Vô Tiên - Chương 2438:
Quân Ngọc bước nhanh xuống thang gỗ, tiếp theo thân hình khựng lại, hai chân chậm rãi bước trên giáp bản, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực mà thần thái bễ nghễ! Trong hành động của hắn cũng có mấy phần khí thế của cao nhân tiên đạo!
Thấy thế, mọi người đang nghỉ ngơi đều đứng dậy chào hỏi.
Đó là đệ tử của Mã trưởng lão, không thể đối đãi qua loa!
Có điều, khi mọi người đón chào, có ba lão giả vẫn thờ ơ. Một người đã ngồi dậy, vẫn ở đầu thuyền nhìn về phía trước; Một người thì dựa lưng vào hàng hóa mà ngồi, mí mắt cụp xuống, vẫn nhắm mắt dưỡng thần; Một người vẫn ngửa mặt lên trời mà nằm, phát ra tiếng ngáy vang dội, hơn nữa còn ngân nga kéo dài!
Quân Ngọc gật đầu, chắp tay sau lưng, bước đi thong thả, nhoáng lên một cái đã tới trước mặt mọi người. Mà tuy hắn bày ra tư thế bí hiểm, lại vẫn bị tiếng ngáy điếc tai khiến cho phiền lòng, không nhịn được nhấc chân đá văng mấy vò rượu không, quát lão giả đang nằm:
- Ngươi chọc sư phụ ta tức giận còn không nói, lại dám say rượu ở trên hải thuyền.
Lão giả râu bạc vẫn ngủ say, hồn nhiên không phát giác động tĩnh ở gần trong gang tấc.
Mọi người thấy thú vị, ai nấy đều bật cười khe khẽ.
Quân Ngọc da mặt mỏng, nhất là ở trước mặt một đám phàm nhân mất đi uy phong, lập tức phát hỏa! Hắn đi nhanh hai bước, nhấc chân đá:
- Cút dậy.
Một tiểu bối tu vi Luyện Khí không ngờ dựa vào tuổi già mà giả vờ giả vịt, thật là buồn cười!
Quân Ngọc một cước đá vào trên đùi lão giả, Bùm một tiếng. Mà đối phương không nhúc nhích, mũi chân của mình lại tê dần. Hắn có chút hổn hển, không nghĩ nhiều, âm thầm phát lực, lại hung hăng đá tiếp. Một cước này sợ không chỉ có lực đạo mấy ngàn cân, ta cho ngươi ngủ.
- Bùm.
- Ái ôi!.
Một tiếng vang khẽ, ngay sau đó chính là một tiếng kêu thảm.
Quân Ngọc liên tục lui về phía sau, vẫn nhe răng nhếch miệng vẻ mặt thống khổ. Vừa rồi giống như là đá vào một khối nham thạch cứng rắn, thiếu chút nữa thì gãy cả xương cốt. Mà lão giả đó vẫn không hề hay biết! Không! Tiếng ngáy không còn, có người đang trợn mắt.
Khi Quân Ngọc đang kinh ngạc, lão giả râu bạc đã chậm rãi ngồi dậy, ngáp dài, ngỡ ngàng nhìn chung quanh nói:
- Thuyền đến bờ rồi à?
Người bàn quang không nhìn ra manh mối, một trận tiếng cười đầy thiện ý vang lên.
Lão giả lại vỗ đầu, giống như lúc này mới thực sự tỉnh táo, hai mắt trợn trừng hét lên:
- ẹ nó, là tiểu tử nào quấy nhiễu giấc ngủ của lão tử, muốn ăn đòn phải không?
Quân Ngọc vừa quẫn vừa giận, giơ tay quát lên:
- Một tiểu bối như ngươi lại trong mắt không có tôn trưởng, thô ngôn uế ngữ, đúng là càn rỡ!
Lão giả theo tiếng nhìn về phía Quân Ngọc, ngây ra một thoáng, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Chẳng trách trong mộng bị chó cắn, vừa rồi có phải có người dùng chân đá ta không?
Mũi chân Quân Ngọc vẫn còn đau đớn, lại đành phải giả vờ tự nhiên.
Mà vừa nghĩ một chút, lập tức mặt đỏ tai hồng. Hắn là đang nhục mạ ta là súc sinh.
Lão giả lại giống như không có gì, rộng lượng rộng lượng nói tiếp:
- Vừa rồi giống như là gãi ngứa vậy, hổ gia không thèm tính toán! Ái dà, những ngày tháng không rượu biết sống sao đây?
Mà ánh mắt dừng ở mấy vò rượu không bên cạnh, thở dài thở ngắn.
Quân Ngọc có lòng muốn phát tác, lại sợ tự rước lấy nhục.
Lão giả đó gân cốt cường hãn bình sinh ít thấy, không khỏi khiến người thầm sinh kiêng kị. Mà mình là tu vi Trúc Cơ, sợ hắn chắc? Cho dù lớn tuổi thì hắn cũng chỉ là tiểu bối Luyện Khí!
Quân Ngọc cố nén lửa giận: ra vẻ thong dong nói:
- Hổ Tam! Tiên tinh trên người ngươi chính là căn nguyên gây họa. Mà bản nhân liên tục bị sư phụ quở trách, đều là do ngươi gây ra!
Hắn thở dài một hơi, bày ra bộ dạng thâm tư thục lự, nói tiếp:
- Cứ lấy ra tiên tinh, ta dùng mười khối linh thạch để trao đổi. Một là ngươi tránh được họa, lại còn bù đắp được sai trái xưa, thế nào?
Dụng ý trong lời nói của hắn không cần nói cũng hiểu. So với đem tiên tinh ra đổi lấy da thú, rượu ngon, không bằng đổi lấy linh thạch hữu dụng. Dùng một đổi mười, giá cũng không tồi. Còn hơn là tùy ý lãng phí, nói không chừng còn có tội hoài bích mà chuốc họa vào thân!
Quân Ngọc thấy mọi người vẫn đang xem náo nhiệt, bực mình xua tay. Người Vây xem không dám làm trái, đều lui về phía sau. Hắn thì vừa lặng lẽ vận chuyển pháp lực hoạt động mũi chân đang đau âm ĩ, vừa tiếp tục nhìn cvằm chằm lão giả râu bạc. Mà trong thần sắc của hắn lại lộ ra mấy phần khinh thường.
Mãng phu sơn dã, chỉ là ngẫu nhiên có cơ duyên mà thôi! Đã từng này tuổi rồi, định trước là thọ nguyên không còn nhiều. Không bằng lấy tiên tinh ra thành toàn cho người khác, coi như là một công đức!
Hổ Tam, tạm thời gọi lão giả là Hổ Tam, vẫn thương cảm nhìn một đống vò rượu không, mạc danh kỳ diệu lẩm bẩm:
- Thống khoái nhất thời, không bằng sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu! Mà nếu lại lấy rượu ra uống, không nói tới khiến người ta chú ý, chỉ sợ lát nữa lại bị ăn mắng!
Đang lúc hối hận, nghe thấy có người nói chuyện. Hắn nhìn lên, nhếch miệng cười quái dị:
- Ha ha! Ngươi muốn chiếm tiện nghi của ta à?
Quân Ngọc hừ một tiếng, thận trọng nói:
- Người suy bụng ta ra bụng người, tục nhân tục niệm. Người dùng chân thành đối người, quân tử như ngọc!
Hổ Tam khoanh chân ngồi ngay ngắn, vươn tay ra vuốt râu quai nón, nói:
- Từ! Ta có vị huynh đệ từng nói, người tự biên tự diễn đều là hạng mặt dày! Hôm nay lĩnh giáo rồi.
Quân Ngọc đột nhiên phát giác lão giả này rất khó chơi, không chỉ giả ngu giả ngơ, còn luôn giả vờ hồ đồ. Sắc mặt hắn dần dần trở nên khó coi, quát lên: