Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2435:

- Tiên tinh.

Quân Ngọc gật đầu với người phía trước, phân trần:

- Thiên Hoang tiên nhân đông đúc, cơ duyên vô số. Những phàm phu tục tử này chỉ cần trả tiền thù lao thì có thể đến kiến thức một phen, cớ sao không vui mà làm! Cho nên người biết chuyển đều giống như vịt, cũng có ngươi coi tiên tinh là bảo thạch mà không tiếc dâng ra, tiện nghi cho đệ tử, ha ha.

Mã Thiên Hải thần sắc nghi hoặc, lắc đầu không nói.

Trong lúc nói chuyện, đoàn người đã tới bến tàu.

Người đang đợi vội vàng tránh đường, còn có người đứng trước thuyền khom người đón chào:

- Mọi việc đã xong, xin mời Mã trưởng lão lên thuyền.

Mã Thiên Hải lại đột nhiên ngừng lại, mang theo vẻ mặt không hiểu nhìn về phía mọi người, lạnh lùng lên tiếng:

- Bách Khê không phải là nơi nguyên khí dư thừa, tiên tinh lại hiếm có. Là mấy người nào dâng tiên tinh, mau đứng ra cho lão phu!

Hắn vung tay áo, lệnh cho đệ tử Quân Ngọc tiến lên nhận người.

Sau nháy mắt, xung quanh yên tĩnh.

Trước thuyền, tụ tập một đám người từ bốn phương tám hướng đến độ hải. Mà hơn hai mươi người đều là nam tử, có già có trẻ, đang chờ cưỡi gió. Mà đột nhiên bị quát lớn, mọi người đều ngẩn ra không biết làm sao.

Quân Ngọc thấy sư phụ tức giận, cũng có chút bất ngờ. Mà hắn lại không nhận ra nguyên cớ, đành phải thầm đánh mắt cho Mã Uy ở bên cạnh.

Mã Thiên Hải hừ lạnh một tiếng, nói tiếp:

- Nếu có Thiên Hoang đạo hữu ở đây, xin thứ cho Mã mỗ mắt mờ mà chậm trễ đón tiếp. Có điều, Long Hổ sơn trang ta xưa nay an phận thủ thường, trên trời dưới đất như vậy mà không chịu buông tha, là có ý gì.

Hắn hằm hằm nhìn mọi người, lại giơ tay chỉ lên trời. Giống như tất cả thiên ngoại đó hắn đã sớm hiểu rõ, cũng vì thế mà tức giận bất bình!

Mã Uy thấy tình hình không ổn, do dự bước một bước về phía trước. Mà không đợi hắn lên tiếng, mấy người quen mặt đã từ trong đám người đi ra.

Một lão giả râu bạc hét lên:

- Thật khiến người ta kỳ quái! Tổ tiên trong tộc ta lưu lại mấy khối tiên tinh dùng để mua rượu, có liên quan gì tới Thiên Hoang chứ? Còn không sớm khai thuyền, muốn đợi tới khi nào nữa?

Hắn vừa lườm vừa chỉ vào mấy người bên cạnh nói:

- Ta từ trong tay ngươi mua hai vò rượu, từ trong tay ngươi mua một miếng da thú, từ trong tay ngươi mua hạt châu, đều dùng tinh thạch định giá, chư vị chẳng lẽ muốn hại ta à?

Có người khuyên giả an ủi:

- Mua bán tùy ý, không ai hại ngươi.

Có người bất mãn nói:

- Tiền hàng đã trao, há lại hối hận.

Một lão giả râu vàng phụ họa:

- Vị huynh đệ này, ngươi thực sự không nên đem mấy khối tiên tinh tổ tiên lưu lại ra nữa. Có tiền thì phải giấu, cổ kim đều thế! Đừng có hại tới chúng ta.

Lão giả râu bạc xòe tay, chất vấn:

- Ta giữ tiên tinh lại cũng vô dụng, chẳng lẽ không thể lấy ra để đổi vật à?

Hắn xoay người nhìn về phía Mã Thiên Hải, mang theo vẻ mặt hàm hậu, rất khó hiểu nói:

- Ài, ta nói vị tiền bối này, chỉ sợ Long Hổ sơn trang không có quy củ này chứ? Mà chúng ta vốn định tới hải ngoại tìm kiếm cơ duyên, mong được thành toàn.

Trong nhất thời, tiếng nhốn nháo vang lên.

Mã Thiên Hải thần sắc mấy kiên nhẫn, quát lên:

- Câm miệng hết cho lão phu!

Trong mắt hắn tinh quang chợt lóe, lập tức lướt qua mọi người ở đây, sau đó dừng ở trên người lão giả râu bạc, trầm giọng nói:

- Ngươi rốt cuộc là ai, sao lại có tu vi Luyện Khí viên mãn?

Lão giả râu bạc lúc lắc cái đầu, bật thốt lên:

- Tại hạ Hổ Tam, thường sống trong núi. Thuở nhỏ được ăn kỳ thảo dị quả, lại có trưởng bối che chở. Một thân khí lực hiện giờ rất cao, lại vì sự suy vong của tộc quần mà phải xuất môn đi xa.

Lời hắn nói cực kỳ thông thuận, hơn nữa trước sau đều không có sơ hở rõ ràng.

Mã Thiên Hải bớt nghi hoặc, lại quan sát đối phương từ trên xuống dưới. Sau một thoáng, hắn quay sang lão giả râu vàng, hỏi lại:

- Ngươi tuổi tác không nhỏ lại gân cốt cường kiện, chẳng lẽ cũng ăn được kỳ thảo dị quả?

Lão giả râu vàng lắc đầu, giơ tay nói:

- Không dám đánh đồng với vị huynh đệ kia. Mà tại hạ là một người luyện võ. Chỉ cần nội ngoại kiêm tu, kéo dài tuổi thọ không phải nói chơi! Cường kiện gân cốt, tu tinh khí trong ngoài, chính là võ đạo.

Hắn vẻ mặt cung kính, có hỏi có đáp, cũng khiến người ta không nhìn ra có gì dị thường.

Chẳng lẽ là mình đa nghi?

Mã Thiên Hải im lặng một lát, nhấc chân bước qua đám người đi về phía hải thuyền.

Quân Ngọc thấy không hề không tính toán, cười thoải mái. Hắn gật đầu với Mã Uy, sau đó dẫn đi theo.

Mà Mã Thiên Hải chân chưa bước lên ván cầu của hải thuyền, lại đột nhiên quay đầu lại, hai mắt như điện, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi đã giống như ngoài thất tuần, lại vẫn thần thanh khí minh. Không biết là nuốt dị quả hay là am hiểu võ đạo, hay là che giấu tu vi?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free