Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2422:

Sâu trong núi rừng của Cổ Hải đảo, trong nùi mây, chỗ tu sĩ trong tộc tu. Mấy thôn xóm nho nhỏ phân tán ở bốn phía hải đảo là chỗ sinh sống của các phàm nhân trong tộc. Không ai trời sinh cũng đều có thể tu luyện và trường thọ, là tiên là phàm vẫn phải xem vào kỳ ngộ duyên. Mà bất kể là vạn năm dài đằng đẵng, hay là mấy chục năm ngắn ngủi, mỗi người sống một kiểu, mỗi người có phấn khích riêng!

Một nhóm năm người chậm rãi xuyên qua một thôn nho nhỏ.

Bốn phía thôn có các loại cây cối quả thực. Hai bên đường mòn thì cỏ xanh tươi tốt mà hoa dại thành khóm. Trước nhà sau phòng có phụ nhân đang bện gai, có trẻ con chơi đùa, có lão nhân ngồi trên chiếu nhắm mắt dưỡng thần. Toàn bộ thôn đều bao phủ trong một không gian nhàn nhã!

- Dưới sự che chở của trưởng bối tiên nhân, những hậu bối phàm nhân này tất nhiên là mưa thuận gió hoà mà không lo cơm áo! Mặc dù họ không thể tu luyện trường sinh, nhưng cũng an nhàn!

Khi năm người đi tới bờ biển rồi đứng lại. Mã Nguyên giơ tay lên chỉ về phía chỗ đến rồi nói.

Thôn xóm được bãi biển bao quanh, cây cối lay động, xanh tươi mượt mà. Phóng mắt nhìn cũng có núi non trùng điệp mà mây mù phiêu miểu. Cổ Hải đảo thực sự là một động tiên rời xa huyên náo!

Lâm Nhất quay đầu nhìn về phía xa, thần sắc khó hiểu.

Sing ra có sự an nhàn này cho dù thân là phàm nhân cũng thấy đủ! Có điều, nếu không có tiên nhân che chở thì làm sao? Những phàm nhân này không lo áo cơm, quen hưởng an nhàn. Nếu có mưa gió chỉ sợ là không chịu nổi!

Lão Long và Hổ Đầu đứng sau lưng Lâm Nhất, cũng mặt mày tươi cười. Cảnh trời biển nhìn không thú vị, sắp rong ruổi tinh vực mà phóng túng vô kỵ, mới thực sự khiến người ta tâm tình thư sướng!

Mã Nguyên trao đổi ánh mắt với Dương Giáp ở bên cạnh, sau đó mang theo mấy phần vẻ mặt quyến luyến, nói:

- Thời hạn một tháng chưa đến, Lâm tiền bối đã muốn cáo từ đi xa. Không bằng ở thêm mấy ngày, để tại hạ triệu tập tộc nhân đưa tiễn.

Lâm Nhất lắc đầu nói:

- Quấy rầy nhau bốn mươi năm, Lâm mỗ cũng từng có ý không đi!

Tay áo hắn quấn một cái, trong tay xuất hiện một khay ngọc mượt mà, nói:

- Đây là Cửu thiên giám của Cổ Hải tộc, xin trả lại nguyên vẹn.

Mã Nguyên và Dương Giáp đồng thời hai mắt sáng ngời, vội vàng tiến lên và vươn tay ra đón lấy, lập tức đâm vào nhau rồi vội vàng dừng lại, xấu hổ không thôi. Mà trong thần sắc của nhau lại có thêm mấy phần khác thường.

Lâm Nhất nhìn hai người ở không xa, thản nhiên cười cười. Sau đó, hắn giơ tay lên ném khay ngọc cho Mã Nguyên.

Mã Nguyên tiếp nhận khay ngọc rồi hai tay vuốt ve, khí cơ thượng cổ trong đó là không thể làm giả. Hắn không rảnh xem kỹ, vội vàng thu hồi.

Dương Giáp lại mặt như phủ sương, phẫn nộ phất áo.

Lâm Nhất quan sát vẻ mặt của hai lão giả, tiếng nói trở nên ngưng trọng:

- Trước khi đi, Lâm mỗ có chuyện muốn nói.

Dương Giáp không nói gì, chỉ chắp tay cho có lệ.

Mã Nguyên thì cười thoải mái, cung kính nói:

- Xin tiền bối cứ phân phó!

Lâm Nhất hơi dừng lại một chút rồi nói:

- Ba huynh đệ ta mặc dù cách sắp đi xa, mà hai vị đạo hữu của Yêu Hoang thì vẫn ở lại đây bế quan chữa thương. Trước lúc họ xuất quan, không thể quấy nhiễu, lại càng không để lộ chút phong thanh. Nếu có gì bất ngờ, hai người họ tức giận san bằng Cổ Hải đảo, đến lúc đó đừng bảo là không báo trước! Nhớ lấy.

Mã Nguyên và Dương Giáp đều ngẩn ra, lại không dám nghi ngờ.

Trong huyệt động vẫn còn có hai vị cao nhân? Lâm tiền bối gọi họ là đạo hữu, chắc hẳn không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Lâm Nhất nói tiếp:

- Cửu Thiên Giám không phải là thượng cổ thần khí như trong tưởng tượng của các ngươi, mà chính là tinh đồ đi thông tới cửu thiên. Trong đó có cách để qua lại các giới trong cửu thiên, cực kỳ hãn hữu bất phàm. Nhưng nếu rêu rao ra ngoài, hậu quả không cần nghĩ cũng biết.

Dương Giáp thở dài một tiếng, lập tức hai mắt nồng nhiệt mà tim đập thình thịch. Thượng cổ thần khí, tất nhiên quý giá. Mà tinh đồ đi thông tới cửu thiên lại càng hiếm có hơn! Từ xưa đến nay, có đủ loại truyền thuyết có liên quan tới cửu thiên, lại thủy chung khó tìm kết cục. Trước mắt có Cửu Thiên Giám, chẳng lẽ không phải có thể lui tới tự nhiên sao?

Mã Nguyên thì hơi thất thần, bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Thì ra là thế! Chắc là năm đó khi tổ tiên rời đi, phong ấn khay ngọc tinh đồ trong bia đá, chỉ đợi người có duyên.

Lâm Nhất thấy hai lão giả ở đối diện nóng lòng muốn thử, nói tiếp:

- Không có tu vi Động Thiên hậu kỳ thì đừng hòng vượt qua cửu thiên. Hai người các ngươi nếu nghĩ tới an nguy của tộc nhân thì mong hãy tự giải quyết cho tốt! Lời đến đây là hết. Cáo từ.

Hắn đứng không nhúc nhích, thân thểlại chậm rãi bay lên.

Lão Long và Hổ Đầu thì đã nóng lòng lắm rồi, trong nháy mắt đã hóa thành hai đạo hồng quang bay về phía thiên ngoại.

Thấy thế, Mã Nguyên và Dương Giáp vội vàng chắp tay đưa tiễn.

Lâm Nhất vừa rời đất được mấy trượng, bỗng nhiên lại cúi đầu hỏi:

- Tổ tiên của Cổ Hải tộc đường xa mà đến, là muốn làm gì?

Dương Giáp theo tiếng nói:

- Có phải đi qua đây hay không thì không ai biết.

Mã Nguyên chợt có ý tưởng, trả lời:

- Hoặc là đến để khai hoang.

Thân hình Lâm Nhất khựng lại, có chút như có đăm chiêu nói:

- Người khai hoang? Cách nói này không tồi, ha ha...

Hắn cười khẽ hai tiếng, lại có chút lo lắng dặn dò:

- Chớ quên lời nói của Lâm mỗ, để tránh hối hận thì đã muộn.

Mà hắn vừa dứt lời, thân ảnh đột nhiên trở nên mơ hồ, lập tức biến mất không thấy đâu.

Mã Nguyên hướng về phía không trung xa xa, chắp tay nói:

- Không dám quên.

Hắn chỉnh đốn nỗi lòng đang phấn chấn, quay người muốn quay về. Mà có người lại ngăn cản:

- Lão hữu! Xin lấy ra Cửu Thiên Giám để giám thưởng một phen.

Người chặn đường là Dương Giáp, vẻ mặt chờ mong.

Mã Nguyên không kịp nghĩ nhiều, xua tay cự tuyệt:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free