Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2434:

Trong hạp cốc, Sơn Kỳ vẫn yên lặng ngẩng đầu nhìn lên.

Trên vách đá cách đó không xa, có thêm năm lỗ thủng nho nhỏ. Vị lão giả tự xưng họ Lâm kia không ngờ dùng mũi tên gỗ bắn vào sâu trong vách đá. Lúc này nhìn thấy, vẫn khiến người ta khó có thể tin nổi!

Tài bắn cung của Sơn Kỳ chính là gia truyền. Năm đó cha chính là bằng vào một thanh đại cung bằng gỗ chắc mà nổi tiếng xa gần, chỉ vì lớn tuổi, mới cùng lão nương an nhàn sống qua ngày trong tửu quán ở cửa bến đò. Tiếc rằng lão nhân gia tính tình ngay thẳng, không thích đón ý nói hùa, cho nên sinh ý thảm ảm đạm. Mà tài bắn cung hắn truyền lại lại được phát dương quang đại ở trên người con trai hắn. Vừa có hoạt động giết giao bắt thú, các huynh đệ trong mấy trăm dặm đều sẽ gọi mời.

Có điều, so sánh với với vị Lâm tiên trưởng này thì tài bắn cung nhà mình căn bản không đáng nhắc tới! Nhất là năm tên cùng phát, giống như sấm đánh, thực sự khiến người ta kinh thán! Mà hắn cũng không tự cho mình là tiên trưởng, chỉ nói là một tục nhân am hiểu võ đạo, y đạo. Nếu hắn không phải là tiên nhân thì ai là tiên nhân?

Phải biết rằng, mình thật sự đã từng gặp tiên nhân.

Bờ biển Ngoài ngàn dặm, có một đạo Bách Khê cốc. Ngoài cốc có thôn xóm thị trấn, còn có Long Hổ sơn trang đại danh lừng lẫy. Khi hắn và mấy vị đồng bạn đi bán da thú, từng may mắn ở Long Hổ sơn trang nhìn thấy tiên nhân từ trên trời hạ xuống. Nghe nói, tiên nhân này đến từ hải ngoại.

Lúc Sơn Kỳ đang ngẩn ngơ, xoay người nhìn về phía hẻm núi trống rỗng.

Huyết tinh vẫn còn, mà những gì vừa xảy ra lại giống như đã qua mấy kiếp. Vị Lâm tiên trưởngvà hai vị đồng bạn cũng đi rồi, mình cũng nên về nhà.

...

Gió nhẹ mây mờ trời cao đất xa.

Bờ biển, bờ cát, ba lão nhân.

Ba lão nhân đó chính là Lâm Nhất và hai vị huynh đệ của hắn. Cách hắn không xa còn có một bến tàu. Thuyền lớn nhỏ đậu ven bờ, có người đang trên dưới bận rộn không ngừng.

Ngoài vài dặm thì là một mảng sơn cốc. Trong đó cây cối thành rừng, phòng xá chằng chịt, bóng người không dứt, hiển nhiên là một thị trấn.

Hổ Đầu ngạc nhiên, lẩm bẩm:

- Thuyền lớn quá, sợ là không chỉ mấy tầng.

Lão Long quan sát tình hình xung quanh, nói:

- Có thể thấy được một cách dễ dàng, đó chính là Bách Khê cốc mà Sơn Kỳ nói. Nơi này dựa biển, xung quanh trống trải, thần thức nhìn cái rõ ngay. Nhưng có bất ngờ sợ khó thoát khỏi tai mắt của Cửu Huyền.

Lâm Nhất thì nhìn một chiếc ngọc giản trong tay rồi lắc đầu tự giễu:

- Ha ha! Đúng là dong nhân tự ngộ. Thiên Hoang to lớn, phân ra ba khối lục địa. Phân biệt là Bách Khê, Thiên Hoang và Vạn sơn. Cái trước lẻ loi ở ngoài, hai cái sau thì tiếp giáp nhau.

Hắn đưa ngọc giản qua, tiếp tục phân trần:

- Mà lúc vội vàng, ta vừa hay lẻn vào Bách Khê. Nếu không phải từ trong đồ giản tìm được địa danh Bách Khê cốc này, chỉ sợ vẫn cứ đi loạn lung tung.

Lão Long tiếp nhận đồ giản, xem qua rồi thoải mái cười nói:

- Một chỗ sáng tỏ thì trăm nơi rõ hết.

Huynh đệ ta mấy ngày nay coi như là đi du sơn khán thủy, cũng không phải không có thu hoạch!

Sau khi ba huynh đệ chia tay Sơn Kỳ, liền theo tung tích của đám lân mã một đường đuổi theo. Quả nhiên, ở bờ biển tìm được sơn cốc này. Lại tiến hành đối chiếu địa danh Bách Khê với Thiên Hoang, phương hướng khốn nhiễu nhiều ngày lập tức nhất thanh nhị sở.

Lão Long nói tiếp:

- Có điều, giống như những gì lúc trước ta đã nói, là cường hành độ hải, hay là đi tìm nơi khác, cứ do lão đại định đoạt!

Lâm Nhất vuốt râu, trầm ngâm nói:

- Hiện giờ vẫn không nên kinh động Cửu Huyền, để tránh xảy ra bất ngờ.

...

Ba ngày sau, sáng sớm.

Mười mấy nam tử dưới sự dẫn dắt của một lão giả cầm đầu, vội vàng ra khỏi Bách Khê cốc. Không tới một lát, bến tàu đã gần ngay trước mắt.

Lão giả thả chậm bước, đưa mắt nhìn về nơi xa. Hắn râu tóc hoa râm, hai hàng lông mày rủ xuống, thần sắc nội liễm. Cộng thêm một thân trường bào màu vàng đất phiêu dật theo gió, rất có mấy phần bộ dạng tiên phong đạo cốt!

Lúc này trời nắng, gió biển phần phật, đúng là một ngày hoàng đạo để xuất môn viễn hành.

Lão giả dưới chân không ngừng, trầm giọng nói:

- Mã Uy, tất cả đã thỏa đángchưa?

Tên là Mã Uy cũng là một lão giả, mà khí thế của hai người trước sau lại khác hẳn nhau. Hắn mang theo mấy phần rụt rè lùi ra sau nửa bước, cẩn thận đáp:

- Hồi bẩm Mã trưởng lão, hàng hóa đều đã lên thuyền, chỉ chờ.

Mã trưởng lão tên là Mã Thiên Hải, chính là nhân vật nói một không hai trong Long Hổ sơn trang. Tục truyền, cho dù là trang chủ cũng phải lễ nhượng có thừa với vị trưởng lão này. Mà công việc lớn nhỏ của sơn trang lại hoàn toàn do hắn lo liệu, quyền cao chức trọng như vậy, quả thực chẳng khác nào trang chủ!

Hiện giờ trù bị mấy tháng, cuối cùng cũng đã đủ hàng hóa, vừa hay mặt trời trong sáng, đúng là lúc để vượt biển đi xa.

Có điều trên bến tàu trừ hải thuyền ra thì còn có hai mươi ba mươi người đang tụ tập mà chờ.

Ánh mắt Mã Thiên Hải lướt qua, hơi lộ vẻ không vui nói:

- Sao lại dẫn theo nhiều người như vậy?

Mã Uy không dám trả lời, có người ứng tiếng nói:

- Hồi bẩm sư phụ, Quân Ngọc trước khi đi đã bắn tiếng ra ngoài, người có dị bảo như minh châu, tinh thạch đều có thể lên tàu vượt biển. Hơn nữa hải thuyền khá lớn, nhất cử lưỡng tiện.

Tự xưng Quân Ngọc là một nam tử trung niên râu đen mặt trắng, trường bào màu vàng, đầu để búi tóc, ăn mặc cũng giống như như sư phụ hắn. Mà hắn tướng mạo anh tuấn hơn nữa khi nói luôn mỉm cười, rất có mấy phần khí độ lỗi lạc!

Mã Thiên Hải thấy là đệ tử chủ trương, thần sắc hơi hòa hoãn lại, nói với vẻ khinh thường:

- Một đám bỉ phu sơn dã, lấy ra được bảo vật gì chứ.

Quân Ngọc cười cười với Mã Uy, đối phương thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước vào tới, xòe tay ra nói:

- Sư phụ nhìn xe.

Trong lòng bàn tay có mấy khối tinh thạch, rất khiến người ta chú ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free