Vô Tiên - Chương 2443:
- Ngươi con mẹ nó lá gan không nhỏ, dám dụ bức lão tử.
Mã Thiên Hải chỉ là một tu sĩ Kim Đan mà thôi. Mà hắn đột nhiên gặp bất trắc, tuy hoang mang thất sắc, nhưng vẫn chưa thực sự mất đi phương tấc. Có điều, cái này có lẽ không liên quan tới đảm lượng.
Hổ Tam bỗng nhiên nháy mắt, giơ tay lên quệt râu quai nón, quái mô quái dạng lẩm bẩm:
- Ngôn đa tất thất! Lão đại ngươi cũng có lúc lật thuyền trong mương, cạc cạc...
Hắn vốn định ra vẻ thâm trầm, lại tự cảm thú vị mà phì cười.
Lâm đạo trưởng vẫn là bộ dạng đạo nhân phàm tục, cũng không hề làm vẻ ta đây, cả người trên dưới cũng theo đó mà có thêm mấy phần khí thế lạnh lùng xuất trần. Hơn nữa trên khuôn mặt gầy gò của hắn, luôn tựa cười mà như không phải cười mà thần sắc khó hiểu. Giống như là đang bàng quan, lại giống như đang chờ đợi.
Trong nháy mắt, bốn phía đột nhiên hiện lên một đạo quang mang.
Sau chớp mắt, toàn bộ sơn động đã bị cấm chế phong bế.
Ở sát góc chậm rãi hiện ra một bóng người, lạnh giọng nói:
- Bách Khê cốc ta xưa nay an phận thủ thường, hai vị cần gì phải vô cớ làm khó dễ?
Hổ Tam theo tiếng nhìn lại, ngạc nhiên nghi nói:
- Ái chà! Thật đúng là con mẹ nó có trò hay.
Đó làmột lão giả áo vải, tóc bạc trắng mà mặt đầy nếp nhăn, lại phát ra uy thế Động Thiên trung kỳ, hiển nhiên là một vị tiên đạo cao nhân! Mà khi hắn hiện thân, liền thôi động cấm chế phong bế sơn động. Có thể thấy được một cách dễ dàng, hắn đã sớm kết lưới chờ đợi ở đây!
Mã Thiên Hải thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được lắc lư mấy cái rồi lập tức giống như là hư thoát quỳ xuống, bái:
- Tổ sư...
Hắn một mình chống đỡ hồi lâu, sớm đã là nỏ mạnh hết đà. Lão giả kia mà không hiện thân, hắn chỉ có thể cũng ngồi phịch xuống đất giống như đệ tử.
Quân Ngọc hoảng sợ thất thố, sau khi nhìn thấy lão giả lại trợn mắt há hốc mồm. Hắn ngoài lấy làm may mắn ra, không dám chậm trễ, vội vàng liên tục dập đầu, không dám thở mạnh. Lời đồn có liên quan tới Long Hổ sơn trang, cũng không phải là giả.
Hổ Tam sau một thoáng kinh ngạc thì lập tức cả giận nói:
- Long Hổ sơn trang ngươi thì sao, liên quan gì ta? Còn không triệt hồi cấm chế, lão tử đánh người.
Hắn, vừa dứt lời không che giấu nữa, viên mãn Động Thiên sơ kỳ viên mãn tỏa ra, sát khí, lập tức tràn ngập tứ phương.
Thấy tình hình này, thầy trò Mã Thiên Hải chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen. Trời ạ! Lão giả Hổ Tam không ngờ là tiên nhân cùng thế hệ với tổ sư! Mà hắn lại trà trộn vào trong một đám hán tử sơn dã, nếu nói không phải vì đối phó Long Hổ sơn trang thì ai dám tin.
Lão giả kia không cho là đúng hừ lạnh một tiếng, quát lên:
- Bất kể ngươi có xảo quyệt như thế nào cũng khó thoát khỏi nơi này!
Hổ Tam lười chẳng muốn dong dài, giơ tay lên lôi ra một cây Huyền Kim Thiết Bổng, mắng:
- Mẹ nó! Không đánh ngươi một trận thì ngươi không biết sự lợi hại của hổ gia.
Lão giả đã là tu vi Động Thiên trung kỳ đại thành, căn bản không để Hổ Tam vào mắt.
Theo tay áo hắn phất một cái, thầy trò Mã Thiên Hải đang quỳ lạy dưới đất lập tức rời đất bay lên. Đợi hai người hạ xuống ngoài cấm chế ở sơn động, hắn thừa cơ tế ra một thanh phi kiếm, trầm giọng quát:
- Long Hổ sơn trang ta không thể khinh thường!
- Chậm đã!
Hai người Bên này đang hết sức căng thẳng, bên kia lại có người lên tiếng quát bảo ngừng lại.
Lâm đạo trưởng chắc là không nhịn được nữa, nhấc chân bước về phía giữa sân, mỉm cười chắp tay:
- Có việc gì thì từ từ nói! Vị đạo hữu này không biết xưng hô thế nào?
Đánh nhau cũng không sợ, nhưng phải đánh một cách minh bạch. Mà một lời không hợp liền ra tay đánh nhau như vậy cũng không phải là hành vi của huynh đệ nhà mình!
Hổ Tam giống như tên đã trên dây mà không thể bắn ra, quay đầu lại ghét bỏ nói:
- Ài, ta nói này, giờ không phải là lúc ngươi đi ra.
Hắn là muốn động thủ đánh nhau thật! Đối phương cũng là tu vi Động Thiên trung kỳ, nếu có thể chiến thắng, chẳng lẽ không phải là nói, Hổ Tam cũng có một ngày tấn thăng là Hổ Nhị à.
Lão giả của Long Hổ sơn trang thấy đối phương có thêm một người, sát khí càng sâu, lộ ra hàn ý quát lên:
- Nếu mưu đồ đã lâu, chẳng lẽ còn không biết lão phu là ai? Hai người các ngươi cho dù liên thủ, kết thúc cũng vẫn thế.
Ở trong mắt hắn, người sau tu vi nhiều nhất cũng chỉ xấp xỉ với Hổ Tam, cho dù hai người liên thủ, cũng không đủ sức chống lại mình!
Lâm đạo trưởng đành phải dừng bước, cười áy náy với Hổ Tam, sau đó bất đắc dĩ nói:
- Đạo hữu tự thị tất thắng, cho nên không cần phải nghe như vậy khác nói.
Lão giả vênh váo hung hăng nói:
- Chớ có dong dài! Với tu vi của hai người các ngươi, cho dù có thêm mấy bang thủ cũng không làm nên chuyện gì đâu!
Khóe miệng Lâm đạo trưởng nhếch lên, thản nhiên cười nói:
- Nếu đạo hữu thành tâm chỉ giáo, huynh đệ ta đành phải tiếp chiêu!
Hắn cũng không nói nhiều nữa, trên người lập tức hiện lên một đạo quang mang. Tướng mạo lão giả lập tức biến mất, một người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi đột nhiên hiện thân. Mà khi hắn biến hóa, uy thế Động Thiên trung kỳ đại thành chậm rãi tỏa ra.
Thấy thế, Hổ Tam không khỏi khí thế tăng mạnh, cũng lắc mình biến hóa, thoáng chốc đã thành bộ dạng tráng hán trẻ tuổi.
Lão giả bỗng nhiên ngẩn ra, thất thanh nói:
- Thuật biến hóa cao siêu như vậy, hai người các ngươi quả nhiên có chuẩn bị mà đến.
Mà hắn vừa dứt lời, trong sơn động lại có dị biến nổi lên.
Trên khoảng trống ngoài mấy chục trượng hiện lên một đạo quang mang, theo đó lại có một vị tráng hán trẻ tuổi bỗng nhiên hiện thân. Chỉ thấy hắn là uy thế Động Thiên trung kỳ viên mãn, khí thế bức nhân, ngạo nghễ quát lên:
- Huynh đệ ta tung hoành Bát Hoang, còn chưa có ai dám người dám khinh thị. Hiện giờ chỉ là lên thuyền độ hải mà thôi, một Long Hổ sơn trang nho nhỏ lại năm lần bảy lượt gây hấn sinh sự. Nếu thực sự chọc giận lão tử, lát nữa sẽ quay lại san bằng Bách Khê cốc của ngươi.