Vô Tiên - Chương 2430:
Bên bờ sông, ba huynh đệ nhìn đò chậm rãi rẽ sóng tiến sang bờ bên kia.
Một lần đưa đò cũng phải một viên hạt châu. Từ qua thì thấy, hạt châu đó trắng vàng không đều, so với hạt ngũ cốc thì lớn hơn một chút, phẩm chất rất kém cỏi, chắc là loại giá trị thấp nhất. Mà bất kể ưu khuyết, ba huynh đệ đều không lấy ra được, chỉ có thể mặc cho thuyền nhỏ chở vài ba người, cùng với hán tử lưng đeo cung lớn qua sông mà đi.
Sau một thoáng, ba huynh đệ xoay người rời khỏi bờ. Có điều lại đều ôm bình rượu, trong hành động lộ ra mấy phần cổ quái.
Xuôi dòng mà đi xa nghìn trượng, có một mảng rừng cây yên lặng.
Lâm Nhất đi vào trong rừng, chậm rãi dừng bước, lập tức thu hai bình rượu trong tay vào Càn Khôn giới. Lão Long và Hổ Đầu thì mỗi người đều ôm theo năm sáu bình rượu, cũng lần lượt biến mất không thấy đâu.
Lúc hán tử kia chạy về phía bến đò, ba huynh đệ cũng theo đó rời khỏi tửu quán. Có điều nếu người ta nói tiền rượu vẫn thừa thì há có thể tay không mà về? Kết quả là, bình rượu dưới tàng cây bị càn quét sạch. Mà tư thế tay xách nách mang giống như là ba con sâu rượu chuyển nhà, chẳng qua là muốn che tai mắt người ta mà thôi.
Lâm Nhất quay đầu lại xuyên qua rừng cây nhìn về phía bờ bên kia, trong ánh mắt có chút tò mò.
Lão Long hỏi:
- Lão đại! Ngươi chẳng lẽ muốn đuổi theo hán tử giết giao đó?
Hổ Đầu nói:
- Đuổi theo hắn làm gì, chỉ là một phàm nhân, làm thế nào mà giết được mãnh giao.
Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, nói:
- Phàm nhân chúng ta gặp, kiến thức chỉ không quá mấy trăm dặm, khó có thể từ đó mà biết được nhiều tình hình cụ thể hơn, lại càng không biết phương hướng của Mạch Sơn. Mà hán tử kia lại lời nói dị thường, đừng ngại đuổi theo xem thế nào.
Nếu lão đại đã có định đoạt, huynh đệ không nhiều lời nữa.
Lâm Nhất bỗng nhiên xoay người lại hỏi:
- Lão Long, ngươi xuất thân ở đâu?
Còn nhớ lão Long có thần long cửu tộc, theo lý thì nên có nơi tộc nhân sinh sống. Mà cho đến ngày nay vẫn chưa từng nghe hắn nhắc tới.
Lão Long thần sắc thản nhiên, theo tiếng đáp:
- Không nhớ?
Thế không phải là giống năm đó, hơi tí là dùng người già hay quên để lấp liếm. Đã là nơi xuất thân thì sao có thể hoàn toàn không nhớ?
Lâm Nhất thần sắc nghi hoặc, nghe đối phương nói tiếp:
- Tứ tượng thần thú đều là thiên sinh địa dưỡng. Hoặc xuất phát từ đại hải, hoặc xuất phát từ hồ sâu, trải qua vô số vạn năm dày vò và thối luyện, mới có thể trở thành tồn tại chí tôn một phương. Mà cuối cùng chân chính thành tựu thần vị, lại ít ỏi không có mấy. Cho nên, có người tu vi tương đương, tính tình hợp nhau tụ lại một chỗ mà thành lập tộc quần, chỉ là để lớn mạnh và có truyền thừa, kì thực cũng không dễ dàng. Từ tình cảnh ta và Hổ Đầu gặp phải có thể thấy được, may mà gặp được lão đại, cho nên mới có chỗ dựa.
Lão Long nói xong, tay đỡ râu vàng mà xúc động thở dài.
Thần long cửu tộc, sớm đã trở thành một đoạn cố sự. Tàn hồn tái sinh, lại phải trải qua bao nhiêu thời gian và nhấp nhô!
Mà Hổ Đầu thì lui về phía sau một bước nhìn về nơi khác, bộ dạng thờ ơ. Kỳ thật hắn cũng từng một đứa trẻ đáng thương, tất cả đều không muốn nhớ lại.
Lâm Nhất hơi gật đầu. Sau đó hắn mang theo giọng điệu khẳng định, trầm giọng nói:
- Rồi sẽ có một ngày, huynh đệ chúng ta không cần bôn ba khắp nơi nữa. Sẽ tìm nơi non xanh nước biếc, ngắm nhật nguyệt đọc sách, cười bể dâu vạn năm!
Lão Long thần sắc khó hiểu, lại nỗi lòng kích động.
Hổ Đầu bỗng dưng nhìn về phía Lâm Nhất, hai mắt lóe sáng, cười ha ha nói:
- Đến lúc đó, huynh đệ ta muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, muốn đánh nhau thì đánh nhau, chẳng lẽ không phải an nhàn tự tại giống như là nhà à?
Lâm Nhất cũng xúc động, không khỏi hơi ngẩn ra.
Lâm mỗ bỏ nhà ra đi, đoạn tuyệt trần duyên, chỉ để truy tìm tiên đạo mờ mịt. Mà tất cả những gì trước kia lại chưa phải là hoàn toàn biến mất, ngược lại giống như một đường bầu bạn, cũng là chút an ủi và ấm áp trong lúc cơ khổ nhất.
Mà Hổ Đầu thì chưa chắc đã có kinh lịch của nhà, vẫn coi nhà là nơi an nhàn nhất! Nếu giống như hắn nói, chẳng phải là tất cả sẽ quay về khởi điểm à? Truy cầu rốt cuộc là tiên đạo, hay là một gia viên trong lý tưởng.
Lâm Nhất thở dài, không nhiều lời, sau đó dùng phương pháp thổ độn chìm vào dưới lòng đất.
Hai vị huynh đệ đi theo sau.
Đây là một hẻm núi, núi rừng tươi tốt, thác đổ rào rào, cảnh thu tươi đẹp. Mà cách đó không xa là một con sông lớn.
Sau giờ ngọ, trong hạp cốc vốn yên lặng có thêm một đám người.
Xung quanh hồ sâu chỗ thác nước, tụ tập hơn hai mươi tráng hán, ai nấy tay cầm lợi khí, phong trần mệt mỏi, hẳn là mới đường xa mà đến, lại đều phấn chấn dị thường, hơn nữa đằng đằng sát khí.
Trên một triền núi ngoài trăm trượng, ba lão giả đang đứng. Không cần nghĩ nhiều, chính là Lâm Đại, Lâm Nhị, Lâm Tam.
Có lẽ là có phát hiện và cũng cảm thấy bất ngờ, một vị hán tử rời khỏi đám người chạy tới. Hắn ở trước triền núi vội vàng dừng lại, thét hỏi:
- Ba vị lão nhân gia vất vả đuổi theo là ý gì? Chẳng lẽ muốn đòi lại hạt châu? Tưởng Sơn Kỳ dễ bắt nạt à?
Hán tử lưng đeo cung chính là nhi tử của chưởng quầy ở bến đò Cửu Khúc loan, thì ra tên là Sơn Kỳ. Hắn sau khi qua sông, theo hẹn mà gặp người ta, lại nghỉ ngơi một đêm, sau đó thì chạy gấp mấy trăm dặm rồi đến đây. Mà chưa kịp thở, ba lão giả gây sự ở tửu quán đã theo đuôi mà tới.
Sơn Kỳ vừa sợ ngạc nhiên nói:
- Ba vị quần áo khác lạ, đi đứng cực kỳ nhanh nhẹn, không phải là người tuổi già bản địa, chẳng lẽ... Chẳng lẽ...
Hắn nắm chặt cung trên lưng, nhất thời nghi hoặc trùng trùng.
Hổ Đầu biết mình vừa lên tiếng sẽ gây ra rắc rối, dứt khoát cười nhạt không để ý tới.
Lão Long thủy chung coi lão đại làm chủ, cũng không nói tiếng nào.