Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2437:

Nháy mắt đã ba ngày trôi qua, thuyền vẫn đi.

Nghe nói, từ Bách Khê cốc tới Thiên Hoang phải qua hai tháng hành trình. Phía Long Hổ sơn trang, Mã Uy mỗi ngày đều sẽ dẫn theo hai thủ hạ ra ngoài tuần tra vài ba lần. Thầy trò Mã Thiên Hải và mọi người còn lại thì ở trong khoang thuyền không thấy thân ảnh. Mà hơn hai mươi người lên tàu trừ ăn uống vệ sinh ra, đều không dám tùy ý đi lại, ai nấy ở trên giáp bản hoặc ngồi hoặc nằm, lẳng lặng giết thời gian.

Hơn mười bình rượu hổ gia chuyển lên thuyền cuối cùng cũng bị uống sạch. Hắn cũng bởi vậy mà trở nên yên tĩnh, lại ngửa mặt hướng lên trời nằm ở trên giáp bản ngáy khò khè.

Lão giả râu bạc ở đầu thuyền dường như là ngồi mệt rồi, cũng nằm xuống nhắm mắt. Mà hắn đầu gối lên tay, giống như ngủ mà không phải ngủ, lại đuôi lông mày hơi nhướn lên, giống như đang lưu ý động tĩnh gì.

Gác thuyền cao hơn ba trượng, lại chỉ có một tầng. Phần dưới của nó và khoang thuyền có thang gỗ tương liên, đầu trên thì một lớn một nhỏ, có hai khoang chủ thứ bất đồng, phân biệt là có thầy trò Mã Thiên Hải và đám người Mã Uy.

Lúc này, bên trong chủ thất của gác thuyền, một đôi thầy trò đang nói chuyện.

- Sư phụ! Lần này rời bếnquá vội vàng, đệ tử không hiểu.

- Cứ cách mấy năm phải tới Thiên Hoang một chuyến, hiện giờ chỉ là theo lệ mà đi thôi.

- Đệ tử minh bạch! Mà sư phụ đã có nói, chuyến này phải vài ba năm mới có thể quay về là vì sao?

- Chớ có hỏi nhiều.

Quân Ngọc khoang trên da thú ở góc khoang, ngắm nghía một khối tiên tinh trong tay. Thấy sư phụ tránh mà không đáp, hắn ngẩng đầu hiếu kỳ nói:

- Nghe đồn Bát Hoang có biến, khiến Thiên Hoang rung chuyển.

Trong khoang chỉ có một chiếc giường gỗ, sư phụ Mã Thiên Hải độc tọa trên đó. Hắn lên tiếng cắt ngang đệ tử, quát lên:

- Lời đồn há có thể tùy tiện mà tin!

Hắn tuy là nói như vậy, vẫn vuốt râu, bộ dạng tâm sự trùng trùng.

Quân Ngọc biện giải:

- Không có lửa làm sao có khói! Mấy vị sư huynh của sơn trang cũng chính miệng nói thế.

Trước đây thuyền lớn rời bến, đều do mấy vị tu sĩ Trúc Cơ trong thôn trang lo liệu. Quân Ngọc và mấy vị sư huynh đệ đó quan hệ không tồi, từ trong miệng họ nghe nói không ít lời đồn. Mà hiện giờ lại phải sư phụ Mã Thiên Hải tự mình ra trận, hiển nhiên lộ ra mấy phần dị thường.

Mã Thiên Hải khẽ cau mày, bực mình nói:

- Ngươi lại nghe được những gì.

Quân Ngọc không kịp nghĩ nhiều, đáp:

- Bốn mươi năm trước, Cửu đại cao nhân của Ma Hoang đột nhiên xuất hiện. Chiếm lấy Ma thành thì không nói, còn bức hai vị Ma Tôn phải tha hương. Cũng có hậu nhân của khí đồ Tiên Hoàng trở về Hồng Hoang, sớm đã kinh động tứ phương. Tục truyền hắn là người trẻ tuổi, còn trộm đi truyền thừa của Tiên Hoàng.

Bách Khê cốc tuy lẻ loi ở hải ngoại, hơn nữa cực kỳ hẻo lánh. Mà thường có thuyền lớn rời bến, không phải là tin tức bế tắc. Phàm là gió thổi cỏ lay, tu sĩ sơn trang ít nhiều cũng có nghe nói.

Mã Thiên Hải quát lên:

- Hừ! Cho dù lời đồn là thật thì sao? Tất cả những cái đó có liên quan gì tới Bách Khê cốc.

Lời nói cũng không sai, ở trong mắt người thường, Bách Khê cốc chính là nơi phàm tục mà Thiên Hoang, cùng với Tiên Hoàng thật sự là quá mức cao xa khó lường hơn nữa xa không thể với. Khác nhau một trời một vực, chẳng qua cũng là như vậy!

Quân Ngọc cười cười, nói tiếp:

- Đệ tử lại nhớ sơn trang có câu châm ngôn.

Mã Thiên Hải nhìn về phía đệ tử, thần sắc không rõ.

Quân Ngọc do dự một chút rồi nói tiếp:

- Long hổ tương hội, Bách Khê hối hải. Cho nên sơn trang mới có tên là Long Hổ sơn trang. Còn có người nói, Bách Khê cốc là nơi cao nhân tiềm tu. Có lẽ không phải không có liên quan tới Thiên Hoang.

- Chớ có hồ ngôn loạn ngữ!

Mã Thiên Hải đột nhiên lên tiếng răn dạy, giọng nói cũng trở nên nghiêm khắc:

- Hai câu tám chữ đó chính là công pháp khẩu quyết, há lại quàng xiên? Mà Long Hổ sơn trang, vi sư tu vi cao nhất, chẳng lẽ còn phải nghi ngờ sao.

Quân Ngọc vội vàng câm miệng, sợ tới mức không dám nói gì nữa. phụ tính tình ôn hòa, tại sao hôm nay lại có thái độ khác thường?

Mã Thiên Hảivẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục quát lên:

- Còn không thu hồi tiên tinh? Với tu vi cảnh giới của ngươi, ở trong mắt cao nhân Thiên Hoang không khác gì con kiến, lại há rêu rao chung quanh? Ra ngoài tự xét cho vi sư.

Hắn phất tay áo, không ngờ muốn đuổi đệ tử ra khỏi khoang.

Quân Ngọc vội vàng cất tiên tinh vào trong tay áo rồi đứng lên, cúi đầu vâng dạ, xoay người đi ra ngoài. Mà hắn vừa đến ngoài cửa, liếc một cái liền nhìn thấy trên giáp bản phía dưới có người đang ngáy. Hắn chỉ cảm thấy buồn bực trong lòng không thể tiêu tan, oán hận đi xuống gác thuyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free