Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2433:

- Đã chết mất năm người, trọng thương hai người. Mà người chết còn chưa kịp chôn, người bị thương thì chờ cứu trị. Tuy có thu hoạch, lại vô cùng thê thảm! Hơn nữa mấy vị huynh đệ đó trong nhà đều có người già trẻ con, chúng ta biết phải ăn nói thế nào đây.

Lão giả được gọi là Mã gia, hừ một tiếng: ngắt lời nói:

- Các ngươi xuất thân thô tục, lại quanh năm dùng giết giao bắt thú mà sống, thực sự tưởng Mã mỗ không biết gì à? Thôi.

Hắn vung tay lên, nói:

- Cứ nộp lên thu hoạch, tiền thù lao đầy đủ!

Hán tử ở phía sau hắn chen chúc ùa lên, muốn cướp đoạt Hắc Giao.

Hán tử tự xưng là Ngưu Đương không dám làm trái, đành phải dẫn theo đồng bọn lui sang một bên.

Sau một chốc, Hắc Giao từ da đến xương đều bị nhét đầy trong túi da, tiếp theo thì được đặt lên lưng lân mã. Vị Mã gia kia thoáng nhìn về phía sườn núi xa xa, lắc đầu không cho là đúng. Hắn thuận tay ném lại một túi rồi lập tức dẫn theo mọi người nghênh ngang rời đi. Mà ở tại chỗ trừ một vũng máu đen ra thì không còn gì nữa.

Ngưu Đương cùng đồng bọn ngơ ngác nhìn nhau, sau đó vội vàng tụ lại. Khi nhặt túi lên mở ra xem, hắn không khỏi oán hận nhổ một ngụm nước bọt, mắng:

- Mã Uy kia ỷ thế hiếp người, đúng là khốn khiếp.

Ngoài mấy chục, ba huynh đệ vẫn đang xem náo nhiệt.

Vị Mã gia kia chắc tên là Mã Uy. Hắn đến từ một nơi tên là Long Hổ sơn trang, rất có thế lực, thế cho nên dưới sự cường hành cướp bóc, không ngờ bức cho đám hán tử giết giao này giận mà không dám nói gì!

Có điều, Mã Uy kia không phải là hạng người tầm thường, mà là một phàm nhân có căn cơ luyện khí.

Sau nửa canh giờ, một đám hán tử giao sắp lên đường trở về. Tử thi cũng không chôn, mà muốn cùng đặt lên cáng với người bị thương.

Ngưu Đương và hai người đi tới trước triền núi. Hắn cầm đại cung của Sơn Kỳ, đồng bạn thì mang theo cáng được làm từ cành cây.

Lão Long và Hổ Đầu vẫn đứng tại chỗ, bộ dạng người lạ chớ tới gần.

Lâm Nhất đã khoanh chân ngồi xuống, tay nắm mạch môn của Sơn Kỳ. Tình hình của đối phương dường như đã có chuyển biến tốt, lại vẫn nằm ngửa mà thần sắc khó hiểu.

Ngưu Đương tới gần, quan sát ba vị lão giả cổ quái, lập tức buông đại cung, lấy ra một túi tiền rồi đặt xuống bên cạnh Sơn Kỳ, sau đó mới áy náy nói:

- Sơn Kỳ huynh đệ, lần này công lao của ngươi lớn nhất, tiếc rằng Long Hổ sơn trang quá hà khắc. Hai mươi viên minh châu này coi như là bồi thường, tuy không đủ nhưng cũng còn hơn là tay không mà về.

Hắn vẫy tay ra hiệu, liền muốn đặt Sơn Kỳ lên cáng khiêng đi.

Lâm Nhất đột nhiên lên tiếng:

- Không cần! Sơn Kỳcó lão phu chăm sóc, các ngươi cứ trở về đi!

Ngưu Đương và hai vị đồng bạn đều ngẩn ra, không khỏi nhìn về phía bản thân Sơn Kỳ.

Sơn Kỳ đột nhiên chậm rãi ngồi dậy, nhưng không nói gì, chỉ liên tục gật đầu coi như là đồng ý. Mà nhìn tình hình của hắn, thương thế cũng không thảm trọng như trong tưởng tượng.

Ngưu Đương cảm thấy bất ngờ, ánh mắt dừng ở trên tay Lâm Nhất, giật mình nói:

- Vị lão nhân gia này y đạo bất phàm, ngày sau xin lãnh giáo thêm!

Hắn có việc trong người, không muốn trì hoãn, giơ tay lên cáo từ. . .

Sơn Kỳ nhìn về phía ba người Ngưu Đương, miệng mấp máy mà lại vẫn không nói ra một câu. Lúc này, cả người đều bị bao phủ trong một tầng khí thế khó lường hơn nữa lại thân bất do kỷ. Hắn thần niệm hoảng sợ, bất lực nhìn về phía bên cạnh. Mà lão giả ở gần trong gang tấc đó thì vuốt râu mỉm cười, càng lộ vẻ bí hiểm.

Bên trong hẻm núi không còn người khác, lại qua nửa canh giờ, Sơn Kỳ vẫn đang lo sợ bất an đột nhiên cả người nhẹ bẫng. Hắn không hiểu gì, vội vàng nắm chặt quyền đầu. Gân cốt đứt gãy đã không còn đau đớn, hiển nhiên đã liền lại, có lẽ vẫn chưa được hoàn hảo như lúc ban đầu, nhưng thương thế trong ngoài đều đã đỡ nhiều. Hắn ngạc nhiên thất thanh nói:

- Tiên trưởng.

Lão Long và Hổ Đầu không cảm thấy có gì vui, đều lấy ra một vò rượu ngồi đối ẩm.

Sau khi Lâm Nhất buông Sơn Kỳ ra, đứng dậy đi xuống triền núi. Hắn thuận tay nhặt lên đại cung trên đất, theo tiếng cười nói:

- Ha ha! Nhờ gì mà thấy.

Sơn Kỳ đứng dậy, giãn gân cốt một chút, tin rằng không còn trở ngại, vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng. Hắn vội vàng đi nhanh vài bước, quỳ lạy nói:

- Tại hạ thương thế rất nặng, có tĩnh dưỡng ba tháng nửa năm cũng không thể khỏi hẳn. Lão nhân gia đã có thuật khởi tử hồi sinh, hơn nữa đi liền mấy trăm dặm, tất tiên trưởng không nghi ngờ gì nữa.

Lâm Nhất không trả lời, giơ đại cung trong tay lên ngắm nghía.

Sơn Kỳ nói tiếp:

- Tại hạ từng ở Long Hổ sơn trang chính mắt thấy tiên trưởng, chính là bộ dạng tiên phong đạo cốt như lão nhân gia.

Hắn còn chưa nói hết, túi tên đeo sau lưng đã bị người ta rút ra năm mũi, ngay sau đó là tiếng dây cung vang lên:

- Ha ha! Qua ngàn năm rồi không giương cung, xem ta một tên phá trường không này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free