Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2428:

Đây là một bền đò ở ven sông.

Một con sông lớn rộng hơn ba mươi trượng, chảy qua giữa hai ngọn núi. Vì nước chảy chậm rãi mà lợi cho đi thuyền, dần dần trở thành một bến đò từ nam chí bắc. Dần dà, liền có người chuyên môn lấy đánh cá, đóng thuyền, mua bán mà sống. Hiện giờ hai bên bờ sông đã tụ tập hơn mười hộ gia đình. Dưới một gốc cây cổ thụ trên đó lại dựng một dãy nhà cỏ, dùng để bán rượu và thức ăn, cho người qua đường dừng chân nghỉ trọ.

Một ngày này, trước bến đò có ba lão giả. Mà ba người không vội vã qua sông, mà là ngồi xuống một tảng đá ở trước cửa một tửu quán ven bờ.

Cái gọi là tửu quán, chỉ là mấy gian lều cỏ mà thôi. Bên trong dựng mấy cái sọt và ván lát, bên trên thì bày quả dại và thổ sản. Mà dưới tàng cây trước cửa thì chất mấy bình rượu. Một đôi vợ chồng già đang bận trước bận sau, chắc chính là chưởng quầy của tửu quán. Tiếc rằng nơi đây quá giản dị, chỉ có mấy tảng đá làm bàn ghế.

Có điều, ba lão giả lại hứng thú dạt dào. Nhất là lão giả râu bạc thân hình tráng kiện đó, vừa ngồi xuống liền giơ tay lên vỗ bùm bùm vào tảng đá, khó dằn nổi quát:

- Ta nói này chưởng quầy, cứ mang hết đồ ăn thức uống lên cho hổ gia.

Chợt thấy lão giả râu vàng ở đối diện trừng mắt, hắn vội vàng sửa lời nói:

- Ta là tam gia, tam của Lâm Tam, gia của Hổ gia. Vị này là Lâm nhị gia, còn vị này là Lâm đại gia.

Lão giả râu bạc được gọi là Lâm đại gia nhíu mày, quát lên:

- Ngươi không thể nói bớt đi vài câu à, sợ người ta không biết ngươi có miệng sao?

Lão giả râu vàng nói nhỏ:

- Lão đại, thằng ôn Hổ Đầu này tính cách tích gây họa, đừng chấp nhặt với hắn làm gì!

Ba lão giả chính là Lâm Nhất, lão Long và Hổ Đầu sau khi đã dịch dung hoán mạo.

Ba huynh đệ đi dưới đất nửa ngày mà khó tìm được phương hướng, đành phải hiện thân xem xét. Vừa hay nhìn thấy nơi này có phàm nhân tụ tập, họ liền thuận đường mà đến. Tuy nói tính tình khác nhau, nhưng ham mê uống rượu thì lại là nhất trí. Nếu có thể chè chén một phen lại tìm hiểu được tin tức, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện à? Mà để tránh tiết lộ khẩu phong rồi bị người ta phát hiện, để cẩn thận, Lâm Nhất thành Lâm đại, lão Long thì đổi thành Lâm Nhị, Hổ Đầu thì thành Lâm Tam đứng cuối.

Hổ Đầu thấy lão Long nói đỡ, toét miệng cười nói:

- Ừ! Vẫn là nhị ca thương ta.

Hắn lại quát to:

- Ta nói này chưởng quầy, cổ họng người ta sắp bốc khói rồi, còn không mau mang rượu.

Chẳng trách người này hưng phấn như vậy! Ngoài dịch dung hoán mạo, còn đổi tục danh, cũng có lão đại và lão Long làm theo. Như vậy tiềm hành vào trung tâm Thiên Hoang, có thể nói là kinh tâm động phách hơn nữa tràn ngập biến số khó lường. Đối vẫn hắn mà nói thì thật là con mẹ nó thú vị!

Chỗ bến đò người đi đường không nhiều. Một hai canh giờ, mới có thể có một lần đò quay lại. Thường thường là mấy thuyền nhỏ, vài ba người ngồi trên bờ ngắm cảnh. Mà người nhàn rỗi uống rượu thì lại chẳng có mấy ai.

Lão giả chưởng quầy ôm một bình rượu đi tới gần, lại xoay người đi lấy bát rượu.

Lão khoảng sáu bảy mươi tuổi, nếp nhăn rất sâu, bộ dạng già nua. Mặc cho Hổ Đầu có lớn tiếng thúc giục như thế nào, lão vẫn chỉ mỉm cười mà cử chỉ thong thả.

Hổ Đầu vẫn muốn la hét, bị Lâm Nhất dùng ánh mắt ngăn lại, lại thừa cơ vỗ vào bình rượu trên bàn đá, cười nói:

- Chỉ sợ nơi này không có hảo tửu, cứ để ta nếm thử...

Hắn cũng không khách khí, ôm lấy bình rượu uống một ngụm, đợi thở ra hơi rượu, không nhịn được hai mắt lóe sáng nói:

- Ồ, uống cũng được.

Lúc này, chưởng quầy đã quay lại. Hắn đặt ba bát rượu và hai đĩa hoa quả khô, nhe cái miệng không còn bao nhiêu cái răng nói:

-Rrượu này là được ủ từ ngũ cốc trong núi, ở Cửu Khúc độ cũng có chút thanh danh, còn gọi là Cửu Khúc Nhưỡng. Vào ngày hoàng đạo, người xuất hành đông đúc, tiểu điếm sinh ý mới tốt! Hôm nay hơi có chút vắng vẻ, ba vị đừng ngại từ từ dùng bữa.

Hổ Đầu không thích chưởng quầy dong dài, đẩy bát rượu ra, phân phó:

- Cứ đêm thêm rượu trắng dưới gốc cây ra đây, huynh đệ ta sẽ uống bằng bình cho sảng khoái.

Hắn vừa nói vừa không quên nhặt hai hạt lạp trái cây dại bỏ vào miệng, lại nuốt trọn, còn trừng mắt nói:

- Không có mùi vị, sao ngon bằng dê béo.

Đó là quả chua bản địa, không nhai thì sao mà thưởng thức được ra mùi vị.

Chưởng quầy ngây ra, nói:

- Cửu Khúc Nhưỡng mặc dù tốt, nhưng mỗi vò giá đắt, khách nhân lui tới nhiều nhất chỉ uống vài chén mà thôi.

Ai là lão ca? Ta chính là Hổ ca! Vả lại, hơn mười bìn rượu nhạt sơn thôn, có thể tốn bao nhiêu tiền?

Hổ Đầu không vui, sắc mặt trầm xuống, quát lên:

- Tên chưởng quầy ngươi đúng là vô vị, cứ bán rượu đi, ai nợ ngươi tiền rượu chứ.

Hắn hiện giờ thắt lưng dắt mấy vạn tinh thạch, cũng có rất nhiều pháp bảo cướp bóc mà có. Chính là tài đại khí thô, kẻ có tiền thì tùy hứng!

Chưởng quầy có chút khó xử, do dự nói:

- Cửu Khúc Nhưỡng, mỗi vò định giá một hạt châu. Nếu ba vị cố chấp như vậy thì tại hạ giờ đi đem rượu lên.

Lúc này lại đổi thành Hổ Đầu nghi hoặc, khó hiểu nói:

- Hạt châu gì cơ? Giải nghĩa cho ta với.

Chưởng quầy đành phải dừng lại, phân trần:

- Cửu Khúc loan, xưa nay dùng bang châu (châu ngọc trai) để định giá vật giao dịch, hơn nữa vì tỉ lệ bất đồng mà đắt rẻ khác nhau. Ba vị chỉ cần trả mười lăm hạt châu tầm thường thì có thể mua hết rượu của tiểu điếm. Còn quả chua thì coi như là tặng.

Hổ Đầu đặt bình rượu xuống, xòe tay ra, thẳng thắn nói:

- Muốn gì cũng có, chỉ hạt châu là không có, ngươi không phải là cố ý làm khó lão tử sao?

Chưởng quầy lập tức trở nên quẫn bách, hơi lộ vẻ vẻ giận:

- Vị lão ca này chẳng lẽ đang nói đùa à? Trước giờ quy củ là như vậy, tại hạ tuyệt không lừa gạt. Mà tuổi tác xấp xỉ với nhau, ngươi há có thể tự cho mình là trưởng bối.

Ánh mắt hắn dừng ở trên người lão Long và Lâm Nhất, lắc đầu nói tiếp:

- Chắc hẳn ba vị đến từ xứ khác, người không biết không trách. Xin hãy trả tiền rượu rồi mời thuận buồm xuôi gió!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free