Vô Tiên - Chương 2421:
Ở một góc ngoài mấy chục trượng, có sương mù trắng xoá bao phủ. Đó là cấm chế Lâm Nhất lão đại bày ra, có trời mới biết hắn trốn bên trong làm cái trò gì.
Một tháng? Một tháng sau, lão đại có thể mò ra được huyền diệu trong thượng cổ thần khí đó sao? Nếu là Hổ ca, việc gì phải trả lại, dứt khoát đút bảo vật vào người rồi bỏ chạy là xong!
Hổ Đầu lắc đầu với lão Long, vẻ mặt chán nản.
Lão Long cũng nhàn rỗi không có gì làm, ngón tay thô to gõ lên bàn đá, trêu ghẹo:
- Nhân lúc lão đại đang bận, ngươi còn không mau mang ra mấy bình rượu.
Hổ Đầu lách ra sau, nghiêm trang nói:
- Chỉ còn lại vài ba bình thôi, hôm nay uống, ngày mai sẽ không còn!
Lão Long giơ tay lên chỉ về phía Hổ Đầu, giáo huấn:
- Tên gia hỏa ngươi sao lại keo kiệt như vậy? Có rượu không uống, thế chẳng lẽ không phải là chịu dày vò à?
Hổ Đầu gãi cằm, nghĩ nghĩ:
- Ừ! Bộ dạng rất có đạo lý.
Hắn đảo mắt, lại cười quái dị nói:
- Cạc cạc! Thân huynh đệ cũng phải tính toán rõ ràng, hôm nay uống của ta một bình, ngày khác phải trả lại ta mười bình. Không được chống chế, lão đại cũng là giá này.
Lão Long cũng sảng khoái đáp:
Hổ Đầu tiện nghi, sau đó mới xuân phong đắc ý lấy ra năm bình rượu cuối cùng. Mà bình rượu chưa rơi xuống đất đã bị lão Long vươn tay ra vồ lấy. Hắn vội nói:
- Ngươi cho ta hai bình.
Lão Long xoay người tìm một chỗ trống cách đó không xa rồi ngồi xuống, hai tay tay che năm bình rượu, bất cận nhân tình nói:
- Rượu này đã bị ta mua rồi, nếu ngươi muốn thì một bình đổi trăm bình.
- Gian trá.
Hổ Đầu lập tức gầm lên. Lấy rượu của mình để tính kế mình, há chỉ là gian trá, quả thực chính là gian trá đến cực điểm!
Lão Long mỉm cười!
Chỉ một lát sau, lão Long không ngờ ngẩng đầu cười ra tiếng:
- Ha ha! Khi lão Long ta gian trá, tiểu tử ngươi còn chưa đầu thai đâu.
Hắn bỗng nhiên ngừng cười, cảm khái lắc đầu, thuận tay đặt bình rượu sang bên, ý vị thâm trường nói:
- Hảo huynh đệ sống chung khăng khít, khi nên đánh thì phải đánh, khi nên đùa thì phải đùa. Nếu có sự trí tuệ và độ lượng như lão đại, năm đó sao lại bị người ta áp chế.
Hổ Đầu chỉ lo đoạt lại bình rượu, còn không quên oán trách:
- Hừ! Ra vẻ thâm trầm!
Hai huynh đệ thoải mái chè chén, không tới một lúc, năm bình rượu đã thấy đáy. Sau đó hai người nói chuyện phiếm, tiếp theo là có người nằm ngủ, có người nhắm mắt nhập định...
Trong nháy mắt, nửa tháng trôi qua.
Trong huyệt động bỗng nhiên có động tĩnh rất nhỏ, lập tức hào quang ở góc động đã biến mất.
Hổ Đầu vẫn đang khò khè, lại đột nhiên không hề có dấu hiệu nhảy dựng lên, nói cười ha ha nói:
- Ái chà! Lão đại cuối cùng cũng hiện thân rồi.
Lão Long cũng theo tiếng mà đứng lên, theo tới, hiếu kỳ nói:
- Lão đại! Lão đại! Đây là...
Lâm Nhất triệt hồi cấm chế, vẫn ngồi khoanh chân. Có điều, hắn cũng không tham ngộ thượng cổ thần khí như trong tưởng tượng, mà là hai tay nâng hờ một cột đá.
Hổ Đầu không nhịn được ồ lên một tiếng:
- Ồ... Còn đây là vật gì?
Cột đá to bằng cánh tay trẻ con, dài bốn năm thước, hơn nữa lửa đỏ loá mắt mà trong suốt như, cũng tỏa ra khí cơ mãnh liệt bức người!
Lão Long nhìn chăm chú, bất ngờ nói:
- Hỏa ngọc?
Lâm Nhất giương mắt nhìn về phía hai vị huynh đệ, cười nói:
- Đúng như lời lão Long nói, vật này chính là hỏa ngọc, trước đây vô tình có được, hơn nữa thử đem luyện thành pháp bảo.
- Gừ gừ! Luyện khí.
Hổ Đầu nổi hứng thú, hét lên:
- Cứ kiến thức một phen thủ đoạn của lão đại!
Lão Long gật đầu phụ họa:
- Vẫn không biết lão đại muốn luyện chế loại pháp bảo nào, mỏi mắt mong chờ!
Hai huynh đệ đã uống cạn rượu, lại nói chuyện tào lao suốt, sau đó lại đợi thêm mười ngày, sớm đã có chút bực mình. Hiện giờ có thể chính mắt thấy lão đại luyện khí, lập tức có thêm mấy phần lạc thú. Thế là hai người ngồi xuống ngoài mấy trượng, hào hứng quan sát.
Lâm Nhất khởi trụ ngọc lên, giơ tay đánh ra một dòng hỏa diễm.
Cứ như vậy lại mười trôi qua.
Lâm Nhất thu hồi Thiên Sát Lôi Hỏa, trước người hắn có thêm một thanh phi kiếm lửa đỏ dài hơn thước.
Chỉ là phi kiếm có không có chuôi cũng không có lưỡi, cũng không dễ nhìn, lại giống như một mảng lông cánh mà khéo léo nhẹ nhàng, cũng lộ ra lôi hỏa màu đen, rất mãnh liệt bức người mà sát khí lạnh lẽo! Bên trên có khắc hai chữ: Hỏa vũ.
Hổ Đầu khen không dứt miệng, luôn miệng hô lão đại giỏi quá.
Lâm Nhất cũng mặt mày tươi cười, giống như rất hài lòng với luyện khí chi đạo của mình. Phi kiếm mặc dù khó coi, nhưng cũng nhưng cũng không đến mức quá xấu xí.
Lão Long thì nghi hoặc nói:
- Lão đại! Pháp bảo này của ngươi tính nóng bá đạo, không phải là luyện chế cho Nô nhi!
Nói:
- Kiếm này là tặng cho Thiên Tinh! Nha đầu đó cũng có duyên với huynh đệ ta, xem như là quà chia tay đi.
Hổ Đầu bỗng nhiên đứng dậy, hai mắt tỏa sáng, ma quyền sát chưởng nói:
- Lão đại! Chúng ta sắp đi đâu?