Vô Tiên - Chương 2446:
Lâm đạo trưởng và Mã trưởng lão một đêm không về.
Cho đến lúc bình minh, thân ảnh của hai lão giả mới xuất hiện trên bờ cát.
Có điều, trong đó Lâm trưởng lão một mình đi đằng trước, bước chân thong thả mà thần sắc xa xăm. Mã trưởng lão thì khoanh cung kính đi sau mấy bước, trên mặt mang theo nụ cười khiêm tốn.
Mọi người từ trong mơ tỉnh dậy có chút ngỡ ngàng. Tiên trưởng cao cao tại thượng đó tại sao giống như là tôi tớ vậy?
Hổ Tam, Long Nhị lại thờ ơ, giống như tất cả đã sớm trong sở liệu!
Quân Ngọc thì tinh thần phấn chấn, tiến lên chào đón! Hắn chịu dày vò một đêm, giống như ngộ đạo!
Hải thuyền không tiếp tục đỗ lại nữa, mà là khởi hành ngay hôm đó. Mọi người không dám hỏi nguyên do, vội vàng thu thập hành lý rời khỏi Đại Hoàng đảo.
Sau một thoáng, thuyền lớn bọc trong hào quang, đón ánh mặt trời, chém gió trảm sóng lái về phía trước.
Tới Thiên Hoang còn có hành trình tháng rưỡi. Theo lý thuyết thì tất cả vẫn như cũ, mà tình hình trên thuyền lớn lại giống như chút bất đồng. Ít nhất là Mã Thiên Hải và đệ tử Quân Ngọc trở nên ôn hòa hơn, còn dùng cớ là kính lão, thành tâm mời Lâm đạo trưởng di giá lên gác thuyền, sau khi bị cự tuyệt, liền luôn luôn tới giáp bản ân cần thăm hỏi. Hai thầy trò giống như chủ nhân thịnh tình, chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn với khách quý. Khiến cho đám hán tử sơn dã Hà Nhị không hiểu ra sao, rất là kinh sợ!
Hổ Tam là người không câu nệ tiểu tiết, một chút cũng không khách khí! Trên thuyền lớn, không có chỗ nào mà hắn không đi. Mà nhà kho, phòng bếp lại ngày ngày thấp thoáng thân ảnh và bộ dạng dãi chảy ba bước của hắn. Đệ tử sơn trang được dặn dò không dám ngăn cản, chỉ có thể chắp tay dâng thịt ngon và rượu ngon nhất. Hổ gia sống rất thống khoái, tiếng cười cũng càng vang dội hơn!
Lâm đạo trưởng lại không hề có hứng thú với yến hội trên giáp bản, cứ một mình ngồi trên đầu thuyền yên lặng xuất thần.
Một đêm nói chuyện với Mã Ninh Tử ở Đại Hoàng đảo, cũng có thu hoạch bất ngờ.
Long Phạm không phải là là Tiên Hoàng khí đồ, mà là đệ tử đích truyền chân chính. Ai ngờ Tiên Hoàng về sau lại thu Cửu Huyền thượng nhân, Côn Tà thượng nhân cùng với Tử Tang thượng nhân vào môn tường, lại không hề thân thiết, ngược lại có chút bất hòa. Cũng may Long Phạm tính tình cực kỳ hào sảng rộng lượng, trân trọng có thừa với ba vị sư đệ. Mà ba người này dựa thế lấy lòng đại sư huynh, lại am hiểu kinh doanh, dần dần có danh đầu "Thiên Hoang tam thánh"
Theo tung tích của Tiên Hoàng không rõ, lời đồn có liên quan tới Tam Hoàng kinh càng xôn xao, lại có các nhà đăng môn bức ép, khiến cho Long Phạm không chịu nổi phiền nhiễu. Thế là dưới cơn giận dữ, hắn dẫn người tới vực ngoại. Mà đám người như huynh đệ Mã Minh Tử, Mã Ninh Tử thì ôm lòng quan vọng mà ở lại.
Lại không ngờ mấy vạn năm sau, Cửu Huyền đột nhiên từ vực ngoại quay về. Hắn công bố Long Phạm không chỉ trộm đi truyền thừa của sư môn, còn cực kỳ tàn nhẫn sát hại các thân hữu hộ tống đi xa, nghiễm nhiên chính là hạng tội ác tày trời, bại hoại khi sư diệt tổ! Mà hắn trải qua kiếp nạn trở về, chỉ vì báo đáp ân mà trọng chấn Thiên Hoang!
Dụng ý của Cửu Huyền, không nói tự hiểu. Mà muốn trở thành Thiên Hoang chí tôn, không phải là chuyện dễ. Với tu vi và đức hạnh của hắn, rất khó phục chúng. Hắn lại không biết dùng thủ đoạn gì, rất nhanh liền lung lạc được một đám cao thủ, cũng bài trừ dị kỷ khắp nơi.
Người dám ngỗ nghịch là xua đuổi, hoặc là âm thầm hạ sát thủ.
Một số lão nhân của Thiên Hoang không chịu thuận theo, lại không có sức hồi thiên, dưới sự chán nản, đành phải quy ẩn. Cửu Huyền lại sợ tro tàn lại cháy, liền giám thị để để phòng bất trắc!
Mã Ninh Tử và sư huynh cũng là tộc huynh Mã Minh Tử, mang theo mấy chục tộc nhân trốn tới Bách Khê cốc. Tiếc rằng nơi quy ẩn không thích hợp để tu luyện, hơn nữa lại không dám quá mức ngông nghênh, thế cho nên sau vô số vạn năm, cao thủ trong tộc ít ỏi không có mấy. Mà dẫu sao cũng vẫn phải sống, về sau liền có Long Hổ sơn trang, cũng cắt cử mấy tiểu bối tu vi thấp kém xử lý công việc, đơn giản là muốn giấu tai mắt người ta mà thôi.
Giống như đã nói ở trên, Cửu Huyền thượng nhân chính là một tiểu nhân dã tâm bừng bừng. Mà lai lịch chính xác của hắn và Côn Tà, Tử Tang lại vẫn thành bí ẩn!
Còn có vực ngoại Long Phạm ở vực ngoại, không chỉ tùy thân mang theo hai bộ kinh văn và bảy tòa bảo tháp Tiên Hoàng luyện chế, cũng mang đi hai thức cuối cùng của Thiên Ma Ấn, hắn là thật sự bị bức cho bất đắc dĩ, hay là có ẩn tình khác, vẫn chưa biết được!
Mà Mã Ninh Tử không chút giấu diếm dốc túi bẩm báo, không phải đơn giản là cùng cực tư biến. Hắn không không nghi ngờ gì nữa là tin vào tiếng gió Cửu Huyền cố ý phóng ra, cũng coi Lâm mỗ là người có truyền thừa của Tiên Hoàng! Hắn còn nói, cho dù là kinh động Cửu Huyền thượng nhân, cũng phải đi liên lạc với mấy vị lão hữu. Mong ngày sau đại sự có thành, đừng quên tình cảm hôm nay, vân vân.
Lâm đạo trưởng, hoặc là Lâm Nhất, lung tung nỗi lòng ngổn ngang, không khỏi nhếch miệng cười khổ
Còn nhớ rõ, trong di ngôn của Long Phạm có viết: Hồng Hoang tinh, tìm Càn Khôn, tam kinh, diệt Giao Quý, trừ Huyền Tiêu. Chỉ sợ Lâm mỗ không được như hắn mong muốn, hơn nữa mong đến lúc đó có cách nói!
Đoạn trước nhất của đầu thuyền bao phủ quang mang đang chớp động. Nhìn thì hướng đi không rõ, nhưng tất cả đều trong tính toán! Mà nếu Lâm mỗ là người đi nhờ trong thiên địa này, vẫn không biết người cầm lái là ai? Từng có lúc, đấu với người đấu với trời, vui sướng vô cùng. Hiện giờ nghĩ lại, lại thấy vô vị.
Lâm Nhất giơ tay lên sờ sờ mi tâm, hai Nguyên Thần trong thức hải vẫn đang bận rộn không ngừng.
Một người nhỏ trong đó đang khoanh chân mà ngồi, hai tay vung vẩy, Nhân Ma Ấn, Nguyệt Ma Ấn, Nhật Ma Ấn, Chu Tước Ấn, Huyền Vũ Ấn, Bạch Hổ Ấn, Thanh Long Ấn lần lượt mà thành, cũng nhanh chóng chồng lên nhau. Hắn lại động tác không ngừng, từng đạo thủ ấn nối gót bay ra. Bốn ngàn năm trăm, năm ngàn năm trăm, sáu ngàn. . .
Vào khoảnh khắc thủ ấn chồng tới sáu ngàn, đột nhiên sụp đổ. Ma tu Nguyên Thần ngửa mặt ngã xuống, lập tức thân ảnh tan rã. Chỉ sau một thoáng, hắn mới chậm rãi cô đọng thành hình, lại sắc mặt sầu khổ mà có chút bất đắc dĩ.
Tế ra thất ấn hợp nhất, chừng hơn bốn ngàn ba trăm đạo thủ ấn. Mà chỉ cần một Khôn Ma Ấn đã chính là bốn ngàn năm trăm mười hai đạo thủ ấn. Trước sau chồng lên nhau, gần chín ngàn. Với tu vi và thần thức hiện nay của Ma tu, căn bản không chịu nổi gánh nặng. Xem ra muốn cuối cùng luyện thành bát ấn hợp nhất, thậm chí là cửu ấn hợp nhất, chỉ có tu tới Động Thiên hậu kỳ, mà trước mắt vẫn còn xa lắm!
Người nhỏ đó dường như không cam lòng, lập tức nhoáng lên một cái, trái phải không ngờ có thêm hai thân ảnh phân thần. Ngay sau đó ba người đồng loạt động thủ khổ tu.