Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2439:

- Ta niệm tình ngươi lớn hơn vài tuổi cho nên mới hảo ngôn khuyên bảo. Ngươi lại cậy già lên mặt mà không biết nông sâu, chẳng lẽ sống từng ấy tuổi đều uống phí à?

Hắn vung vung tay áo, lạnh lùng nói:

- Có lấy ra tiên tinh hay không thì mau mau quyết định đi!

Mọi người ở xung quanh tuy đã tản đi, lại nhìn thấy tất cả những gì phát sinh. Thấy Quân Ngọc tức giận, một hán tử trung niên nhỏ giọng nhắc nhở:

- Lão bá! Đừng chọc giận vị tiên trưởng này, bằng không hắn đuổi chúng ta rời thuyền thì hỏng hết.

Hổ Tam vỗ ngực, trừng mắt với người bên cạnh:

- Chúng ta bỏ tiền ra thuê thuyền, việc gì phải sợ.

Hán tử kia rụt cổ lại, thầm hối hận vì nhiều chuyện.

Hổ Tamquay sang Quân Ngọc, quan sát trên dưới, trong hai mắt lờ mờ có hàn quang lấp lánh. Tư thế của hắn giống như một con mãnh hổ đang ẩn núp, tùy thời sẽ bạo khởi đả thương người.

Đúng lúc này, có người lên tiếng:

- Lớn tuổi thì sao? Chẳng lẽ lớn tuổi thì phải bị người ta khi dễ à?

Mọi người theo tiếng nhìn lại, là vị lão giả râu bạc kia.

Chỉ thấy hắn xoay người lại, vuốt râu cười nói:

- Đừng trách Lâm mỗ lắm miệng, nhưng lời công bằng thì không thể không nói.

Quân Ngọc hơi ngẩn ra, mặt lộ vẻ mỉa mai. Ở trên địa bàn nhà mình, còn có phàm nhân dám nói công bằng?

Trong nháy mắt, Hổ Tam đã thần sắc như thường, vẻ tức giận trong mắt cũng theo đó mà tiên tan. Đối với dị trạng này, mọi người đều không để ý, mà lão giả râu vàng ngồi dựa vào hàng hóa ở ngoài mấy trượng lại tựa cười mà như không phải cười.

Lão giả râu bạc nói tiếp:

- Lâm mỗ và vị Hổ Tam huynh đệ kia đều cũng trải qua tuổi trẻ. Mà Quân Ngọc tiên trưởng ngươi lại chưa sống đến tuổi của chúng ta. Tục ngữ có câu, đừng khinh thiếu niên nghèo. Mà lão phu cũng không ngại tặng ngươi một câu, khi dễ lão nhân cũng phải chịu thiệt đấy.

Hắn hơi dừng lại một chút, nói tiếp:

- Hổ Tam, huynh đệ ngươi cứ đưa tiên tinh cho tiên trưởng! Cùng đường không dễ, coi như kết thiện duyên.

Hắn lắc đầu, không ngờ xoay người đi chỗ khác không nói nữa.

Đây chính là những lời công bằng sao? Ngươi đã từng đi qua lúc tuổi trẻ của ta, mà ta lại chưa trải qua năm tháng lâu dài của ngươi. So sánh hai bên, cao thấp rõ ràng, đúng sai sáng tỏ.

Quân Ngọc đột nhiên bị người ta dạy bảo, càng nổi giận hơn. Hơn nữa đối phương còn là một phàm tục phàm tục, quả thực khiến người ta mất hết mặt mũi. Khuôn mặt anh tuấn trắng nõn của hắn hơi vặn vẹo, không đợi hắn lên tiếng quát lớn, phụ cận đã có người hét lên:

- Trên người ta không có một khối tiên tinh nào, nếu nói nửa câu không thật, xin thiên lôi hãy đánh xuống thuyền này.

Không có một khối tiên tinh nào, chính là không chỉ một khối tiên tinh? Cho dù không có thì sao lại hại cả hải thuyền vô tội?

Hừ! Thật sự coi ta ngu dốt dễ lừa mà tùy ý trêu đùa à, quả thực chính là vô pháp vô thiên!

Quân Ngọc rốt cuộc không nhịn được nữa, giơ tay lên chỉ một cái.

Một đạo pháp lực sắc bén phá gió mà ra, cũng mang theo tiếng gào thét lờ mờ, bất ngờ tấn công tới.

Hổ Tam không ngờ Quân Ngọc lại động thủ với mình, vẫn ngồi yên bất động. Ai ngờ trong chớp mắt, pháp lực lại công tới. Hắn tùy ý vung tay lên, bùm một tiếng, thế công thế tới hung ác lập tức tan rã. Mà tuy hắn không tổn hao gì, lại giống như đột nhiên bị châm ngòi lửa giận, bỗng nhiên nhảy lên vung quyền mà đánh, còn không quên hét lớn:

- Long Hổ sơn trang khinh người quá đáng, lão tử liều mạng. . .

Quân Ngọc xuất thủ thất bại, bỗng nhiên ngẩn ra.

Lão giả đó chỉ có tu vi Luyện Khí viên mãn, sao có thể dễ dàng phá giải kiếm khí sắc bén của mình?

Quân Ngọc vẫn đang kinh ngạc, một thiết quyền giống như cái búa mang theo tiếng gió đập tới. Hắn có lòng muốn thi pháp, lại sợ ảnh hưởng tới phàm nhân ở xung quanh. Hắn bất đắc dĩ, đành phải thôi động hộ thể hộ thể mà thối lui ra sau. Lại không ngờ thế tới của đối phương cực nhanh, căn bản không thể tránh né.

Ầm.

Quân Ngọc muốn tùy cơ ứng biến thì đã muộn. Thiết quyền đánh tới, linh lực hộ thể trong nháy mắt sụp đổ. Trong tiếng nổ điếc tai, lực đạo mạnh mẽ như núi bức tới. Hắn hự lên một tiếng, giống như diều đứt dây bay ngược ra sau. Lại rắc một tiếng, không ngờ va thủng gác thuyền ở ngoài bảy tám trượng. Hắnlại rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu.

Đồng thời, mấy bóng người nhảy ra khỏi khoang thuyền mà ùa tới giáp bản, ai nấy binh khí trong tay, khí thế hùng hổ, trong nháy mắt lại ngơ ngác nhìn nhau mà ngạc nhiên không thôi. Trong nháy mắt này một lão giả chậm rãi xuất hiện trên gác thuyền, mặt mang sát khí, trầm giọng quát:

- Lão phu chỉ nhập định có một lát mà đã có người làm loạn rồi.

Một quyền đánh bay người ta, trên mặt Hổ Tam cũng không có vẻ đắc ý, ngược lại có chút chột dạ quay đầu lại nhìn, bất đắc dĩ lẩm bẩm:

- Đúng là không ra gì, căn bản không dùng tí khí lực nào.

Mà ánh mắt hắn liếc sang, lại lờ mờ có chút lo lắng, lập tức há to miệng, sau đó hét lên với lão giả ở trên ban công:

- Quân Ngọc đạo hữu của Long Hổ sơn trang ỷ thế hiếp người! Hắn không những muốn cướp đoạt còn cường hành động thủ. Tại hạ sống chết chống lại, may mà vẫn sống sót! Nếu Mã trưởng lão thiên vị đệ tử nhà mình thì cứ ném chúng ta xuống thuyền đi. Ngẩng đầu có thần minh, bất công gặp báo ứng, hừ hừ.

Quân Ngọc từ dưới đất bò dậy, tình hình cực kỳ chật vật. Mà hắn lau vết máu ở khóe miệng, lại thở hổn hển mấy hơi, sau đó mới phát giác thương thế cũng không có gì đáng ngại, lập tức yên lòng.

Có điều, Hổ Tam kia không ngờ ác nhân cáo trạng trước. Hắn còn tuyên bố thề sống chết chống lại rồi may mắn sống sót? Trước mắt bao người, rốt cuộc là ai bị một quyền đánh bay ra ngoài. . .

Quân Ngọc lảo đảo đứng thẳng dậy, lên tiếng gọi:

- Sư phụ.

Trên gác thuyền, Mã Thiên Hải lạnh lùng quan sát lão giả Hổ Tam kia. Mà hắn lại mắt điếc tai ngơ với đệ tử của mình, vuốt râu rồi nhìn trời.

Ngẩng đầu có thần minh, bất công gặp báo ứng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free