Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2444:

Ở một góc sơn động, có một khu vực nhỏ bị cấm chế cách trở.

Nơi này chính là nơi ẩn thân của hai thầy trò Mã Thiên Hải. Mặc dù chật chội quẫn bách, hai người vẫn hoàn toàn không để ý.

Tổ sư sắp thi triển thần thông, chắc chắn sẽ là động tĩnh lớn. Đối với tiểu bối Trúc Cơ, Kim Đan mà nói, hơi bị chút ảnh hưởng là sẽ nguy tới tính mạng. Mà hiện giờ có cấm chế cách trở, an nguy không lo, thực sự rất đáng mừng!

Có điều, tình hình trong sơn động vẫn thấy rõ.

Hổ Tam và Lâm đạo trưởng Lúc trước không ngờ là hai người trẻ tuổi dịch dung biến thành. Đặc biệt là, tu vi của đối phương cũng không kém gì tổ sư. Mà càng khiến người ta bất ngờ là, lão giả râu vàng từng bị xem nhẹ kia cũng đột nhiên hiện thân, cũng là tuổi còn trẻ mà uy thế khó lường. Thì ra là ba huynh đệ tung hoành Bát Hoang, còn muốn san bằng Bách Khê cốc.

Quân Ngọc có chút hoảng hốt, không nhịn được liếc sư phụ ở bên cạnh. Ba người đó cũng giống như tổ sư, đều là tồn tại xa không thể với. Hơn nữa nhìn thì trẻ tuổi, lại đều là lão quái vật đã sống hơn ngàn năm! Hiện giờ nghĩ lại, mình đúng là mạng lớn. Khi ở trên giáp bản, Hổ Tam rõ ràng là cố ý trêu đùa. Bằng không, một ngón tay của hắn cũng có thể chọc chết mình!

Sư phụ Mã Thiên Hải thì cuộn mình trên mặt đất, đầu đầy mồ hôi.

Từ đầu đến cuối đều là phải chu toàn với ba con mãnh hổ, lại hồn nhiên không biết. Sau chuyện mới biết sợ, đột nhiên giống như đã trải qua mấy đời!

Chỉ mong hôm nay có thể tránh được một kiếp...

Trong Sơn động, bốn người giằng co.

Lão giả của Long Hổ sơn trang đã không còn sự trấn định lúc trước, lắc đầu khó có thể tin nổi.

Ba người đó nhìn thì trẻ tuổi, lại tu vi cường đại, hơn nữa xử sự già dặn lại rất ăn ý, thực sự nếu hoành hành một phương, chỉ sợ Bách Khê cốc không còn ngày bình yên!

Hơn nữa bất luận Hổ Tam kiêu ngạo như thế nào, tu vi của Lâm đạo trưởng không ngờ lại tương đương với mình. Mà tráng hán hiện thân cuối cùng thì càng đáng sợ hơn, hắn làm thế nào để lẻn vào nơi này mà không bị phát giác? Mà hắn tất nhiên mãnh liệt bá đạo, trong giọng nói lại lộ ra mấy phần kỳ quái. Lúc này nghĩ lại, cũng không phải không có chuyển cơ. Chẳng lẽ...

Lão giả tâm niêm xoay chuyển rất nhanh, lập tức lặng lẽ thu hồi phi kiếm, giơ tay lên nói:

- Bản nhân chính là ẩn sĩ của Bách Khê cốc, đạo hiệu Mã Ninh Tử. Trước đây có lẽ có hiểu lầm, cũng tại không biết. Ba vị đạo hữu....

Hắn vừa rồi còn không cho giải thích vừa sát khí lẫm lẫm, trong nháy mắt không ngờ lại bày ra tư thái hòa dịu.

Tiếc rằng không mạnh bằng người ta, không thể chiến thắng, vậy chỉ cầu có thể tự bảo vệ mình!

Trong Sơn động, ba người trẻ tuổi tụ lại với nhau.

Tráng hán tới sau trao đổi ánh mắt với hai vị đồng bạn, uy thế không giảm, trầm giọng đáp:

- Bản nhân lão Long, tên là Long Nhị...

Kỳ thật hắn còn có một biệt danh Hổ Đầu đặt cho, lại tức giận không dùng. Lâm Đại, Lâm Nhị, Lâm Tam rất dễ khiến người ta liên tưởng đến ba huynh đệ. Lão đại cho rằng không ổn, sau đó mới có Long Nhị, Hổ Tam.

Có người hét lên theo:

- Bản nhân Hổ Đầu, tên là Hổ ca.

Hắn bực mình giơ thiết bổng quát lên:

- Ngươi con mẹ nó đúng là dông dài, muốn đánh thì đánh nhanh lên, lão tử ngay cả Động Thiên hậu kỳ cũng từng giết rồi, không ngại thêm ngươi.

Lão giả Tự xưng Mã Ninh Tử liên tục bị quát mắng như vậy, không khỏi sắc mặt biến ảo. Vốn định săn cáo bắt sói, lại chờ được ba con mãnh hổ.

Lâm đạo trưởng rất đúng lúc bước về phía trước hai bước, lên tiếng:

- Người nhỏ, lời nhẹ, muốn bắt chuyện vài câu với đạo hữu cũng không thể. Mà hiện giờ huynh đệ ta đã hiện ra bản tôn, phân lượng như vậy, không biết muốn nói chuyện thì đã có ai nghe chưa?

Hắn mặt mày tươi cười, trong giọng nói lại ngầm có ý trào phúng. Quyền đầu không đủ cứng rắn, nói chuyện không ai nghe. Bất kể tiên phàm đều là đức hạnh như vậy!

Mã Ninh Tử thần sắc xấu hổ, nói:

- Lâm đạo trưởng, trước đây có lẽ có hiểu lầm. . .

Vị Lâm đạo trưởngnày nhìn thì trẻ tuổi nhất, lại trầm ổn nội liễm nhất hơn nữa bất động thanh sắc. Mà không cần hoài nghi, hắn chắc là người cầm đầu trong ba người!

Mã Ninh Tử thấy đối phương mỉm cười không nói gì, vội vàng bấm pháp quyết. Theo hào quang hiện lên, cấm chế ở xung quanh đã biến mất vô tung.

Lâm đạo trưởng gật đầu, sau đó mới nói:

- Bản nhân Lâm Nhất, cùng hai vị huynh đệ đến từ Trung Dã Ma thành, chỉ vì trên trời có người đề phòng, nên mới ẩn nấp cải trang, cũng không ngờ cuối cùng vẫn lên thuyền tặc, ha ha.

Hắn cười thoải mái, không quên phân phó:

- Hổ Đầu, còn không thu hồi gậy đánh chó của ngươi đi.

Đầu tiên là cường thế áp bức, tiếp theo thẳng thắn chỉ trích, rồi mỉm cười nhượng bộ một bước, đúng là gió qua không để lại vết, lại khiến người ta không biết làm gì mà khó có thể lảng tránh. Thể nghiệm nhân tính như vậy, cộng với thủ đoạn nắm nhả tự nhiên, chính là phong phạm cử trọng nhược khinh của cao nhân!

Có điều, đã có bậc thang, mình nên quý trọng thể diện mới được!

Mã Ninh Tử lại chắp tay, tạ lỗi

- Vừa rồi có gì đắc tội, xin bỏ quá cho!

Hắn bỗng nhiên nhớ tới gì đó, thần sắc lại ngẩn ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free