Vô Tiên - Chương 2445:
Mã Ninh Tử thất thanh nói:
- Ngươi chính là Lâm Nhất.
Lão Long đang chậm rãi thu hồi sát khí, chợt thấy đối phương thần sắc dị thường, lập tức bước về phía trước một bước, lạnh lùng nói:
- Ngươi làm sao lại biết được tục danh của lão đại nhà ta.
Mã Ninh Tử vội vàng xua tay để tỏ ý mình không có ác ý, sau đó hơi động dung, phân trần:
- Lâm Nhất, chính là truyền nhân của Tiên Hoàng khí đồ, đến từ vực ngoại, bên cạnh có long hổ huynh đệ. Bốn mươi năm trước, hắn vứt bỏ vị trí Ma thành chí tôn mà đi, đến nay tung tích không rõ...
Thấy lão Long và Hổ Đầu đã là thần sắc bất thiện, hắn càng thêm khẳng định không nghi ngờ gì nữa, thầm thở phào, vội vàng tiếp tục nói:
- Trung Dã Ma thành Cửu Thiên tháp mở ra, kinh động quá nhiều. Chúng ta tuy quy ẩn núi rừng, lại vẫn có nghe nói. Là...
Hắn nói tới đây, gật đầu áy náy, sau đó quát lên:
- Hai tiểu bối các ngươi còn không tới đây quỳ lạy trưởng giả.
Mã Thiên Hải không dám chậm trễ, vội vàng dẫn theo đệ tử hoảng sợ đến gần. Mà hắn chưa mở miệng hành lễ, Quân Ngọc ở bên cạnh đã bùm một tiếng quỳ xuống.
Lâm Nhất quay đầu mỉm cười với hai vị huynh đệ.
Hơn nửa tháng trước, ba huynh đệ tới Bách Khê cốc, liền đã nhận ra Long Hổ sơn trang không đơn giản. Mà đang lúc tò mò, vừa hay gặp thuyền lớn của sơn trang rời bến. Thế là ba người âm thầm bàn bạc một phen, tiếp theo thì phân công nhau làm việc.
Lão Long hai đời làm người, lịch duyệt bất phàm, hóa trang một vũ phu, thì cũng nói qua được.
Mà Hổ Đầu ngoại hình bưu hãn, căn bản không giống phàm nhân chút nào, thế là lợi dụng thân phận tu sĩ suy vong để xuất hiện. Mà hắn lấy ra tiên tinh để mua hàng hóa chính là để che giấu tai mắt của người khác, thuần túy là cử chỉ bất đắc dĩ. Đây cũng là chỗ lão đại Lâm Nhất sơ sẩy, bởi vì trên người Hổ ca chỉ còn lại mấy vạn tiên tinh. Có điều, hắn cũng thừa cơ càn quét mấy quán rượu, cũng âm thầm đắc ý một trận.
Theo lý mà nói, ba huynh đệ muốn lẻn lên hải thuyền cũng không phải chuyện dễ. Khí độ nội tại và bản tính sớm đã cách biệt một trời một vực với phàm tục. Chỉ cần hơi lưu ý chút liền nhìn ra được sơ hở trong đó. Cũng may có Lâm Nhất đi theo tùy cơ ứng biến, hơn nữa Mã Thiên Hải muốn lạt mềm buộc chặt, sau đó mới khiến cho chuyến viễn hành được thuận lợi khởi hành!
Thuyền lớn rời bến không bao lâu, Lâm Nhất liền đã phát hiện ra sự khác thường dưới thuyền. mà hắn tuy không cường hành tra xét, lại lưu ý động tĩnh của mỗi người trên thuyền. Thầy trò Mã Thiên Hải đối thoại trong khoang, căn bản không thoát được thần thức cường đại của hắn. Sau đó, tranh chấp trên giáp bản, hàng hải thay đổi, tất cả đều ở trong lòng bàn tay. Khi thuyền đỗ ở Đại Hoàng đảo, dứt khoát tương kế tựu kế, Lâm lão đại vô cùng thuần thục với trò này, hai huynh đệ cũng cực kỳ hiểu ý.
...
Bóng đêm hàng lâm, lửa trại hừng hực. Mọi người ngồi quanh lửa trại vẫn đang nói cười không ngừng.
Lão giả râu vàng theo bãi biển lặng lẽ quay về. Hắn chào hỏi đám người Hà Nhị rồi tự tìm một chỗ nhắm mắt dưỡng thần.
Chỉ trong giây lát, Hổ Tam gia cuối cùng cũng hiện thân, đi nhanh đến trước mặt mọi người, không nói hai lời cướp đoạt cá nướng rồi cắn ăn. Khi có người hỏi hắn đi đâu, chỉ nói là đi vệ sinh. Lại có người hỏi, sao dám đắc tội với Mã trưởng lão? Hắn trừng mắt hỏi lại, ai dám quản cứt đái của hổ gia ta? Về phần Lâm đạo trưởng, có lẽ đang đàm kinh luận đạo với Mã trưởng lão, có trời mới biết.
Sau một thoáng, Quân Ngọc cũng xuất hiện trên bãi biển. Hắn cúi đầu ngồi cạnh lửa trại, uể oải không vui.
...
Ban đêm.
Trong sơn động dưới lòng đất, hai người ngồi đối diện nhau.
- ...Trong bốn mươi năm này lời đồn không ngừng. Có cách nói Ma thành đổi chủ, có cách nói hậu nhân Long Phạm đã trở lại, còn có cách nói truyền thừa của Tiên Hoàng tái hiện Hồng Hoang, vân vân. Thật giả khó phân biệt, ta và sư huynh Mã Minh Tử tuy quy ẩn Bách Khê cốc, lại vẫn có nghe nói, vì không nén được nên muốn tìm tòi tới cùng. Ai ngờ ngoài tinh vực đã sớm đề phòng sâm nghiêm.
- Ha ha! Lúc ban đầu còn tưởng là để đối phó với Lâm mỗ.
- Có lẽ là như vậy, nhưng cũng có nguyên do khác.
- Hả?
- Mọi người đều biết, hiện giờ Thiên Hoang lấy Cửu Huyền thượng nhân vi tôn. Mà hắn chiếm đoạt quyền vị, cuối cùng vẫn trong lòng không vững.
- Là sao?
- Đệ tử của Hoàng Tôn, trên danh nghĩa có bốn người, mà đích truyền chân chính chỉ có một mình Long Phạm. Vừa hay gặp náo động năm đó, Long Phạm bị bức phải trốn đi, khiến Thiên Hoang nhất thời vô, mới bị Cửu Huyền thừa cơ mà vào. Hắn chỉ sợ khó có thể phục chúng, vội vàng gạt bỏ dị kỷ. Rất nhiều tu sĩ không theo Long Phạm rời đi, chỉ có thể bị bức phải quy ẩn núi rừng. Dần dà, những lão nhân như ta và sư huynh khó tránh khỏi phải than thở nhớ ngày xưa.
- Cửu Huyền là sợ các người cùng nhau tạo phản, cho nên mới đề phòng sâm nghiêm hơn.
- Không ai muốn tạo phản, nhưng cùng cực tư biến là sự thật. Cứ trốn trong núi hoang rừng già thế này, nói là quy ẩn, nhưng lại chẳng khác nào chờ chết!
- Bách Khê cốc linh khí thiếu thốn, thực sự không thích hợp cho tu luyện.
- Nếu hậu nhân của Long Phạm mang theo truyền thừa của Hoàng Tôn quay về Thiên Hoang, đó chính là vương giả trở về! Một khi có người nhìn gió mà động. Cửu Huyền tất sẽ trận cước đại loạn.
- Hắn có thể giấu tới khi nào, cuối cùng rồi sẽ có một ngày chân tướng rõ ràng.
- Giống như câu, Cửu Huyền chính là hạng người tâm cơ thâm trầm, sẽ không thể làm việc lỗ mãng như vậy. Mà trước mắt nếu hắn vội vàng như vậy, thực sự là lộ ra rất quỷ dị. Ta theo thuyền rời bến, cũng chính là vì thế. Không biết Lâm đạo hữu tới Thiên Hoang là muốn làm gì. Nếu có bất trắc, chỉ sợ...
- Ha ha! Mã đạo hữu đừng ngại nói thử xem, mỗ rốt cuộc là vương giả trở về, hay là xâm nhập hang hổ. . .