Vô Tiên - Chương 2418:
Từ trong tự thuật của Tất Kháng biết được, Long Phạm thiên phú dị bẩm, tu vi cường đại, bướng bỉnh bất phàm, chính là nhân vật danh chấn Bát Hoang!
Năm đó, vì Hỗn Độn luận đạo, Tiên Hoàng được mời tới Trung Dã gặp mặt Ma Hoàng, Yêu Hoàng. Khi đó Trung Thiên thành vẫn do ba nhà cùng quản lý, chính là một nơi tu sĩ tập hợp và phân tán, cũng không có cách xưng hô Ma thành này.
Có điều, sau khi Tam Hoàng rời khỏi Trung Thiên thành trăm năm, lại không thấy có động tĩnh quay lại.
Kết quả là, Long Phạm liền phân biệt tới Ma Hoang và Yêu Hoang để tìm hiểu. Ai ngờ cao nhân của hai nhà cũng không biết căn nguyên, căn bản là không thể tra tìm. Hắn bất đắc dĩ, liền đoán sư phụ bị Huyền Tiêu và Giao Quý kết phường mưu hại. Mình ra về trong bực tức, đối phương cùng với các lộ cao thủ Bát Hoang không ngờ chen chúc mà tới. Mà nguyên do duy nhất đăng môn vấn tội chính là đòi giao ra Tam Hoàng kinh.
Long Phạm vừa sợ vừa giận, càng thêm nhận định suy đoán lúc trước. Sư phụ Đế Khuê nếu không có việc gì, Tam Hoàng kinh một mực không được người bình thường biết đến sao lại bị tiết lộ ra ngoài? Nếu không phải Yêu Hoàng và Ma Hoàng ở giữa quấy phá, các nhà Hồng Hoang há có thể dựa thế khinh người?
Tất Kháng nói, sư phụ Yêu Hoàng của hắn khi từ Hỗn Độn luận đạo trở về, đại đệ tử là hắn cũng không biết gì. Lời đồn về Tam Hoàng kinh cùng với Tam Hoàng đấu pháp lại là thật thật giả giả mà ầm ĩ khắp nơi. Hắn cũng không kiềm chế được, cũng từng mang theo nhân thủ tới Thiên Hoang để tìm tòi hư thật.
Trước giờ đều là phúc vô song chí, họa vô đơn chí. Khi Long Phạm đang sứt đầu mẻ trán, Thiên Hoang cũng có cao thủ tới bức hắn giao ra Tam Hoàng kinh. Trải qua tranh chấp không ngừng, hỗn chiến cuối cùng cũng bùng nổ.
Long Phạm bực mình mà lại không thể thoát khỏi phiền phức, rơi vào đường cùng dứt khoát mang theo tộc nhân rời khỏi Hồng Hoang mà chẳng biết đi đâu. Bên trong người Đđ theo có ba vị sư đệ của hắn. Rung chuyển kéo dài rất lâu cuối cùng cũng chậm rãi bình ổn.
Lại trôi qua ngàn vạn năm, vẫn không thấy tung tích của Tiên Hoàng, mà các loại lời đồn tương quan cũng được lưu truyền. Có người nói Tiên Hoàng đã chết, có người nói hắn tới thiên ngoại, cũng có người nói Ma Hoàng và Yêu Hoàng cũng theo đó rời đi, vân vân.
Bất kể cuối cùng như thế nào, Cửu Huyền lại đột nhiên lại đột nhiên từ vực ngoại trở về, cũng dùng thân phận đệ tử của Tiên Hoàng để quản hạt Thiên Hoang. Tuy nói hắn khó có thể phục chúng, lại bức một số cao thủ quy ẩn, lại vẫn trở thành Thiên Hoang chí tôn.
Bên trong huyệt động, Lâm Nhất im lặng ngồi trước bàn đá.
Tất Kháng đã quay về thạch thất, lại bế quan tiếp. Tất Kháng có chút không chịu được Lâm Nhất liên tục hỏi dồn, mượn cớ mỏi mệt, dứt khoát trốn đi. Phải biết rằng hắn ngay cả thọ nguyên của mình cũng không nhớ rõ, lại phải đi nhớ lại cố sự mấy chục vạn năm trước, thực sự là khổ không nói nổi. Mà trước lúc hắn bế quan, không quên lưu lại một câu dặn dò:
- Hai mươi năm sau, cùng lão ca ca quay về Yêu Hoang.
Lâm Nhất phất tay áo cuốn một cái, Tử Kim Hồ Lô đã vào tay. Hắn uống một ngụm rượu, nỗi lòng khó hiểu thở dài.
Giữa người với người, muốn thẳng thắn thành khẩn với nhau là cực kỳ không dễ dàng! Tất Kháng lần này sống sót sau kiếp nạn, cuối cùng cũng buông bỏ cố kỵ với Lâm mỗ. Hắn vừa rồi nói có ra có vào, không ăn nói lung tung!
Nếu đối chiếu những gì đã biết và những gì Tất Kháng vừa kể, tất cả cũng không khó đoán. Mà nghĩ kỹ thì thấy điểm đáng ngờ trùng trùng.
Khi Tiên Hoàng rời khỏi Thiên Hoang mà tới Hỗn Độn, dĩ nhiên đã truyền hết Động Chân kinh, Động Huyền kinh, Thái Tố kinh cùng với bảy tòa bảo tháp mình luyện chế cho Long Phạm. Thầy trò tình thâm có thể thấy được rõ ràng.
Long Phạm không thấy Tiên Hoàng trở về, khẳng định sẽ lo lắng cho an nguy của sư phụ. Hắn tới Yêu Hoang và Ma Hoang hỏi rốt cuộc, cũng là trong tình lý. Mà hắn vừa quay về liền bị các nhà đăng môn bức ép. Tình hình lúc đó hiển nhiên rất quỷ dị.
Tam Hoàng kinh Tiên Hoàng vừa sáng tạo, người biết chắc không nhiều lắm.
Tại sao lại đột nhiên truyền khắp cả Bát Hoang? Hiện giờ lại biết, lúc đó Ma Hoàng và Yêu Hoàng vội vàng tu luyện Cửu Chuyển chi pháp nên không rảnh bận tâm. Như vậy là ai để lộ phong thanh?
Long Phạm vì tình thế cấp bách mà rơi vào đường cùng, đành phải rời khỏi Hồng Hoang. Mà hắn cho dù mở Tiên Vực, cuối cùng vẫn là tịnh thổ khó tìm.
Đã có thầy trò tình thâm, liền cũng có bất đồng thân sơ xa gần. Tiên Hoàng đối đãi với Long Phạm và Thiên Hoang tam thánh khác nhau, thế tất dẫn tới sự đố kỵ giữa các sư huynh đệ. Mà hắn có thành mầm tai hoạ khiến Tiên Vực sụp đổ về sau hay không thì trước mắt vẫn không thể biết được.
Thiên Hoang tam thánh tự tay hại đại sư huynh Long Phạm, đã thành định luận. Có điều, Long Phạm bướng bỉnh bất phàm, cũng chưa từng coi đối phương như sư đệ đồng môn, cũng có bằng chứng cho thấy. Còn nhớ, đám người Ngô Dung căn bản không nhắc tới việc này.
Một khi đã như vậy, Tiên Hoàng Đế Khuê việc gì phải thu Thiên Hoang tam thánh làm đồ đệ? Hắn không sợ anh em trong nhà cãi cọ nhau mà họa loạn Thiên Hoang ư? Tu vi của ba người đó phân biệt phân biệt là yêu, ma, đạo, hơn nữa lai lịch bản thân lại có sự trùng hợp khác thường. Muốn biết chân tướng như thế nào, có lẽ chỉ có Cửu Huyền mới có thể nói được rõ ràng.
Ngoài ra, Tiên Hoàng tự tay hủy đi Động Thần kinh, cũng giao ra Cửu Chuyển chi pháp, chẳng lẽ chỉ là để đổi lấy thỏa hiệp nhất thời với Yêu Hoàng và Ma Hoàng? Nếu đúng là đơn giản như vậy, hai ấn cuối cùng của Thiên Ma Cửu Ấn mà Long Phạm cất giữ là từ đâu mà có? Nghe nói, hai thức ma ấn Càn, Khôn đã thất truyền ở Ma Hoang.
Nếu Tiên Hoàng có thể sáng chế ra Tam Hoàng kinh, tất nhiên là hạng người tài trí siêu quần. Có lẽ hắn dùng cảnh giới và tu vi cường đại, cuối cùng khiến cho Ma Hoàng và Yêu Hoàng cam bái hạ phong. Lại dùng Cửu Chuyển chi pháp đổi lấy sự tâm phục khẩu phục của đối phương. Cuối cùng lại dùng hủy đi Động Thần kinh làm cái giá, bức Ma Hoàng giao ra hai thức cuối cùng của Thiên Ma Ấn. Dụng ý của hắn không cần nói cũng biết, là muốn cản tay, để tránh Ma Hoang một nhà độc đại.
Sau khi Tiên Hoàng truyền tất cả cho Long Phạm, liền yên tâm rời khỏi Hồng Hoang. Mà chuyện xảy ra bất ngờ, đại đệ tử hắn ký thác kỳ vọng vẫn bị người ta hại cho hồn phi phách tán. Như vậy nghi vấn lúc trước lại quay về, nếu Thiên Hoang tam thánh trở thành đầu sỏ gây chuyện, rốt cuộc là khuyết điểm của bản thân Tiên Hoàng hay là người khác cố ý gây ra.
Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn, cánh tay cầm Tử Kim Hồ Lô lại không hạ xuống. Hắn ngây ra một lát, lập tức vung tay áo mà đứng dậy, vội vàng bước đi mấy bước, lại liên tục lắc đầu mà thần sắc bất đắc dĩ.
Tất cả những gì từng là khó bề phân biệt, giống như ở trong bụi bậm năm tháng lờ mờ hiện lên. Mà chưa thấy rõ, trong nháy mắt lại mây mù dầy đặc. Cứ đi sâu nghiên cứu như vậy, chỉ có thể khiến người ta càng hồ đồ.
Thôi, nghĩ ngợi lung tung cũng vô dụng. Khi tra ra manh mối ắt sẽ hiểu ngay!
Lâm Nhất đi thong thả mấy bước, dưới chân đột nhiên dừng lại, tiếp theo thân hình chớp động, trong nháy mắt đã đến trên ngọn núi ngoài huyệt động. Hắn nhìn phương hướng một chút, ra thẳng ngoài ngàn dặm. Sau một thoáng, có tiếng động lớn từ phía trước truyền đến. Thế đi của hắn hơi chậm lại, trầm giọng quát:
- Hổ Đầu! Không được càn rỡ.
Đây là một tòa sơn cốc không lớn, có núi rừng vờn quanh, rất là u tĩnh. Mà lúc này trong khe đá lại là cảnh tượng hỗn loạn.
Chỉ thấy hơn mười vị tu sĩ đang tình cảm quần chúng trào dâng, lại ai nấy vẻ mặt phẫn hận, lại dường như có kiêng kị, đành phải lớn tiếng kêu la mà khiển trách không thôi. Mà ở giữa mọi người chính là một thạch đài hình vuông có bậc thang, to mấy chục, bên trên dựng tàn bi (bia đá không nguyên vẹn), còn có hai người đang ngạo nghễ nhìn chung quanh. Có điều, lão Long trong đó thì trầm mặc không nói gì. Chỉ có Hổ Đầu là một tay chống nạnh, một tay cầm bổng, hung thần ác sát quát:
- Con mẹ nó, còn không lùi ra, hổ gia sẽ đánh người.
Lão giả cầm đầu chính là Mã Nguyên. Hắn vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, liên tục xua tay, vội la lên: