Vô Tiên - Chương 2420:
Trước một tấm tàn bi, Lâm Nhất ngưng thần không nói gì.
Hổ Đầu và lão Long ngơ ngác nhìn nhau. Một đống đá vụn thì có gì mà xem, lão đại đây là làm sao vậy?
Một đám tu sĩ của tộc cũng không rõ nguyên do, vây quanh bốn phía thạch đài giương mắt nhìn.
Lâm Nhất đột nhiên lướt qua đá vụn đầy đất tiến về phía trước, vươn tay ra cầm lấy tàn bi ba thước. Bia đá là từ đá tầm thường đục thành, nhìn qua thì cũng không thấy có chỗ nào thần kỳ. Khi hắn có động tác, trên tay bỗng nhiên hiện lên một tầng quang mang màu vàng, không ngờ giống như lấy đồ trong túi xuyên qua bia đá, lại trong nháy mắt đột nhiên rụt ra, cũng xoay người thối lui hai bước mà thần sắc ung dung.
Thấy thế, Hổ Đầu, lão Long thậm chí là mọi người đều đang quan vọng đều ngạc nhiên không thôi.
Quang mang trên tay Lâm Nhất đã tan đi, lại có thêm một vòng tròn bạch ngọc. Nó to hơn thước mà dày không không tới một tấc, sáng loáng trơn nhẵn, còn giống như lờ mờ có dấu vết của chữ viết, mà thần thức dò xét lại khó thấy manh mối. Đó rõ ràng chính là một vật bất phàm, chẳng trách nằm trong tàn bi mà không bị phát hiện. Có điều, bia đá tàng bảo, bình thường.
Hổ Đầu thò đầu ra xem, sau đó toét mình nhìn lão Long. Ý tứ của hắn không nói cũng hiểu, Long ca cứ nhìn một cái đi, trong đống đá vụn vẫn có thể nhặt được bảo, cũng chỉ có lão đại mới có bổn sự này!
Lão Long không để ý tới, vẫn khoanh tay đứng ở một bên. Hôm nay vốn không nên gây ra họa, tiếc rằng lại cành mẹ đẻ cành con. Mà nếu Hổ Đầu đập bia đá, mình cũng không thể không đếm xỉa đến. Đồng cam khổ cộng khổ, cùng chung hoạn nạn, mới là hảo huynh đệ. Chính như câu đầu tiên khi lão đại vừa mới hiện thân liền nói, việc gì cũng có Lâm mỗ chịu trách nhiệm.
Mã Nguyên cũng không ngờ trong tàn bi xuất hiện bảo vật, không nhịn được vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng.
Mọi người ở xung quanh sớm đã phấn chấn khó nhịn, ai nấy khe khẽ nói nhỏ.
- Tổ tiên lưu lại bia đá thì ra có dụng ý khác.
- Khay ngọc đó tất nhiên là thượng cổ thần khí, ha ha! Cổ Hải nhất tộc ta nhờ vậy mà hưng thịnh.
- Vì sao chưa từng có trưởng bối nhắc tới, cho dù điển tịch trong tộc cũng không ghi lại.
- Thượng cổ thần khí hiện thế, thiên cơ khó lường, há có thể định luận.
- Ài, vị tiền bối kia có thấy bảo mà nổi dị tâm không?
- Tình hình không ổn, chúng ta phải thề sống chết mà giành lại.
Mã Nguyên chỉ sợ lời nói có gì thất lễ, vội vàng ra hiệu cho mọi người xung quanh im lặng. Mà bản thân hắn cũng ngứa ngáy khó chịu, lên tiếng nói:
- Lâm tiền bối, bảo vật đó.
Lâm Nhất giống như mắt điếc tai ngơ với tất cả xung quanh, vẫn tay cầm khay ngọc mà như có đăm chiêu. Sau đó, hắn chuyển khay ngọc sang tay trái, vươn tay phải lấy ra một ngọc giản trống rồi gia trì. Mà chỉ trong nháy mắt, ngọc giản dài hơn tấc dường như không chịu nổi chịu tải, không ngờ bùm một tiếng vỡ nát.
Mọi người lập tức trố mắt ngạc nhiên.
Mã Nguyên nghi hoặc nói:
- Lâm tiền bối.
Lâm Nhất phất mảnh vụn của ngọc giản đi, cũng thần sắc kinh ngạc. Mà sau khi ngẫm nghĩ một chút, không ngờ lại lấy ra một ngọc giản trống rồi thác ấn, sau đó hỏi Mã Nguyên:
- Có nhận ra ba chữ này không?
Mã Nguyên vội vàng hai tay tiếp nhận ngọc giản mà dùng thần thức xem xét, kinh ngạc nói:
- Đây là chữ khắc thượng cổ, tại hạ tuy biết không nhiều lắm, lại vẫn miễn cưỡng nhận ra được.
Sau một thoáng, hắn ngẩng đầu lên, mang theo vẻ mặt ngỡ ngàng, đáp một cách khẳng định:
- Cửu... Thiên... Giám.
Cửu Thiên Giám là cái gì, các tộc nhân của Cổ Hải nhất tộc đều chưa từng nghe qua. Mà không cần hoài nghi, Cửu Thiên Giám chắc chính là tên của bảo vật đó.
Lâm Nhất hơi gật đầu, lập tức lật tay, yên tâm thoải mái thu khay ngọc lại.
Vị tiền bối kia ngang nhiên đoạt bảo? Đám người xôn xao.
Mã Nguyên thần sắc biến ảo, vội la lên:
- Lâm tiền bối! Bảo vật đó... Bảo vật đó...
Hắn muốn nói bảo vật đó là thuộc sở hữu của Cổ Hải, xin thủ hạ lưu tình. Mà lời nói vừa đến bên miệng, lại trở nên nao núng do dự. Lâm tiền bối chính là ân nhân cứu mạng nhà mình, hậu tạ đem tặng cũng là nghĩa cử nên có. Chỉ là bảo vật đó liên quan tới toàn tộc trên dưới, há có thể cứ như vậy mất đi? Mà nếu vì vậy mà đắc tội với ba vị cao nhân đó, Cổ Hải đảo cũng đại họa lâm đầu.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn phía, áy náy nói:
- Huynh đệ ta hủy đi Cổ Hải bi, hơn nữa tự tiện xông vào cấm địa, tội rất lớn.
- Không sao, không sao.
Mã Nguyên không đợi Lâm Nhất nói hết, liên tục xua tay, nói:
- Phương pháp tu sửa chính là tiểu đạo. Chỉ một lát sau cổ bia sẽ hoàn hảo như lúc ban đầu!
So với an nguy của cả tộc, tự tiện xông vào cấm địa căn bản không đáng nhắc tới. Mà so sánh với thượng cổ thần khí, một khối bia đá nho nhỏ há có là gì!
Lâm Nhất mỉm cười nói:
- Như vậythì tốt! Một tháng sau Lâm mỗ tất nhiên sẽ hoàn trả bảo vật nguyên vẹn. Thứ cho không thể bồi tiếp.
Nói xong, hắn nhấc chân bay khỏi thạch đài, tới thẳng Cổ Hải phong. Hổ Đầu và lão Long không cần phân phó theo sát đằng sau.
Một hồi giằng co bất ngờ cứ như vậy biến mất trong vô hình.
Mã Nguyên ngây ngốc đứng tại chỗ, vẫn không hiểu ra sao. Cho đến khi ba bóng người đó lần lượt độn vào trong Cổ Hải mà mất đi thân ảnh, hắn mới lo được lo mất thở hắt ra một hơi. Chỉ mong Lâm tiền bối là người thủ tín, hiện giờ chỉ có thể tự cầu nhiều phúc!
Đúng lúc này, một lão giả từ xa xa bay tới.
Mã Nguyên phân phó đệ tử trong tộc tu sửa bia đá, sau đó động thân ra đón, giơ tay lên chào:
- Lão hữu.
Người tới là đạo hữu, cũng là lão hữu quan hệ nhiều năm với Mã Nguyên, Dương Giáp. Đối phương tự đóng cửa thanh tu, nghe được động tĩnh, không khỏi muốn tới xem xét một hai. Mà vừa chậm một bước, chỉ thấy được đá vụn đầy đất và nửa khối tàn bi, hắn không khỏi ngạc nhiên nói:
- Nơi đây đã xảy ra chuyện gì.
Mã Nguyên dẫn Dương Giáp hạ xuống một đỉnh núi ở bên cạnh sơn cốc, sau đó mới đưa ngọc giản ra, cũng trước sau kể rõ ngọn nguồn.
Dương Giáp quan sát ba chữ trong ngọc giản, lập tức thở dài một tiếng, nói với vẻ khó có thể tin nổi:
- Cửu Thiên Giám, thượng cổ thần khí? Nếu là thượng cổ thần khí tổ tiên lưu lại cho hậu nhân chúng ta, Lâm tiền bối hắn há dám cường thủ hào đoạt? Huynh đệ ta đừng ngại tìm cao nhân tới chủ trì công đạo?
Mã Nguyên vội vàng xua tay khuyên nhủ:
- Ngàn vạn lần không thể.
Dương Giáp có chút khó dằn nổi, trách cứ:
- Có gì mà không thể? Chẳng lẽ cứ ngồi nhìn bảo vật bay đi.
Mã Nguyên bất đắc dĩ nói:
- Một tháng sau tự có tính toán.
...
Bên trong huyệt động.