Vô Tiên - Chương 2442:
- Đạo trưởng! Ngươi tuổi tác lớn rồi, lưu ý dưới chân, ha ha!
Cuối khe núi, địa thế trầm xuống, dần dần hình thành một sơn động, trong sơn động, đường đi gập ghềnh không bằng phẳng, ẩm ướt mà u ám. Hai bóng người đi trong đó, có tiếng cười thoải mái vang lên.
Lâm đạo trưởng đi sau vài bước, dưới chân chậm chạp. Nhìn tình hình của hắn, rõ ràng chính là mắt mờ mà bước đi cẩn thận. Mà hắn nhìn xung quanh, nghi hoặc nói:
- Lệnh sư và Hổ Tam ở đâu? Nơi này rất là bí ẩn, muốn tìm được cũng không phải là chuyện dễ.
Quân Ngọc chân không chạm đất, theo tiếng đáp:
- Đi thêm mấy trăm trượng, có một cửa ra khác. Chắc Hổ Tam lỗ mãng tình cờ đi vào từ đó, thật là kỳ quái.
Hắn quay đầu lại nhìn, tự dưng mỉm cười, sau đó tiếp tục dẫn đường, trong hành động càng cố tỏ vẻ tự nhiên.
Bất tri bất giác, địa thế trở nên bằng phẳng.
Đi đến đây, cửa động đã tách một thành hai. Đi lên trên chắc chính là một cửa ra khác mà Quân Ngọc vừa nói. Mà phía tay trái thì rộng mở thông suốt.
Lâm đạo trưởng chậm rãi dừng bước, dường như đang nao núng do dự.
Quân Ngọc xoay người lại, giơ tay lên vẩy, thản nhiên nói:
- Lâm đạo trưởng, xin mời.
Hắn tuy là nói vậy, nhưng lại thiếu hiền hoà khiêm nhượng, ngược lại giống như đang vênh mặt hất hàm sai khiến, cũng có thêm mấy phần ý tứ chế nhạo!
Lâm đạo trưởng dĩ nhiên đã nhìn ra sự trước sau không đồng nhất của Quân Ngọc, lại giống như đành bất lực, đành phải lắc đầu, sau đó nhấc chân bước về phía cửa động bên trái.
Trong nháy mắt, sơn động to chừng trăm trượng xuất hiện trước mặt. Phần nóc của động có khảm hơn mười viên minh châu, xung quanh cũng nhìn cái rõ ngay. Âm lãnh ẩm ướt, thoạt nhìn cũng không có gì dị thường. Mà trong đó có hai lão giả một đứng một ngồi, lại lộ ra mấy phần tình hình quỷ dị.
Lão giả đứng chắp tay sau lưng chính là Mã Thiên Hải. Hắn lúc này đang mặt mang sát khí, thần sắc lạnh như băng.
Lão giả râu bạc thì là Hổ Tam. Hắn không ngờ bị nhốt trong một đoàn quang mang trận pháp, lại vẫn thờ ơ khoanh chân mà ngồi. Không chỉ như vậy, trong lòng hắn còn ôm bình rượu, rất dương dương tự đắc!
Đây đâu có giống hai bên giằng co, rõ ràng chính là Mã Thiên Hải lập bẫy tính kế!
Lâm đạo trưởng nhìn về phía Quân Ngọc đang theo tới, có chút bất mãn trách cứ:
- Trong giọng điệu của ngươi lúc trước có quá nhiều sơ hở, quả nhiên là dụng tâm bất lương! Khi dễ lão nhân gia, sẽ bị báo ứng.
Hừ! Biết rõ sơ hở, còn dám hy vọng gặp may mắn, đúng là gieo gió gặt bảo!
Quân Ngọc hừ lạnh một tiếng, căn bản không để ý tới. Thân hình hắn lóe lên, trong nháy mắt đã đến bên cạnh sư phụ Mã Thiên Hải, sau đó mới quay đầu lại gắt:
- Bỉ phu sơn dã, cũng dám kiêu ngạo! Nơi này chính là nơi táng thân của hai người các ngươi!
Lâm đạo trưởng bị trêu đùa nhục mạ một phen vô cớ, lập tức ngây ra tại chỗ.
Hổ Tam hồn nhiên không để ý tới tình hình xung quanh, cứ ôm bình rượu uống sảng khoái không ngừng.
Tư thế của hắn giống như sợ người ta cướp đoạt vậy, uống được thêm ngụm nào hay ngụm nấy.
Lâm đạo trưởng đảo mắt, nghiêm mặt nói:
- Mã trưởng lão! Lừa ta đến đây để làm gì? Long Hổ sơn trang ngươi dám lạm sát kẻ vô tội sao?
Ngoài ba bốn mươi trượng, hai thầy trò sóng vai mà đứng.
Mã Thiên Hải chưa lên tiếng, Quân Ngọc đã cười lạnh nói:
- Long Hổ sơn trang ta tất nhiên sẽ không lạm sát phàm tục. Mà ngươi và Hổ Tam này là người tu đạo, hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này. Hãy nói thật đi.
Hắn thấy sư phụ không lên tiếng ngăn cản, dứt khoát tiến về phía trước một bước, đắc ý nói tiếp:
- Khi hai người các ngươi lên thuyền, đã bị gia sư nhìn thấu thân phận. Lão nhân gia ẩn nhẫn đến nay, chính là muốn một lưỡi bắt hết, ha ha.
Đôi thầy trò này nhìn thì tuần quy đạo củ, mà thủ đoạn tính kế hại người so với người khác lại cũng không kém là bao!
Lâm đạo trưởng rất bất ngờ nói:
- Lâm mỗ là lai lịch gì?
Quân Ngọc lắc đầu khinh thường, châm chọc nói:
- Ngươi và Hổ Tam kia rõ ràng đến từ Thiên Hoang, khổ cực lẻn vào hải thuyền, chỉ là để thăm dò hư thật của sơn trang ta.
Hắn giơ tay chỉ vào bên cạnh, trong vẻ khoa khoang lại mang theo mấy phần khen ngợi, nói tiếp:
- Gia sư có nói, hai người các ngươi cử chỉ kỳ lạ, hơn nữa lời nói không tầm thường, hiển nhiên là cảnh giới có thành tựu, căn bản không phải hạng người lỗ mãng tầm thường! Mà hai vị sớm đã bại lộ hành tích, lại không tự biết, đúng là nực cười, mà lại đáng tiếc!
Lâm đạo trưởng giống như là giật mình hiểu ra, lại khó hiểu nói:
- Thă dò hư thật! Long Hổ sơn trang ngươi có gì bí hiểm à?
Quân Ngọc còn định lên tiếng, sư phụ ở bên cạnh lên tiếng ngắt lời:
- Còn dám hy vọng gặp may mắn mà gian ngoan không chịu thay đổi, lão phu sẽ cho hai người các ngươi thần hồn câu tiêu! Còn không mau mau nói ra sự thực.
Rắc.
Đúng lúc này, ngoài mấy trượng đột nhiên truyền đến một tiếng vang.
Chỉ thấy Hổ Tam đã qua cơn thèm rượu nhảy lên, giơ chân một cước đá nát trận pháp, cũng thuận tay ném vò rượu không xuống, vừa vuốt mông vừa trừng mắt mắng:
- Mẹ nó! Lão tử một quyền đập chết hai cái đồ không biết tốt xấu này.
Khi hắn tức giận, khí thế trên người thay đổi, tu vi Luyện Khí viên mãn trong nháy mắt không thấy đâu, uy thế sắc bén khó lường tỏa ra.
Pháp trận giam cầm sư phụ bày ra không ngờ không chịu được một kích? Hổ Tam cho đến lúc này mới phá trận mà ra, không phải là lúc trước không thể, mà là muốn mượn cơ hội uống rượu.
Quân Ngọc lập tức giống như rơi vào hầm băng, trố mắt hoảng sợ, lập tức hai chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất. Hổ Tam nhìn thì thô lỗ bất kham, không ngờ là cao nhân ẩn nấp tàng! Nguyên Anh, Luyện Hư, Hóa Thần, hay là Hợp Thể.
Mã Thiên Hải Mã Thiên Hải thì như như màu đất, không nhịn được liên tục lui về phía sau, vẫn cường ngạnh tranh cãi:
- Nếu không phải cố ý bức ép, vị tiền bối này há lại chịu hiện ra chân thân?