Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2423:

Thân hình hắn lóe lên lách qua đối phương, vội vàng chạy đi xa.

Dương Giáp đứng sững sờ, trong thần sắc bóng ma dần nặng.

...

Sau canh mấy canh giờ, ba huynh đệ tụ lại một chỗ.

Tinh không trên dưới xung quanh không có gì ngăn cản hơn nữa mênh mông bát ngát. Đặt mình ở đây, lập tức khiến người ta tâm cảnh trống trải mà rất thư sướng.

Hổ Đầu cười ha ha nói:

- Vẫn là thoả thích như vậy, trên trời dưới đất, mặc ta tung hoành.

Vị Hổ ca này ở trong huyệt động ngột ngạt bốn mươi năm, cũng thực sự không dễ dàng gì. Hiện giờ giống như mãnh thú thoát khỏi xiềng xích, chỉ thiếu mỗi nước gân cổ lên mà gầm rú thôi.

Lão Long thì quay đầu nhìn về phía tinh vực Trung Dã ở đằng sau, hỏi:

- Lão đại! Chúng ta đi đâu?

Hổ Đầu không cho là đúng nói:

- Chỉ cần thoát khỏi mấy lão gia hỏa của Ma Hoang đó, thiên hạ chỗ nào mà không thể đi.

Hắn giống như đột nhiên nhớ tới gì đó, lại vội vàng hét lên:

- Ài, ta nói này lão đại, vì sao nói đi là đi? Không thể mang theo nha đầu Thiên Tinh đó thực sự khiến Long ca ta rất mất mát, cạc cạc....

Hắn giả vờ giả vịt nói một câu, lập tức lại không nhịn được mà bật cười.

Lão Long hai mắt trừng lên, làm bộ như muốn vung quyền đánh người.

Trong tinh không, nhìn thì nói cười tùy ý, lại không thoát khỏi sự gia trì của pháp lực và lực lượng của thần thức. Lâm Nhất truyền âm nói:

- Ba huynh đệ chúng ta đã hiện thân, còn không rời đi thì khó tránh khỏi phức tạp. Về phần Thiên Tinh...

Hắn nhìn về phía lão Long, cười cười không nói gì.

Khi rời đi Cổ Hải đảo, Lâm Nhất đã để lại hai thứ trên bàn đá ở trong động. Một là phi kiếm Hỏa Vũ vừa luyện chế, cái còn lại là một tín giản. Hắn không muốn kinh động sư huynh muội Tất Kháng, chỉ ở trong tín giản thác ấn một đoạn thoại. Đại khái là nói có việc đi không từ giã, đợi ngày sau có duyên gặp lại, vân vân.

Lão Long vẫn giữa tư thế uy nghiêm, mà trong thần sắc lại hơi lộ ra vẻ xấu hổ. Hắn lắc đầu với Lâm Nhất, ý tứ là đừng nghe Hổ Đầu nói hưu nói vượn, sau đó lại nghi hoặc nói:

- Lão đại! Ngươi thật sự trả Cửu Thiên Giám đó cho Cổ Hải đảo.

Hổ Đầu vừa rồi còn trêu chọc giễu cợt, trong chớp mắt đã quên sạch quyền đầu của lão Long, ghé tới nói:

- Cửu Thiên Giám nếu quả thực thần kỳ như lão đạinói, vậy thì thực sự không nên hoàn trả. Ngày sau nếu huynh đệ ta muốn tới cửu thiên dạo một vòng, đường đi khó tìm.

Lâm Nhất cười mà không đáp, giơ tay lên vẩy nhẹ.

Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu ba người bỗng nhiên hiện lên một đạo quang mang. Lập tức một mảng quang đoàn do pháp lực huyễn hóa ra chậm rãi bồng bềnh, tuy chỉ có vài ba trượng, nhưng có ngân hà dầy đặc, nhật nguyệt vờn quanh, có vẻ bao la vô ngần mà thần bí khó lường.

Mà một khi đưa thần thức vào trong đó, thoáng chốc liền có sự hốt hoảng trời đất quay cuồng, lại khiến người ta tâm trí hướng về mà kinh thán không thôi!

Hổ Đầu trố mắt nhìn một lát, lập tức vui vẻ nói:

- Gừ gừ! Chẳng trách lão đại bỏ qua Cửu Thiên Giám không để ý, thì ra đã sớm ghi lại tinh đồ.

Thấy vậy tình cảnh, thần sắc của lão Long trở nên thoải mái.

Lâm Nhất lại vung tay áo, quang đoàn bồng bềnh trong ám không lập tức biến mất. Hắn lắc đầu nói với hai vị huynh đệ:

- Tinh đồ to lớn, khó có thể tưởng tượng. Với lực lượng của thần thức của ta chỉ thể hiện ra được nằm thành của một tầng thiên trong đó mà thôi, sao có thể nhớ hết được.

Trước đây đã biết được, trời có chín tầng. Chỗ Hồng Hoang, chỉ là Trung Thiên của tầng thứ nhất. Mà bởi vì nó rộng lớn bát ngát, đến nay vẫn không có tinh đồ đầy đủ. Tám tầng trên giống như tên của các tầng của Trung Thiên Ma thành, Vi Diệu thành, Vô Thượng, Ngọc Long, Cấm Tiện, Long Biến, Đại Xích, Vũ Dư và Thanh Vi. Sự vô cùng vô tận của cửu thiên, bởi vậy không cần nghĩ cũng biết!

Có điều, tinh đồ vừa rồi lão đại Lâm Nhất huyễn hóa ra, đã khiến người ta kinh thán không thôi, lại không đủ một thành của cửu thiên toàn vực?

Hổ Đầu hít một hơi lạnh, ngạc nhiên lẩm bẩm:

- Cửu thiên không ngờ to lớn như vậy, nếu không có tinh đồ, lão tử kiểu gì cũng đi lạc!

Lão Long cũng rất bất ngờ, giật mình: nói

- Lúc lão đại từ trong Cổ Hải tàn bi có được khay ngọc Cửu Thiên Giám, liền đã thử rồi.

Ở trước Cổ Hải tàn bi, Lâm Nhất từng lấy ra một ngọc giản trống rồi lập tức bị vỡ tan. Lúc ấy mọi người không rõ, lại nào ngờ được rằng trong đó có huyền cơ. Mà lúc này có lão Long phân trần, Hổ Đầu cũng lập tức minh bạch, vội la lên:

- Tinh đồ khó nhớ, lại không có Cửu Thiên Giám, không bằng quay lại cướp mẹ nó đi.

Suy nghĩ của hắn cũng rát đơn giản thứ không có được thì cướp!

Lâm Nhất không đáp mà hỏi lại:

- Hổ Đầu, ngươi chẳng lẽ có ý tới cửu thiên à?

Hổ Đầu lắc đầu, đúng lý hợp tình nói:

- Thiên hạ này còn có chỗ nào mà huynh đệ ta không đi được à?

Lâm Nhất nhướn mày, nói:

- Như vậy thì tốt, cứ theo ta đi một chuyến tới Thiên Hoang!

Hắn đánh mắt ra hiệu cho lão Long rồi xoay người bay thẳng về phía xa.

Hổ Đầu ở đằng sau hô to:

- Ài, ta nói này lão đại, ngươi vẫn chưa trả lời ta mà.

Lão Long suy nghĩ một chút, mặt lộ nét cười, lắc mình lướt qua Hổ Đầu, thúc giục:

- Đừng có lải nhải! Tỷ thí một phen cước lực xem thế nào.

Hổ Đầu mau chóng đuổi theo nói:

- Hổ ca sợ ngươi chắc.

Ba đạo hồng quang xẹt qua tinh không. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free