Vô Tiên - Chương 2429:
Đây là muốn tiến khách! Mà trước khi đi thì phải để tiền lại.
Hổ Đầu căn bản há miệng mắng:
- Lão nhân khốn khiếp, ai tuổi tác xấp xỉ với ngươi.
Lâm Nhất thủy chung vẫn quan sát tình hình xung quanh bến đồ, không ngờ trong nháy mắt đã biến thành cãi cọ ầm ĩ. Hắn nhìn lão Long ở bên cạnh, sau đó ho khẽ một tiếng nói:
- Lâm Tam, có thể thể bớt nói những lời ô uế đi không?
Hổ Đầu giật mình, sau đó mới minh bạch Lâm Tam là ai. Hắn phẫn nộ hừ một tiếng, đành phải bỏ qua, lại ôm bình rượu vào trong lòng, rõ ràng là tư thế muốn cướp ăn cướp uống. Bởi vì uống rượu mà không ngờ cãi nhau với một lão giả thế gian, bản sắc thô lỗ của hắn có thể nói là được thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn!
Lâm Nhất vuốt râu, sau đó mỉm cười, nói tiếp:
- Chưởng quầy, chớ tức giận! Vẫn không biết ngoài hạt châu thì có thể dùng vật khác để thay thế không?
Chưởng quầy thấy Lâm Nhất khí độ bất phàm, lại tiến hành trách cứ đồng bạn, thần sắc cũng hòa hoãn theo. Mà đối phương vừa dứt lời, hắn giống như là bị lừa, lập tức đáp lại một câu "Không thể", không ngờ xoay người rời đi. Khi hắn run rẩy đi tới trước người lão phụ nhân đang trông coi tửu quán, vẫn tức giận khó tiêu lẩm bẩm:
- Mười dặm tám thôn, chưa từng gặp hành vi ngang ngược như vậy?
Là người đều có tính nóng! Lão chưởng quầy nhìn thì yếu đuối, cơn tức lại không nhỏ, có thể thấy được lão lúc trẻ tuổi cũng là một hán tử tính tình nóng nảy!
Lão phụ nhân thì vươn tay ra đỡ, khuyên giải an ủi. Sau đó, bà ta chậm rãi bước ra sau nhà.
Lâm Nhất thần sắc xấu hổ, thầm cười khổ.
Một đôi lão nhân mở tiệm bán rượu, không cần vàng, không cần bạc, chỉ cần hạt châu trong sông. Tiếc rằng ba huynh đệ đều không có vật này, thế là liền trở thành hạng người vô lương trong mắt đối phương. Dù có bản sự thông thiên thì làm được gì? Không biết nhập gia tùy tục thì cũng mất hết đạo lý!
- Ùng ục, ùng ục.
Hổ Đầu lại không để ý, cứ uống sảng khoái. Trong nháy mắt, một vò rượu đã thấy đáy. Hắn ném vò rượu rỗng đi, cười ha ha, quay đầu cười nói:
- Dưới tàng cây đó còn có hơn mười vò.
Người này vẫn chưa tận hứng, làm bộ muốn quét sạch rượu của lão chưởng quầy.
Lâm Nhất sớm đã không còn hứng thú uống rượu, vung tay áo đứng dậy. Mà lại không ngăn cản Hổ Đầu, chỉ hơi nhíu mày.
Đúng vào lúc này, có ngườitừ sau nhà cỏ xông ra, quát lớn:
- Ai dám khi dễ cha ta, muốn chết phải không?
Đó là một tráng hán ba bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, râu rậm, hai mắt có thần. Hơn nữa thắt lưng dắt túi da thú, cũng tay cầm một cái cung to, rõ ràng chính là bộ dạng đi xa săn bắn.
Mà lúc này, hắn lại sắc mặt tức giận mà sát khí lẫm nhiêm!
Nháy mắt, lão phu nhân vừa rời đi cũng lặng lẽ hiện thân.
Không cần nghĩ nhiều, nhi tử của chưởng quầy là tới đòi công đạo rồi!
Hổ Đầu và lão Long cũng đứng dậy theo.
Hán tử kia tuy cường tráng hữu lực, nhưng cuối cùng vẫn là một phàm nhân. Mà hắn lớn tiếng quát mắng, động tĩnh gây ra cũng không nhỏ. Đồng thời, xa gần có người dần dần vây tới xem náo nhiệt. . .
Hổ Đầu giơ tay lên chỉ, há miệng quát lên:
- Ta nói này tiểu tử, nơi này không có ai khi dễ cha ngươi cả, còn dám con mẹ nó nói lời thô tục, lão tử.
Lâm Nhất bước về phía trước, lạnh lùng nhìn sang.
Hổ Đầu lập tức câm miệng, rất vô tội lắc đầu.
Lâm Nhất cười nhạt, vuốt râu nói:
- ở trước mặt yrưởng giả, không được vô lễ!
Sau khi hán tử kia hiện thân, đang nổi giận đùng đùng nhìn xung quanh. Khi ánh mắt hắn dừng ở trên người ba lão giả gần tảng đó, không khỏi ngây ra. Lão nương chỉ nói là có người chọc cha tức giận, lại không nói rõ đối phương là ai. Hắn nhìn về phía Lâm Nhất, kinh ngạc nói:
- Thì ra là ba lão già mất nết.
Lâm Nhất lắc đầu, giơ tay lên lấy ra một vật rồi ném tới, phân trần:
- Huynh đệ ta tuy ăn nói thô lỗ, nhưng không phải là người không nói đạo lý. Chỉ vì vừa tới nơi này, cho nên mới có hiểu lầm. Đây là dạ minh châu, đã đủ tiền rượu chưa.
Hắn thấy chưởng quầy muốn đòi hạt châu, liền biết không ổn. Trên người có không ít bảo bối, lại không có phàm vật như bạng châu. May mà trong Càn Khôn giới tìm ra được một viên dạ minh châu, có lẽ có thể qua loa cho xong.
Hán tử kia nhanh tay lẹ mắt, bắt lấy vật bay tới. Đợi hắn xòe lòng bàn tay ta, hơi trố mắt. Một hạt châu màu vàng đất to bằng trứng chim nhìn thì tầm thường, lại mượt mà ngưng tụ, dường như cũng có chút bất phàm.
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, nhẫn nại nói tiếp:
- Dạ minh châu, tên như ý nghĩa, chỉ có ban đêm mới có thể nhìn ra manh mối. Nếu ngươi không nhìn được thì mời người khác tới phân biệt thật giả.
Hán tử kia chăm chú nhìn hạt châu trong tay một lát, hai mắt lóe sáng. Sau đó, hắn đút hạt châu vào lòng, không ngờ lại tươi cười nói:
- Tiền rượu thế là thừa rồi, đừng ngại lấy hết cả mười vò dưới gốc cây.
Hắn giống như có việc trong người, quay đầu lại hô về phía phu phụ chưởng quầy trước cửa tửu quán:
- Con phải đi xa, xin cha mẹ ở nhà bảo trọng.
Chưởng quầy thở dài, oán trách:
- Con à! Giết giao hung hiểm lắm, đừng đi.
Mà lão không giữ lại được, hán tử kia đã sải bước lao về phía bến đò.
Thấy vậy, Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu lại ngơ ngác nhìn nhau.
Hán tử hương đó không ngờ nhận ra dạ minh châu, đã khiến người ta bất ngờ rồi. Giết giao...