lão Long nói với vẻ khó có thể tin nổi:

- Trên người ngươi giấu không dưới mấy trăm vò, sao lại keo kiệt như vậy.

Hổ Đầu đến dưới tàng cây rồi ngồi dựa vào, tư thế cứng mềm không ăn, nghiêm trang nói:

- Sống, phải biết tiết kiệm, hừ hừ.

Lâm Nhất khuyên can:

- Đừng chấp nhặt với tên gia hỏa đó, sau này gặp tửu quán, ngươi càn quét trước hắn là được... Ha ha...

Hắn chưa nói hết đã bất cười. Ba huynh đệ đều là hạng người uống thả cửa, đúng là tính tình hợp nhau!

Lão Long nhếch miệng theo, sau đó nói:

- Lão đại! Chúng ta tiếp theo nên đi đâu.

Lâm Nhất buông vò rượu không, chép chép miệng, giống như đang hồi vị. Lạc Hoa Nhưỡng nơi này vẫn không đủ mạnh bằng rượu trắng phàm tục. Hắn lật tay, lấy ra Tử Kim Hồ Lô uống một ngụm rồi trầm ngâm nói:

- Long Phạm vì cầu thiên đạo, rời than vào hoang, Vạn sơn đắc kiếm, Minh nhai tụ chúng.

Lão Long bỗng nhiên im lặng cúi đầu. Sau một thoáng, hắn ngẩng lên, thản nhiên nói:

- Long Than chính là tên của hải đảo. Minh nhai chính là một ngọn núi của địa giới Vạn sơn. Chúng ta từ đây mà đi, đừng ngại đi qua Long Than, rồi vượt Thiên Hoang, liền có thể đến Vạn sơn.

Lâm Nhất nhìn lão Long cười cười, lại nói tiếp:

- Những gì vừa nói là di ngôn của Long Phạm. Hắn còn nói, ' Đệ tử cùng bảy tháp hai hai, chín tộc tam thánh tứ tượng, ra khỏi Hồng Hoang, bay lên cửu thiên.’

Hắn hơi dừng lại một chút, ngẫm nghĩ rồi nói:

- Có lẽ... Long Phạm năm đó thực sự muốn tìm tới cửu thiên, cuối cùng không có kết quả, đành phải tới Tiên Vực.

Lão Long ngạc nhiên, trả lời:

- Thế cũng chưa biết được.

Lâm Nhất gật đầu, giơ hồ lô trong tay lên, có chút tự trách nói:

- Vọng đoán thực sự là không đủ!

Nói xong, hắn cười áy náy.

Lòng hiếu kỳ tất nhiên là có, mà có đôi khi lại vô ích. Cho dù tự mình trải qua cũng không thể nhất thanh nhị sở, lại há có thể hiểu rõ rất nhiều bí mật năm xưa. Nếu không, khó tránh khỏi bỏ gốc lấy ngọn mà quên đi bản ngã. Dưới chân có đường, vẫn phải dùng hai chân mà đi!

Lão Long biết trong lời nói của Lâm Nhất có thâm ý, cũng không nghĩ nhiều, giơ bình rượu lên uống mấy ngụm.

Lâm Nhất thu hồi Tử Kim Hồ Lô, lấy ra một đồ giản rồi nhìn nhìn, nhấc chân đi xuống, phân phó:

- Chúng ta đã trì hoãn ở đây hơn hơn nửa ngày rồi, cũng đến lúc lên đường.

Lão Long đứng dậy theo, cũng không khách khí, thu hết mười vò rượu trên đất.

Hổ Đầu xem thời cơ rất nhanh, bay lên không lướt qua ngọn cây. Người ở trong không trung, cười ha ha nói:

- Đi hướng nào.

Lâm Nhất và lão Long sóng vai bay lên, trong nháy mắt đã tới bên cạnh Hổ Đầu. Hắn giơ tay lên chỉ một cái, không trả lời, bỗng nhiên thần sắc khẽ động. Hai vị huynh đệ cũng tò mò, theo đó mà quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy một đạo thân ảnh quen thuộc từ xa xa bay tới, còn cách hơn mười dặm, liền vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng truyền âm nói:

- Ba vị tiền bối, chậm đã.

Ba huynh đệ sau khi tới địa giới Thiên Hoang, vì cẩn thận, rất ít vận dụng thần thức. Mà lúc này dựa vào thị lực, không khó nhận ra người đến. Đó là Mã Thiên Hải, hắn sao lại bỏ đệ tử mà đuổi tới đây.

Chỉ trong giây lát, Mã Thiên Hải đã tới gần.

Lâm Nhất ở trong không trung khó hiểu nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free