Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2440:

- Quân Ngọc động thủ trước, Hổ Tam ra quyền sau. Luận bàn giữa đồng đạo với nhau, cuối cùng thắng bại khó tránh khỏi. Việc này tạm thời bỏ qua, không được phân tranh nữa! Bằng không... Tất sẽ nghiêm trị!

Mã Thiên Hải ngẩng đầu nhìn trời, mãi lâu sau mới đột nhiên bỏ lại một đoạn thoại, không ngờ xoay người quay về khoang thuyền.

Quân Ngọc thấy sư phụ hiện thân, còn tưởng rằng có chỗ dựa. Ai ngờ sư phụ lại không nhìn mình lấy một cái, cũng lờ mờ có ý trách cứ. Hắn có khổ mà khó nói, lại không dám biện bạch, đành phải hung hăng nhổ một ngụm nước bọt rồi dưới sự vây quanh của các đệ tử sơn trang quay về khoang thuyền nghỉ ngơi.

Mã Uy thì dẫn theo hai hán tử trung niên ở lại, vừa tu sửa gác thuyền bị hỏng vừa chú ý tình hình trên giáp bản. Hành động của hắn không nói tự hiểu, chính là giám thị nghiêm ngặt hơn, để ngừa có người lại sinh loạn!

Có điều, mọi người trên giáp bản vẫn khó có thể tin nổi.

Đả thương đệ tử của Mã Thiên Hải trưởng lão không phải là chuyện nhỏ! Căn bản không cần bản thân hắn xuất thủ, cho dù là những hán tử tinh tráng của Long Hổ sơn trang đó đều có thể băm mọi người cho cá ăn. Mà mắt thấy một hồi đại họa là khó có thể tránh khỏi, trong nháy mắt lại tan thành mây khói. Nguyên do trong đó, không thể phỏng đoán. Mà bất kể là sự khoan hồng độ lượng của Mã trưởng lão hay là trời cao có đức hiếu sinh, nói tóm lại, vận khí của vị hổ gia kia thực sự không tồi!

Mà lão giả râu bạc phơi nắng tại chỗ, cũng có chút hồ đồ.

Vị hổ gia đầu, hai mắt đảo quanh, lập tức cười ha ha, thờ ơ ngồi xuống tại chỗ, nói thầm:

- Đi theo lão đại, chính là có thêm bản sự! Hắn nói mấy câu đơn giản, do huynh đệ ta chuyển miệng nói ra, lập tức liền có lý để theo, cũng chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không! Gừ gừ.

Hắn vươn tay ra phẩy một cái, mấu vò rượu không "Nhanh như chớp" lăn ra thật xa. Hắn thấy xung quanh rộng rãi sạch sẽ, sau đó lại nằm xuống, nghi hoặc nói:

- Lão đại đang cố lộng huyền hư, trên trời nào có thần minh? Có điều, tu sĩ trông coi tinh vực thì có mấy tên.

Một hồi bất ngờ, tới đột nhiên mà đi kỳ lạ. Trên giáp bản trừ tiếng búa chùy long cong ra thì không còn động tĩnh gì khác. Mọi người đều tự nghỉ ngơi, tất cả lại quay về bộ dạng lúc trước. Xuyên qua hào quang trận pháp của thuyền lớn dõi mắt nhìn về nơi xa, vẫn là biển rộng bao la. Cho dù hướng đi có thay đổi, có lẽ người ta cũng không phát hiện.

Trong nháy mắt, lại hơn mười trôi qua.

Gác thuyền bị vỡ đã được tu sửa, Mã Uy và hai vị đệ tử sơn trang lại vẫn không rời đi. Ba người tiếp tục canh giữ trên canh giữ ở, hơn nữa vẻ mặt đề phòng, chẳng qua là không muốn phát sinh thêm bất ngờ.

Lão giả hơi tí là tự xưng hổ gia cũng không gây chuyện thị phi nữa, mà tiếp theo ngủ, tiếp tục ngáy. Về phần chuyện xuất thủ đả thương người, giống như sớm đã bị hắn quên sạch.

Mọi người còn lại phần lớn đến từ các nơi của Bách Khê, đều là hán tử vào Nam ra Bắc. Thấy Mã trưởng lão không mượn cớ giáng tội, mọi người cuối cùng cũng yên lòng.Đều hoặc nằm hoặc ngồi, hoặc ăn hoặc ngủ, hoặc là túm năm tụm ba trò chuyện, cũng tưởng tượng tình cảnhở bờ đối diện trong chờ mong.

Có điều, đệ tử Long Hổ sơn trang đột nhiên vào một ngày ùa lên giáp bản. Mà trên gác thuyền cũng lại xuất hiện thân ảnh của Mã trưởng lão. Theo hắn thi pháp, quang mang bao phủ thuyền lớn trong nháy mắt biến mất. Thuyền lớn không ngờ ngừng lại.

Thấy thế, mọi người ở đầu thuyền đều đứng dậy mà ngạc nhiên khó hiểu; Hổ Tam vẫn đang ngủ thì mở mắt; Lão giả râu vàng và lão giả râu bạc theo mọi người đứng dậy, cũng thần sắc nghi hoặc.

Hành trình Hai tháng chưa qua một nửa, tại sao lại dừng thuyền.

Mã Thiên Hải đã từ trên gác thuyền đi xuống, căn bản không nhìn mọi người theo thuyền lên tàu, mà là phân phó đệ tử nhà mình:

- Hiện giờ đã đi được nửa tháng, cần phải bổ sung đồ ăn nước uống. Đỗ ở Đại Hoàng đảo nghĩ ngơi ba ngày, lên bờ:

- Có người rút ván cầu đặt lên mạn thuyền, hắn theo đó bỏ thuyền mà đi. Sau đó một hán tử trung niên cúi đầu đi nhanh, lại không quên lặng lẽ nhìn ra sau, trong ánh mắt dường như có vẻ oán trách.

Đại Hoàng đảo?

Quả nhiên, nơi hải thuyền đỗ không ngờ là một tòa tiểu đảo trong biển. Nó có phạm vi chừng hơn mười dặm, đều là đá màu vàng đất, hơn nữa mọc đầy cây cối, cũng có thế núi nhấp nhô, cũng coi như là nơi nghỉ chân không tồi. Chỉ là phóng mắt nhìn lại, không thấy có người, đó rõ ràng chính là một tòa cô đảo hoang vắng.

Nếu Mã trưởng lão thân là chủ thuyền đã có lời, thôi cứ lên bờ hít thở không khí, hoạt động chân tay một chút.

Hổ Tam dẫn đầu xuống thuyền, mọi người nối đuôi nhau đi theo.

Sau khi Mã Thiên Hải rời thuyền, tới thẳng một khe núi trên đảo. Nghe nói là chỗ đó có tích nước, vừa hay có thể bổ sung nước uống. Long Hổ sơn trang trừ lưu lại hai đệ tử trông coi ra, người còn lại cũng đều lên bờ, mang theo vật đựng nước, ai nấy thần sắc nhàn nhã.

Hổ Tam nhảy lên đá ngầm ở ven bờ, giương mắt nhìn chung quanh. Chỉ thấy ánh mặt trời chói chang, gió êm sóng lặng. Hắn không nhịn được cười ha ha, sải bước một mình đi dạo dọc bãi biển.

Lão giả râu bạc đi theo mọi người lên bờ. Hắn liếc về phía bóng dáng của Hổ Tam, chắp tay sau lưng thong thả bước về phía trước.

Đối diện là một khu vực trống trải, có bờ cát vàng óng ánh, đá ngầm lởm chởm, cây cối thấp bé, tuy nói phong cảnh không tồi, nhưng cũng lộ ra mấy phần hoang vắng. Mà ở cuối mấy dặm thì là một tòa núi nhỏ cao mấy trăm trượng, có cỏ cây che lấp còn có một khe núi. Đó chính là nơi người của Long Hổ sơn trang muốn tới, có lẽ không phải là ý tưởng lâm thời của Mã Thiên Hải, Mã trưởng lão.

Lão giả tâu vàng thì ở lại bên bờ, trong thần sắc có chút tò mò.

Các hán tử đồng hành dường như là có chuẩn bị trước, không ngờ đi chân trần nhảy vào trong nước biển, cũng lấy ra dây thừng, vật câu cá, bắt đầu hoạt động bắt cá. Ai nấy hàng năm ra ngoài, cũng có đủ thủ đoạn mưu sinh!

Lão giả râu bạc chưa đi được xa thì bị hai hán tử của Long Hổ sơn trang chặn đường. Hắn không tính toán, quay lại chậm rãi bước nước về.

Chỉ mất nửa canh giờ, đệ tử của Long Hổ sơn trang đã bổ sung xong đồ ăn nước uống. Mà nếu đã công bố là nghỉ ngơi ba ngày, nhất thời bán hội cũng không đi ngay. Mã Uy dẫn người dựng lửa trại ở sường dốc, cũng ngồi cùng nhau nước đồ ăn. Mà trong đó lại thiếu hai người, thầy trò Mã Thiên Hải đều không thấy bóng dáng.

Trên bờ cát, hơn hai mươi hán tử đều tụ tập một chỗ nhóm lửa. Cá tươi trong biển đều được bổ bụng bỏ nội tạng, qua lửa nướng, mùi thơm tỏa bốn phía. Lão giả râu vàng không nhịn được, đi tới thêm củi thêm lửa, thấy mọi người nhiệt tình mời mọc, hắn cũng không khách sáo, cầm cá nướng lên ăn. Mà lão giả râu bạc thì một mình ngồi trên một khối đá ngầm lên bờ, trong thần sắc dường như có vẻ nghiền ngẫm.

- Lão bá! Đừng ngại tới đây cùng hưởng dụng.

Mọi người ngồi vây quanh lửa trại, một vị hán tử trung niên quay đầu lại gọi. Trong tay hắn còn cầm cành cây, bên trên xiên một con cá biển đã nướng vàng.

Trên đá ngầm ngoài mấy trượng, lão giả râu bạc mỉm cười lắc đầu. Ngồi cùng thuyền nửa tháng, sớm đã quen biết nhau. Đó cũng hán tử kết bạn với Hổ Tam, tên là Hà Nhị, tính tình hào sảng hơn nữa cũng rất có nhãn quang.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free