Vô Tiên - Chương 2432:
Bên trong hẻm núi, cực kỳ nguy hiểm.
Một đám tráng hán sơn dã lập bẫy giết giao không thành mà ngược lại bị hại, trong chớp mắt đã mất năm sáu người. Hơn mười người còn lại tất nhiên bưu hãn dị thường, chỉ tiếc sức không đủ hơn nữa bản thân khó bảo toàn. Mà Hắc Giao đó mất đi mắt trái, trở nên càng điên cuồng hơn, lao thẳng tới Sơn Kỳ vừa dùng ám tiễn bắn lén.
Tên thứ hai của Sơn Kỳ không trúng đích, nhất thời chân tay luống cuống.
Chỉ trong chớp mắt, Hắc Giao hung ác đã đến ngoài mấy trượng. Một trận gió tanh đập vào mặt, khiến người ngửi thấy mà buồn nôn.
Sơn Kỳ không nhịn được lui về phía sau hai bước, lại đột nhiên dừng lại, ngay sau đó giơ tay lên lại từ trong túi tên sau lưng rút ra hai mũi tên nhọn, lập tức quỳ một gối xuống đất đặt tên lên dây, không ngắm mà bắn ngay.
Tên giống như lưu tinh.
Hắc Giao biết lợi hại, lắc đầu muốn tránh. Mà vừa tránh được mọt tên, lại bị một tên khác cắm vào mắt phải. Nó lập tức tức giận gần lên, thế tới bị bức phải chậm lại. Mà uy thế cường hãn lại không thể ngăn cản, vẫn về phía Sơn Kỳ.
Đồng thời, Sơn Kỳ cũng hét to một tiếng. Hắn đột nhiên vứt bỏ đại cung mà nhảy lên, cũng thuận thế rút ra ba mũi tên nhọn rồi chập lại, dùng thế điện quang hỏa thạch hung hăng đâm vào chỗ mềm dưới gáy của Hắc Giao. Đối phương đã không nhìn thấy đường, căn bản không thể phòng bị. Roẹt một tiếng, mũi tên nhọn đâm vào, huyết quang bắn toé.
Ba tấc dưới gay Hắc Giao chính là chỗ mệnh. Nó đau đơn lăn lộn.
Sơn Kỳ đã lực tận thế cùng. Bùm một cái bị hất bay ra xa, cho tới ngoài mấy chục trượng mới va xuống mặt cỏ trước triền núi.
Hắc Giao kiệt lực giãy dụa một lát, sau đó thì ầm ầm rơi xuống. Hán tử ở xung quanh thừa cơ ùa lên, đao búa trong tay giống như mưa rào. Chỉ một lát sau, tiếng gào thét cũng im bặt.
Trên triền núi bên kia của hẻm núi, ba lão huynh đệ thủy chung vẫn khoanh tay đứng nhìn.
Một đám tục phu hương dã, không ngờ giết được một con Hắc Giao. Nếu không phải chính mắt nhìn thấy, thực sự là không thể tin được!
Hổ Đầuvẫn ôm vò rượu không, trố mắt ngạc nhiên nói:
- Phàm nhân giết giao, dựa vào cái gì?
Đúng vậy, dựa vào cái gì? Sức của Hắc Giao đó có thể so với tu sĩ Kim Đan. Đừng nói là phàm nhân, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ, Luyện Khí cũng chỉ sợ tránh không kịp. Mà hiện giờ một đám thôn phu hương dã, lại dựa vào sự dũng mãnh không sợ chết, ý chí chiến đấu người trước hy sinh người sau tiếp bước, cùng với tín niệm tất thắng, chém chết một con mãnh giao!
Kẻ dũng không sợ, không sợ tất thắng!
Lão Long khoanh tay, không khỏi có chút thương xót nói:
- Trải qua vạn năm tu luyện, đó sao không phải là một con giao long uy mãnh? Tiếc rằng vận mệnh khó lường, vẫn chết trong tay một đám phàm nhân. Ai là cường giả, ai là nhược giả.
Lão Long đã trải qua hai đời làm người, dần dầncũng có thêm mấy phần cảm ngộ cảnh giới. Hắn năm đó cũng từng tung hoành tinh vực mà quát tháo bát phương, cuối cùng thì như thế nào? Thế gian này ai mạnh ai yếu, ai thắng ai thua, thật đúng là khó mà nói rõ!
Lâm Nhất quan sát hai vị huynh đệ người đứng người ngồi ở bên cạnh, nhấc chân việc về phía trước.
Ngoài mấy chục trượng, Sơn Kỳ nằm ngửa mặt lên trời. hắn muốn đứng lên, lại phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống.
Trên khoảng trống giữa hẻm núi, Hắc Giao đó đã bị lột da rút gân. Hơn mười hán tử bộ dạng cao hứng phấn chấn, hiển nhiên là thu hoạch không nhỏ.
Lâm Nhất đi đến trước người Sơn Kỳ rồi ngồi xổm xuống, giơ tay lên bắt mạch môn của hắn.
Hán tử sơn dã này nhìn thì tầm thường, nhưng lại bưu hãn bất phàm. Không chỉ có xạ thuật tinh chuẩn, hơn nữa còn can đảm cẩn trọng. Nếu không phải hắn bắn mù hai mắt Hắc Giao, cũng quyết định rất nhanh thề sống chết liều mạng, chỉ sợ vừa rồi đã là một phen tình cảnh khác rồi! Mà hắn tuy tìm được đường sống trong chỗ chết, lại gây cốt đứt đoạt mà thương thế không nhẹ.
Sơn Kỳ nằm trên mặt đất, hai mắt đã biến thành màu đen, thiếu chút nữa thì chết ngất đi. Mà một dòng khí cơ khác thường bỗng nhiên từ uyển mạch ùa vào trong cơ thể, cơn đau khó chịu theo đó chậm rãi biến mất. Trong hoảng hốt, giống như gân cốt đã gãy cũng từ từ liền lại. Hắn tâm thần chấn động, vội vàng giương mắt nhìn lại.
Chỉ thấy ngồi bên cạnh là một lão giả gầy gò, lạnh lùng nói khẽ:
- Y thuật của lão phu cũng không tồi, cứ bình tĩnh đừng nóng vội!
Đúng lúc này, trong khe núi cuối núi, đột nhiên vang lên tiếng gót sắt rầm rập. Không tới một lát, hơn mười quái thú chạy tới, thân thể cao lớn hơn nữa cả người bọc trong lân giáp, cũng đều có người cưỡi, nhìn tình hình thì giống như là có chuẩn bị mà tới.
- Người này không chết, ha ha...
Hổ Đầu và lão Long đi tới bên cạnh Lâm Nhất. Hắn nhìn Sơn Kỳ cười ha ha, sau đó hiếu kỳ nói:
- Lại có một đám người nữa tới, không ngờ còn có tọa kỵ, ừ, không tồi.
Lâm Nhất vẫn nắm tay Sơn Kỳ không buống, theo tiếng nói:
- Đó là lân mã, rất giỏi chạy hơn nữa tính tình ngoan ngoãn.
Hắn từng cùng một thiếu niên tên là A Đồ ngồi chung một con, cho nên liếc một cái liền nhận ra đám lân mã kia. Mà người cưỡi ngựa lai lịch ra sao thì không thể biết được.
Trong lúc đang nghĩ, hơn mười lân mã đã chạy tới hẻm núi. Người cầm đầu là một lão giả để râu trắng. Hắn mặc quần áo bằng vải thô, da thú quấn hông, cũng cắm một thanh lợi nhận, bộ dạng rất rất bất phàm. Hắn cực kỳ nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, giương mắt nhìn chung quanh, trong vẻ bất ngờ lộ ra có chút không vui, sau đó trầm giọng quát:
- Các ngươi tại sao tự tiện giết giao, để Long Hổ sơn trang vào đâu.
Không tới một lát, người đến đều đã xuống ngựa, lại ai nấy tay cầm lợi khí mà thần sắc bất thiện.
Hơn mười hán tử đang vây quanh Hắc Giao mà lột da rút gân, mới vừa làm xong phần đầu và đuôi, khách không mời mà đến bất ngờ xuất hiện. Họ đều dừng lại, có chút không biết làm sao. Một tráng hán râu đâu xồm xoàm từ trong đám người đi ra, vội vàng nghênh đón, khom người cười làm lành:
- Tại hạ Ngưu Đương, bái kiến Mã gia! Chúng ta chỉ là một đám bỉ phu sơn dã, chỉ vì sinh hoạt thảo khẩu, thực sự không dám mạo phạm Long Hổ sơn trang!
Hắn lại giơ tay lên chỉ về phía đống máu tanh xung quanh, thở dài: