Vô Tiên - Chương 2441:
Hà Nhị cũng không để ý, cười nói:
- Lão bá đạo hạnh cao thâm, chắc hẳn sớm đã không dính đồ ăn khói lửa, ha ha.
Lão giả râu vàng chen trong đám người ngồi khoanh chân, tay cầm cá nướng mà cắn ăn. Hắn từ sau khi lên thuyền, rất ít nói chuyện, cho dù lúc này cũng vậy, giống như không hề có hứng thú với tất cả ở xung quanh.
Đúng lúc này, một bóng người từ trên đảo bước tới. Đệ tử Long Hổ sơn trang bọn Mã Uy vội vàng buông đồ ăn đứng dậy đón chào, người đó lại tới thẳng bờ cát, cũng trực tiếp đến trước người lão giả râu bạc, hơi lộ vẻ lo lắng nói:
- Lâm đạo trưởng! Vị Hổ Tam kia lại đang la lối om sòm, xin ra mặt khuyên can!
Có lẽ là có việc muốn nhờ, trong xưng hô của hắn cũng có thêm mấy phần kính ý.
Nghe tiếng, người của hai bên đều giật mình. Vừa rồi chỉ lo ăn uống, đã quên mất một nhân vật mấu chốt. Vị Hổ Tam gia kia đến giờ vẫn chưa quay về, thì ra là lại đi gây chuyện. Phải biết rằng tiểu đảo chỉ có phạm vi hơn mười dặm mà thôi, đi một vòng cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Lão giả râu bạc, hoặc là Lâm đạo trưởng, vuốt râu mà thần sắc thản nhiên, cười hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
Người tới chính là Quân Ngọc, thương thế do một quyền đánh xuống sớm đã khỏi hẳn. Hắn thấy đối phương không nghi ngờ, vội vàng phân trần:
- Sâu trong khe núi đó có một huyệt động, linh khí cực kỳ nồng đậm. Gia sư cố ý muốn đả tạo một phen, dùng để làm nơi tĩnh tu trên đường qua lại. Ai ngờ bị Hổ Tam đi dạo vô tình thấy được, cũng cường hành xâm nhập. Mà gia sư không đồng ý, lập tức tranh chấp không ngừng.
Lâm đạo trưởng gật đầu, lại nghi hoặc nói:
- Với tu vi của lệnh sư, muốn đuổi Hổ Tam đi cũng không khó. Tại sao lại phải tranh chấp, thực sự khiến người ta khó hiểu. Vả lại, việc hắn làm thì liên quan gì tới Lâm mỗ?
Quân Ngọc hừ một tiếng, căm giận nói:
- Nếu không phải gia sư nhất niệm trắc ẩn, Hổ Tam lại há có thể tùy ý càn rỡ? Thôi.
. .
Hắn xua tay lui về phía sau một bước, cười lạnh nói:
- Vốn tưởng rằng mệnh hắn không nên tuyệt, ai ngờ thấy chết mà không cứu được. Cái gọi là giữ gìn công đạo, cũng chỉ là mượn danh lừa đời thôi! Chỉ tiếc ta con muốn chính diện đọ sức với hắn một phen.
Mọi người đều biết, vị Lâm đạo trưởng này từng ra mặt nói những lời công đạo. Hổ Tam ở trong tình cảnh cực kỳ không ổn lại nhờ thế mà thoát khỏi nguy cơ. Hiện giờ lại bị Quân Ngọc coi là cử chỉ lừa đời lấy tiếng, có oan uổng hay không, có lẽ chỉ có bản thân hắn mới biết.
Lâm đạo trưởng quan sát Quân Ngọc, trầm ngâm nói:
- Cừu gia của ngươi gặp phải khốn cảnh, lại không bỏ đá xuống giếng, ngược lại còn âm thầm tương trợ. Hành động này nếu không phải đại thiện thì chính là đại ác.
Đây là ca ngợi hay là cảnh cáo?
Quân Ngọc giật nảy mình, không nhịn được dưới chân trở nên do dự.
Lâm đạo trưởng lại bỗng nhiên cười nói:
- Nếu Quân Ngọc tiên trưởng đã mời, sao không chủ trì thêm một hồi công đạo.
Hắn vén vạt áo, nhẹ nhàng nhảy xuống đá ngầm, khi hai chận chạm vào bờ cát mềm mại, tay đỡ râu rồi ngẩng đầu thở dài một hơi. Đã gần đến hoàng hôn, sắc trời dần dần mông lung.
Quân Ngọc thần sắc hòa hoãn lại, vội vàng xoay người nói:
- Mời đi theo ta.
Hắn đi trước dẫn đường, hai bóng người một trước một sau đi vào sâu trong hải đảo.
Mọi người thấy chuyện không liên quan tới mình, tiếp tục ăn uống.
Lão giả Râu vàng thủy chung ngồi ngay ngắn bất động cạnh đống lửa, lúc này lại đứng dậy.
Hán tử Tên là Hà Nhị không hiểu ra sao, giơ túi nước lên hô:
- Lão bá! Có khát nước không?
Lão giả râu vàng cầm cá nướng nuốt cả xương, trầm giọng nói:
- Đi vệ sinh một chút, thứ cho không thể bồi tiếp!
Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại, dọc theo bãi biển tiến về phía trước.