Vô Tiên - Chương 2426:
Ba ngày sau, một luồng gió xanh từ trên trời hạ xuống.
Đây là một chỗ nước cạn của khúc sông. Bốn phía cỏ cây khô vàng, viễn sơn sặc sỡ như gấm, cảnh tượng ngày mùa thu.
Bên bờ sông, một nam hài người mặc áo vải thô tìm kiếm qua lại trong nước cạn. Nó chỉ khoảng bảy tám tuổi, đầu búi tóc, màu da ngăm đen, tay cầm xiên gỗ, rất nhanh nhẹn linh hoạt. Hơn nữa hai chân trần của nó đạp ra từng chuỗi bọt nước, cùng với tiếng cười đùa thỉnh thoảng vang lên, càng lộ ra bộ dạng của một hài đồng hiếu động bướng bỉnh.
Trong dòng nước xiết ở sâu trong khúc sông là một hản tử khoảng hơn ba mươi tuổi. Tướng mạo và cách ăn mặc của hắn cũng có vài phần tương tự với hài đồng kia, lại đang cong lưng tay cầm một cái sọt liễu ở trong nước chặn thứ gì đó.
Một lát sau, bọt nước tung tóe. Chỉ thấy hán tử kia đột nhiên giơ sọt liễu lên, sau đó bước lên bờ, cười nói:
- Ha ha! Tiểu Hắc Tử, mau tới xem này.
Tiếng cười chưa dứt, hắn đã lên đến bờ, lập tức hai tay rung lên, không ngờ từ trong sọt có một con cá dài hơn hai thước nhảy ra, bùm một tiếng nện lên bờ đất, vẫn liều mạng giãy dụa.
Trẻ con thôn quê luôn được đặt tên rất tùy ý. Hắc Tử, Ngưu Nhi, Thạch Đầu, Nha Tử vân vân, nghe thì thô tục nhưng lại dễ gọi, cũng lộ ra mấy phần chất phác tự nhiên.
Nam hài tên là Hắc Tử kinh hô một tiếng, sải chân chạy vội tới. mà người nó còn chưa tới đã tuận tay ném xiên gỗ đi, không ngờ đè con cá dưới thân rồi lăn lộn, ôm chặt lấy con cá chạy tới một tảng đá cách đó không xa.
Mà bên cạnh tảng đá đặt một cái sọt hình tròn.
Hắc Tử nhét cá vào sọt, cá vẫn nhảy tưng tưng. Nó sau đó mới dùng giọng trẻ con phấn chấn này:
- Cha! Cá này sợ không chỉ nặng mấy chục cân thôi đâu.
Hán tử cười ha ha, cao giọng nói:
- Nói bừa, con cá chỉ nặng hơn mười cân thôi.
Trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ cưng chiều, mang theo sọt liễu, xoay người quay về, lẩm bẩm:
- Đúng vào ngày mùa thu, là lúc thịt cá rất béo.
Hắc Tử từ dưới đất đứng lên, bất chấp lầy lội, vừa đi nhặt xiên gỗ của mình vừa dãi chảy ba thước nói:
- Lát nữa bảo mẹ nấu một bát canh cá, khà khà.
Nó vừa nhặt xiên gỗ lên, bỗng nhiên quay đầu hiếu kỳ nói:
- Ơ... Ngươi là ai.
Trên bãi cỏ bên bờ, không biết từ khi nào xuất hiện một lão giả mặc áo xám. Hắn râu tóc bạc trắng, cài trâm ngọc, khuôn mặt gầy gò, thần sắc hiền hoà, hiển nhiên là một thế ngoại cao nhân tiên phong đạo cốt! Thấy tiểu nhi đó lên tiếng hỏi, hắn vuốt râu mỉm cười, nói:
- Ta chính là người rảnh rỗi dạo chơi tứ phương.
Hán tử bắt cá đó theo tiếng nhìn tới, vội nói:
- Hắc Tử, không được vô lễ!
Hắn vẫn đứng trong dòng nước cao tới thắt lưng, hơi cúi người về phía lão giả trên bờ, cung kính nói:
- Bái kiến trưởng giả.
Hắc Tử bị răn dạy, môi nĩu ra, giống như là ủy khuất. Mà nó vẫn tay ôm xiên gỗ, hữu mô hữu dạng khom người nói:
- Trước mặt trưởng giả, Hắc Tử có lễ!
Khi nó khom người, đôi mắt đen láy không khỏi nhìn lung tung, tính cách trẻ con hồn nhiên.
Một đôi phụ tử thôn quê này mặc dù xuất thân thảo mãng, nhưng lại có cái thú tình cha con và tự tại, mà lại có lòng kính sợ. Tình cảnh như vậy giống như đã từng quen biết. Bất giác khiến người ta tâm sinh hảo cảm!
Mạch Sơn. Minh Tuyền cốc.
Lão giả rất hiền hoà, phất tay ý bảo đối phương không cần đa lễ, cười hỏi:
- Không biết nơi này là đâu, nước này chảy về đâu, có thể chỉ điểm một hai không?
Hắc Tử đứng thẳng dậy, vẻ mặt vẫn tò mò.
Hán tử ở trong nước theo tiếng đáp:
- Nơi này chính là Long Hổ than, là thượng du của Hằng thủy. Nghe nói Hằng thủy dài chừng vạn dặm, qua ngàn núi, vòng qua chín chín tám mươi mốt khúc mới chảy vào biển.
Lão giả lại hỏi:
- Có từng nghe nói tới Vạn sơn Minh nhai, hoặc Mạch sơn Minh Tuyền cốc không?
Vạn sơn Minh nhai đến từ một đoạn di ngôn của Long Phạm:
- Vạn sơn đắc kiếm, minh nhai tụ chúng, uy chấn nhất phương. . .
Mà Mạch Sơn Minh Tuyền cốc thì là chỗ sư môn của Minh Cơ. Năm đó có việc không rảnh phân thân, liền phó thác Tiên Nô và Hoàng bà bà cho nữ tử đó. Khi chia tay, nàng ta lưu lại địa danh để ngày sau gặp lại.
Hán tử lắc đầu, đáp:
- Tại hạ dù chưa từng đi xa nhà, nhưng vẫn nắm rõ mấy trăm dặm xa gần, thật sự chưa từng nghe nói tới hai nơi đó.
Lão giả ừ một tiếng, nói:
- Quấy rầy rồi, lão phu cáo từ!
Hắnxoay người dọc theo bờ sông đi về phía trước, khi rời khỏi, không quên quay đầu lại cười nói với tiểu nhi đó:
- Canh cá rất ngon, ha ha!
Tiếng cười của hắn chưa dứt, đã tay áo tung bay mà dần dần đi xa.
Hắc Tử hai mắt lấp lánh, mỉm cười theo. Cho đến khi thân ảnh của lão giả biến mất sau đồi đá ngoài trăm trượng, hắn mới xoay người lại gọi:
- Cha! Đó chẳng lẽ là là lão thần tiên à?
Hán tử hai tay cầm sọt, tiếp tục bắt cá. Về phần nghi vấn của nhi tử, căn bản không để ở trong lòng. Trẻ con lúc nào chẳng tò mò. Hắn theo tiếng nói:
- Có lẽ là vậy.
Có điều, Hắc Tử không phải là chỉ tò mò: Khi lão giả đó nhìn tới, chỉ cảm thấy toàn thân đều thoải mái, cho dù là khí lực cũng giống như tăng thêm mấy phần, lại khiến người ta không hiểu ra sao. Hắn hỏi: