Vô Tiên - Chương 2431:
Lâm Nhất tiến lên một bước, vuốt râu cười nói:
- Chúng ta tuy đã già, lại đều là người luyện võ. Muốn trong ngày đêm vượt qua lộ trình mấy trăm dặm, không phải là việc khó. Mà nhàn rỗi đến đây, chỉ là thuận đường mà thôi!
Ánh mắt hắn lướt qua hán tử ở ngoài mấy trượng, sau đó nhìn về nơi xa, tùy ý hỏi:
- Chư vị tụ tập trong hẻm núi này là muốn làm gì?
Sơn Kỳ biết là mình đa tâm, thầm thở phào. Mà hắn quan sát ba lão giả đó, vẫn chưa trả lời, nghi hoặc nói:
- Người luyện võ là thế nào?
Người luyện võ chính là cách gọi giang hồ phàm tục. Mà Hồng Hoang lại là một mảng thiên địa khác, tình hình cũng hoàn toàn bất đồng.
Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, nói:
- Cường kiện gân cốt, tu tinh khí trong ngoài là người luyện võ.
Nghe vậy, Sơn Kỳ giống như giật mình hiểu ra.
Đúng lúc này, có người hô:
- Các vị huynh đệ, thời gian tới rồi.
Sơn Kỳ xoay người chạy về, lại không quên vội vàng bỏ lại một câu:
- Đến lúc đó thấy rồi sẽ hiểu!
Hổ Đầu không nhịn được gắt lên:
- Ta nhổ vào! Một đám thôn phu sơn dã còn dám ra vẻ huyền hư.
Cực kỳ lắc đầu khinh thường, dứt khoát ngồi xuống, cũng giơ tay lên lấy ra một vò rượu, tự đắc nói:
- Hổ ca cứ xem náo nhiệt.
Mà ánh mắt hắn hơi liếc sang, vội vàng sửa lại:
- Là Lâm Tam muốn xem náo nhiệt, ha ha.
Lâm Nhất và lão Long nhìn nhau không nói gì, tiếp tục lưu ý động tĩnh ở một bên khác của hẻm núi.
Trong nháy mắt, Sơn Kỳ tên là Sơn Kỳ quay về chỗ cũ. Có người khe khẽ thì thầm với hắn, tiếp theo có người quay đầu lại nhìn xung quanh. Sau đó thì mọi người bắt đầu bận rộn.
Mấy con sơn đương đã bị giết dùng gân bò buộc lại, cũng dùng cọc gỗ đóng xuống đất. Máu tươi chảy ra, dần dần chảy vào trong đầm cách đó không xa.
Hơn hai mươi hán tử tản ra xung quanh, đều cung tên, đao búa trong tay mà súc thế chờ đợi.
Bất tri bất giác, trời đã dần về hoàng hôn.
Bên trong hẻm núi dường như cũng im ắng hơn rất nhiều. Tiếng vang của thác nước càng trở nên rõ ràng. Hơn hai mươi càng thêm nín thở ngưng thần.
Lâm Nhất và lão Long vẫn yên lặng quan vọng. Hổ Đầu thì ôm vò rượu không giương mắt quan sát xung quanh.
Đúng vào lúc này, hồ sâu tương liên với nước sông bỗng nhiên có biến hóa. Mặt nước mấy chục trượng chậm rãi tách ra, bùm một tiếng bọt nước văng khắp nơi, ngay sau đó một con quái vật màu đen phá nước mà ra, há to miệng nuốt tới sơn dương trên bờ.
Hổ Đầu nhếch miệng cười nói:
- Gừ gừ! Đầu mọc một sừng, không ngờ là một con hà giao còn nhỏ, đã thành thú đan, đám gia hỏa đó xui xẻo rồi.
Hắn dù sao cũng có truyền thừa của tổ tiên, lại từng chấp chưởng yêu vực, nhãn lực cũng không kém, lập tức liền nhận ra lai lịch của quái vật trong nhận ra.
Có điều, hơn hai mươi hán tử đó đã sớm có phòng bị.
Nháy mắt hà giao há miệng muốn nuốt sơn dương. Dây thừng làm bằng gân bò trên cọc gỗ lập tức căng ra, thoáng chốc đã xiết chặt lấy phần đầu hà giao. Cùng lúc đó, bốn phía đột nhiên vang lên một trận hô to. Chỉ thấy mọi người súc thế đã lâu đều ùa lên, đao búa bay nhanh.
Hà giao e đột nhiên bị vây công, bất ngờ không kịp đề phòng. Trong nháy mắt liền biết đã mắc mưu. Nó bị bức phải phun mỹ vị trong miệng ra, ngẩng đầu gầm lên. Theo đó lại bùm một tiếng, gân bò to bằng ngón cái đứt đoạn. Mà nó thì giận không thể át, không ngờ nhảy ra khỏi hồ sâu.
Mấy hán tử tới gần không kịp tránh, trong nháy mắt đã bị hất bay ra ngoài.
Hà giao không chịu bỏ qua, càng trở nên điên cuồng. Thân hình bốn năm trượng của nó cuồn cuộn bốc ra hơi nước đầy trời.
Thấy thế, mọi người đều sợ hãi bỏ chạy.
Có người kêu to:
- Sơn Kỳ! Còn không mau xuất thủ.
Ngay sau đó lại có người bị đâm trúng, mấy hán tử may mắn sống sót đã là thân trong tuyệt cảnh mà nguy cơ trùng trùng. Mà hán tử tên là Sơn Kỳ thì một mình tránh ở ngoài đám người, đã cung trong tay mà tên lên dây. Hắn không dám do dự, hai tay dùng sức, cung căng như trăng khuyết, giơ tay lên bắn về phía hà giao.
Băng.
Một tiếng dây cung vang lên, thế điên cuồng của hà giao đột nhiên khựng lại. Chỉ thấy mắt trái của nó đã bị một mũi tên nhọn dài gần năm thước cắm sâu. Sau một thoáng, thân hình dài bốn năm trượng của nó rơi xuống đất mà quay cuồng kịch liệt.
Thấy thế, hán tử ở xung quanh tinh thần đại chấn, đều cầm đao múa rìu quay lại.
Hà giao đau đớn gầm lên. Mà chỉ trong nháy mắt, trên người nó bắn ra một tầng hơi nước, sau đó thì lắc đầu quẫy đuôi từ dưới đất nhảy lên, thế giống như đằng vân mà sát khí sắc bén, không ngờ là đánh thẳng tới bóng người tay cầm đại cung. Oan có đầu nợ có chủ, nó là muốn tìm Sơn Kỳ báo thù!
Sơn Kỳ sau khi một đắc thủ, đang thở hổn hển. Lại không ngờ hà giao cường hãn như vậy, trong nháy mắt đã là sát khí trước mắt. Hắn cắn răng không chịu lui về phía sau, giơ tay lên rút ra một mũi tên nhọn rồi đặt lên dây cung. Động tác của hắn tựa như mây bay nước chảy, có thể nói là liền mạch lưu loát. Mà khi một tiếng dây cung vang lên, hà giao đó không ngờ đầu lắc một cái, né qua mũi tên nhọn rồi vồ thẳng tới.