Vô Tiên - Chương 2419:
Hổ Đầu hất cằm, lớn giọng, mang theo sát khí, mãnh liệt nói:
- Lão tử thích đấy, được không?
Mã Nguyên giậm chân nói:
- Ái! Ngài thế không phải là ỷ thế hiếp người sao? Tại hạ giờ đi tìm Lâm tiền bối chủ trì công đạo.
Hổ Đầu đột nhiên giơ thiết bổng trong tay lên, hung ác đe dọa:
- Ngươi con mẹ nó dám lấy lão đại ra để dọa ta, đáng đánh.
Đúng lúc này, một tiếng quát to vang lên trên đỉnh đầu mọi người. Theo đó một bóng người áo xám phiêu nhiên bay tới, nháy mắt đã dừng trên thềm đá trước tàn bi.
Mã Nguyên thở phào một hơi, vội nói:
- Lâm tiền bối.
Khí diễm của Hổ Đầu lập tức bị kiềm hãm, không nhịn được lui về phía sau hai bước, miệng rộng há to, mắt la mày lém, chột dạ nói:
- Ha... Lão đại.
Lão Long thì hơi lộ vẻ xấu hổ, tiến lên một bước, giơ tay chào, không quên thừa cơ phân trần:
- Lão đại! Chuyện có nguyên nhân.
Lâm Nhất không để ý đến hai vị huynh đệ, mà là hướng về phía tộc nhân Cổ Hảibọn Mã Nguyên mà chắp tay tạ lỗi, lại lạnh lùng cười nói:
- Chư vị cứ bình tĩnh, việc gì cũng có Lâm mỗ chịu trách nhiệm!
Hắn tuổi còn trẻ, bộ dạng như ngoài hai mươi, so sánh với Hổ Đầu và lão Long tráng kiện cao lớn, thực sự giống như một vị thư sinh văn nhược. Mà hắn dáng người cao ngất, khí thế nội liễm, cùng với ánh mắt hàm uy, lại khiến người ta tâm sinh kính sợ mà không dám liếc nhìn!
Trong nháy mắt, xung quanh yên tĩnh.
Hổ Đầu thấy lão Long không nói đỡ cho mình, vội vàng nháy mắt, không nhịn được lên tiếng nói:
- Ta nói này lão đại, không trách được Hổ Đầu.
Mà hắn vừa dứt lời, đành phải ngượng ngùng câm miệng.
Lâm Nhất lườm Hổ Đầu một cái, sau đó nói:
- Mã Nguyên đạo hữu! Xin hãy nói rõ ngọn nguồn.
Vị Lâm tiền bối này tuy nói tướng mạo trẻ tuổi, lại cử chỉ thích đáng mà trầm ổn hữu độ! Nếu do hắn chủ trì công đạo, một hồi nguy cơ lửa sém lông mày có lẽ sẽ được giảm bớt.
Ngoài Thạch đài hai mươi trượng, ba, bốn mươi vị tu sĩ Phạm Thiên đều thu hồi pháp bảo. Mã Nguyên thầm gật đầu, hơi định thần rồi sau đó mới tiến về phía trước, cung kính nhấc tay thi lễ nói:
- Nơi này chính là cấm địa của tộc ta, người ngoài không thể tự tiện đi vào. Thế nên Hổ Đầu tiền bối và lão Long tiền bối mới bị cản lại. Mà hai vị tiền bối không phân trần, đệ tử trong tộc ta dưới tình thế cấp bách mà có lời nói khó nghe. Hổ Đầu tiền bối liền cường hành xâm nhập, cũng động thủ muốn hủy Cổ Hải thạch bi. Đó chính là bia đá tổ tiên tộc ta lưu lại, rất là quý giá. Thế là phải giằng co. Xin Lâm tiền bối phán xét.
Mã Nguyên kể ra ngọn nguồn trước sau, cũng không thiên vị ai. Mà Hổ Đầu nghe vậy, tự thấy có chút chịu thiệt, hét lên:
- Ài, ta nói này Mã Nguyên, ngươi không thể tránh nhẹ tìm nặng được! Lúc ấy ta đi qua nơi này, thấy phong cảnh tươi đẹp, liền muốn thưởng thức một phen, ai ngờ tộc nhân nhà ngươi nói năng lỗ mãng, lão tử không thể nhịn được mà nổi giận phát uy. Mà đó chỉ là một tảng đá nát, sao lại thành di vật của tổ tiên, chớ có muốn mượn cơ hội lừa gạt, hừ...
Hắn hừ hừ hai tiếng, lại hướng sang bên nói:
- Long ca, ngươi nói xem có phải thế không?
Lão Long lão Long gật đầu phụ họa, hắn cũng vững dạ, ưỡn lưng nói:
- Lão đại! Ngươi cũng không thể chỉ tin lời nói của một bên.
Lâm Nhất xoay người lại, thần sắc nghi hoặc.
Hổ Đầu vội vàng lắc đầu, cười ngây ngô.
Lâm Nhất lại căn bản không để ý tới Hổ Đầu, mà là nhấc chân bước tới trước tàn bi, lập tức Huyễn Đồng trong mắt lấp lánh. Chỉ một lát sau, hắn thần sắc khẽ động.