Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2427:

Hán tử nói:

- Chỉ nghe lão nhân trong tộc nhắc tới, cũng chưa từng chính mắt nhìn thấy.

Hắc Tử có chút chán nản, than:

- Phụ thân chưa bao giờ thấy thần tiên thì sao biết được bộ dạng của thần tiên.

Hán tử cầm lấy sọt liễu đong đưa trong nước, cười nói:

- Thần tiên tốt mà! Nếu có thần tiên, vậy rất nhiều truyền thuyết quỷ quái luân hồi chắc hẳn là sự thật, chúng ta cầu phúc nhiều, cuộc sống có thêm hy vọng.

Hắc Tử có chút nghe không hiểu lời nói của phụ thân, chỉ nhớ là trên đời này có thần tiên.

- Rầm.

Theo một tiếng nước chảy, hán tử giơ sọt lên vớt cá.

Hắc Tử nhìn rất rõ ràng, nhất ném suy nghĩ về thần tiên lên chín tầng mây. Mà hắn vừa muốn hô lên vui mửng lại ngay ra. Chỉ thấy phụ thân thả cá trong sọt vào trong nước, tiếp tục cúi người làm việc. Hắn khó hiểu nói:

- Cha! Sao lại làm vậy?

Hán tử kiên nhẫn phân trần:

- Đó là một con cá cái, ngược dòng bơi lên chỉ vì trú đông mà đến tuổi đẻ trứng. Nếu bắt giết, chẳng lẽ không phải là đoạn tuyệt đường của cá à?

....

Dưới một ngọn núi ngoài hơn mười dặm, lão giả áo xám kia dừng chân. Hắn thoáng quan sát nước sông phía trước, sau đó quay đầu lại mỉm cười.

Tuy nói đã rời xa bãi sông, mà tình cảnh của hai cha con vẫn nhìn cái rõ ngay.

Cách nghĩ của người làm cha kia kỳ thật rất đơn giản. Nhân sinh khổ ngắn, thoáng cái là qua. Dù có bất đắc dĩ thì cũng chỉ ta than thở mà thôi. Nếu có thể thần hồn vĩnh viễn nối tiếp, rất nhiều tâm nguyện chưa thành liền có nơi ký thác. Cho nên chỉ mong có tiên! Về phần thần tiên như thế nào thì cứ mặc sức mà tưởng tượng!

Lâm mỗ năm đó chẳng phải cũng thế sao?

Có điều hán tử kia không tát ao bắt cá, cũng biết đạo lý có chừng có mực, thực tại khiến người ta phải nhìn với cặp mắt khác! So sánh với hắn, tiên nhân bất chấp thủ đoạn càng tục tằng hơn.

Lão giả nghĩ đến đây, ngẩng đầu nhìn trời.

Một mình lòng vòng quanh Thiên Hoang mấy ngày, cuối cùng tránh thoát được phòng ngự mà lẻn vào nơi này. Mà sau khi hạ xuống đất, đành phải tìm đôi phụ tử đó để hỏi đường, cuối cùng lại vẫn vô ích. Kế tiếp nên đi đâu đây.

Đúng vào lúc này, có người truyền âm nói:

- Lão đại! Cứ như vậy đi trong núi rừng, không thể lên cao mà nhìn, rất khó phân biệt rõ phương hướng! Về phần Vạn sơn, Minh nhai là ở đâu, càng không thể tìm được.

Lão giả lắc đầu, theo tiếng nói:

- Hiện giờ đã xâm nhập bất trắc bất trắc, đành phải tạm thời ẩn nhẫn. Nếu có dị trạng, khó tránh khỏi phải tiết lộ hành tích!

Hắn nghĩ nghĩ, giơ cổ tay lên phân phó:

- Hai người các ngươi đã có che giấu thì xuất hiện đi.

Chỉ trong nháy mắt, hai bóng người tráng kiện đột nhiên hiện thân.

Một lão giả râu màu vàng nhạt, hai mắt hàm uy mà khí độ bất phàm. Sau khi hắn hạ xuống đất, thần thái bễ nghễ.

Người còn lại cũng là lão giả, lại râu bạc má tóp. Cho dù là mỉm cười, mắt hổ vẫn trợn lên và lộ ra sát khí. Hắn vừa đứng vững xuống, lại cười ha ha nói với lão giả gầy gò:

- Ài, ta nói này lão đại, bộ dạng lão nhân ngươi biến thành rất dễ nhìn.

Xưng hô Lão đại là sự đặc biệt của một người. Mà lão giả gầy gò này tất nhiên chính là Lâm Nhất. Hai lão giả vừa hiện thân thì phân biệt là hai vị huynh đệ của hắn. Tên gia hỏa Hổ Đầu tuy đã dịch dung đổi mạo, nhưng bản tính lại không thay đổi.

Lâm Nhất vuốt râu, lạnh lùng nói:

- Bộ dạng trước đây của ta rất khó coi à?

Hổ Đầu mặt dày nói:

- Ừ! Chỉ kém hơn ta chút thôi, lão đại không được nản chí ngã lòng, ha ha...

Hắn còn chưa nói hết đã không nhịn được nói tiếp:

- Huynh đệ ta thành ba lão nhân, cũng thật là thú vị!

Lão Long giống như là một lão giả chân chính, toàn thân lộ ra khí thế trầm ổn và cô đọng. Hắn tay vuốt râu mà mỉm cười, sau đó đưa mắt nhìn bốn phía, không khỏi nghi hoặc nói:

- Nơi này trong vạn dặm khó thấy bóng dáng tu sĩ, tất nhiên không phải Vạn sơn.

Lâm Nhất thì quan sát hai vị huynh đệ từ trên xuống dưới, thầm gật đầu. Đối phương không chỉ dịch dung đổi mạo, còn ẩn đi tu vi toàn thân. Nếu không bất ngờ gặp phải Cửu Huyền và Lăng Đạo, Thanh Diệp, muốn nhìn thấu thật giả cũng không dễ dàng. Hắn nghĩ một chút rồi lên tiếng:

- Tạm thời không tiện vận dụng thần thức và tu vi, để tránh phức tạp mà gặp phải tai họa. Trước mắt phương hướng không rõ, mọi việc khó lường, thôi cứ coi chuyến này giống như một hồi du lịch. Nếu có bất trắc thì tùy cơ mà động! Mặc dù chu toàn với Cửu Huyền lão nhân, huynh đệ cũng có thời gian.

Lão Long hiểu ý, lại nghi hoặc nói:

- Thiên Hoang to lớn, xấp xỉ với Trung Dã. Nếu bỏ không dùng thần thức và tu vi, đi đường sẽ rất lâu.

Hổ Đầu không cho là đúng nói:

- Việc gì phải vội vàng? Cứ tìm một tiệm rượu, huynh đệ chúng ta uống sảng khoái một phen mới là chính sự, hai vị, thế nào hả?

Hắn mang theo vẻ tham lam quen thuộc, liên tục đánh mắt với Lâm Nhất và lão Long.

Lâm Nhất không để ý tới Hổ Đầu, nói:

- Trên trời nhất định có người lưu ý tuần tra, dưới lòng đất thì chưa chắc!

Nói xong, quanh người hắn tỏa ra một tầng quang mang màu vàng, trong nháy mắt đã chui xuống dưới lòng đất không thấy bóng dáng. Lão Long bừng tỉnh cười cười, theo hắn mà đi.

Hổ Đầu vội la lên:

- Ài, ta nói này hai vị, đợi ta với.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free