Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2436:

Lão giả râu bạc xua tay, khiêm tốn nói:

- Ở trước mặt tiên trưởng, lão hủ không dám khoe khoang. Mà một chút tâm đắc cũng không ngại làm trò hề cho thiên hạ!

Mã Thiên Hải không nói gì, uy thế khó lường chậm rãi tỏa ra. Mọi người ở xung quanh không hiểu ra sao, ai nấy tránh né ra sau.

Lão giả râu bạc cũng bị bức lui về phía sau hai bước, có chút ngỡ ngàng, lại vẫn nói tiếp:

- Thọ của con người chỉ hơn trăm năm. Mà đi phàm niệm, dưỡng chân tính, tĩnh thực vạn hóa, tẩm bổ bách hải, liền có thể ngũ tạng không hư nhược mà thần khí vẫn còn.

Hắn giống như có phát hiện, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, mang theo vẻ mặt ngiêm túc, trầm giọng nói với Mã Thiên Hải:

- Thử hỏi, tuổi của lão hủ có thể tính là trường thọ không? Sống đến ngày này có gì là lạ?

Ánh mắt Mã Thiên Hải lướt qua bốn phía, sau đó dừng ở trên người đối phương, đạm mạc hỏi ngược lại:

- Ngươi là người tu đạo?

Lão giả râu bạc hất cằm, ngạo nghễ nói:

- Lâm mỗ thuở nhỏ tu đạo, mặc dù không thể phi thăng mà lập địa thành tiên, nhưng một bầu chấp niệm lại chưa bao giờ thay đổi. Thiên hạ ai dám khinh thường.

Mã Thiên Hải thầm cười nhạo một tiếng, hơi lắc đầu. Tình hình hôm nay có chút cổ quái, lại khiến người ta không hiểu đầu đuôi. hắn thu lại uy thế quanh người, nhấc chân tới thẳng ván cầu thuyền lớn, cao giọng phân phó:

- Lên thuyền.

Sau một tiếng ra lệnh, trên bến tàu lập tức bận rộn. Phút chốc, mọi người đã lên hết thuyền. sau đó thì rút ván cầu.

Thuyền lớn dài mười lăm mười sáu trượng, rộng hơn ba trượng, phân ra hai tầng trên dưới, cũng có gác thuyền ở phần đuôi thuyền. Có điều, trên thuyền lại không có buồm. Trên giáp bản rộng rãi trừ hàng hóa chất đống ra thì chính là chỗ an thân của người lên tàu độ hải. Mà khoang dưới thuyền và gác thuyền thì là chỗ của người Long Hổ sơn trang.

Giáp bản Giáp bản, hơn hai mươi người đều nghỉ ngơi. Có người dựa hàng hóa mà ngồi, có người th dựa vào mép thuyền hết nhìn đông tới nhìn tây, người có người th nhắm mắt dưỡng thần, có người ôm bình rượu nhếch miệng cười ha ha, còn có người thì yên lặng quan sát bốn phía tình hình quan sát bốn phía. Ba lão giả lúc trước cũng giống như không quen nhau, cho dù ngồi chung một thuyền, với nhau lại không có lấy đôi câu vài lời.

Đúng vào lúc này, có mấy đạo thân ảnh đi lên gác thuyền. Mọi người đều giương mắt quan vọng, ai nấy thần sắc chờ mong.

Đó là Mã Thiên Hải trưởng lão của Long Hổ sơn trang. Chỉ thấy hắn nhìn lên trời, giống như có vẻ oán giận, sau đó quan sát phía dưới, thuận tay tế ra mấy đạo pháp quyết.

Trong nháy mắt, cả thuyền lớn bỗng nhiên được bao phủ trong một tầng quang mang nhàn nhạt, ngay sau đó thì hơi rung rung rồi chậm rãi rời khỏi bờ. Theo tiếng kinh hô vang lên bốn phía, thuyền lớn chậm rãi chuyển hướng hơn nữa thế đi nhanh hơn. Nó giống như một con cự thú rẽ sóng trên biển, lướt nhanh vào sâu trong đại hải mờ mịt

- Thuyền lớnđược phủ pháp trận, nhờ linh thạch thôi động, có thể nói là rất độc đao mà xảo diệu! Hiện giờ Lâm mỗ lại ngồi thuyền độ hải, giống như tình cảnh năm đó. Mà thời quá cảnh thiên, cảnh ngộ lại đã khác rồi.

Lão giả râu bạc ngồi một mình ở đầu thuyền, thầm cảm khái không thôi.

- Tốc độ của thuyền cực nhanh, thế như tuấn mã. Hơn nữa có cấm chế chắn sóng gió, rất là vững vàng. Không ngờ Long Hổ sơn trang đó cũng có chút thủ đoạn!

Lão giả râu bạc trong lòng có suy nghĩ, không khỏi quay đầu lại nhìn xung quanh. Chỉ thấy Mã Thiên Hải kia đã dẫn người đi xuống gác thuyền, mà khi hắn tiến vào khoang, lại cố ý mà như vô tình liếc một cái về phía đầu thuyền.

- Mã Thiên Hải không chỉ là trưởng lão của Long Hổ sơn trang, còn là một vị tu sĩ Kim Đan. Đệ tử của hắn Quân Ngọc thì là tu vi Trúc Cơ. Đệ tử sơn trang Đi theo hơn phân nửa là Luyện Khí giả. Một nhóm Như vậy, ở trong mắt cao thủ tiên đạo căn bản không đáng giá một xu. Nhưng Mã Thiên Hải chỉ là một tiểu bối Kim Đan, tại sao lại để ý tới động tĩnh trên trời như vậy?

Lão giả râu bạc ánh mắt rủ xuống, không khỏi lắc đầu. Phía trước phía sau Thuyền lớn đều khảm đầy trận pháp. Tuy nói trên dưới giáp bản có thể nhìn cái rõ ngay, mà thần thức lại khó có thể xuyên thấu mỗi một khoang thuyền. Nếu muốn cường hành tiến vào, thế tất sẽ có kinh động. Thôi cứ tĩnh quan kì biến là được!

Sau một thoáng, thuyền lớn đã rời xa bờ biển Bách Khê cốc. Xuyên qua hào quang bao phủ ở bốn phía thân tàu, mơ hồ có thể thấy được tình hình trên mặt biển. Chỉ vừa giương mắt nhìn lên, lại mờ mịt bát ngát mà không biết phương hướng. Chỉ có hoa sóng không ngừng bị bỏ lại phía sau, mới có thể khiến người nhớ ra là đang đi trên biển.

- Lão bá đúng là hảo tửu lượng! Mà cứ uống thả cửa như vậy, sau khi đến Thiên Hoang sẽ là hai tay trống trơn.

- Ha ha! Hôm nay có rượu hôm nay say, hổ gia cứ thống khoái.

Ở bên kia giáp bản đầu thuyền, mấy người đang ngồi vây quanh một chỗ. Ở giữa chính là lão giả râu bạc kia, vẫn ôm bình rượu cười ha ha. Mà phía sau hắn còn chất đống hơn mười vò rượu, chính là dùng, da thú, minh châu để được vận chuyển lên thuyền. Mọi người đi theo còn tưởng hắn tới Thiên Hoang chỉ vì mua bán rượu. Ai ngờ vừa rời bến, người ta đã vội vàng một mình chè chén.

Người lên tiếng là một hán tử tráng niên. Hắn thấy lão giả tính tình tục tằng thú vị, liền cười cười với mấy vị đồng bạn, nói tiếp:

- Vui một mình không bằng vui chung. Lão bá không ngại thì bán cho vài vò, chúng ta cùng uống với ngươi.

- Ha ha! Cùng uống, cùng uống.

Lão giả tự xưng hổ gia cũng hào phóng, giơ tay lên từ phía sau kéo tới một vò rượu, nói:

- Mười khối tinh thạch một vò rượu, giá hợp lý!

Tinh thạch chính là tiên tinh mà Mã Thiên Hải trưởng lão nhắc tới. Có mấy vị đồng bạn từng dùng hàng hóa để đổi lấy tiên tinh của vị hổ gia này, lại qua tay hiếu kính Mã Uy của Long Hổ sơn trang. Hiện giờ đừng nói là mười khối, một khối cũng không có!

Hán tử kia cười khà khà, đành phải từ bỏ.

Hổ gia vẫn hứng thú không giảm, ra vẻ nhường nhịn nói:

- Cứ vui chung nhé, chư vị đừng khách khí, ha ha.

Hắn giơ bình rượu trong lòng lên lúc lắc ra xung quanh, vẻ mặt có chút đắc ý.

Mọi người tự biết không gánh nổi giá rượu, đành phải mỉm cười lảng tránh. Lão giả râu vàng cách đó không xa vẫn ngồi khoanh chân, mí mắt không nhấc lên lấy một cái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free