Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2417:

Lâm Nhất quay về trước bàn ngồi xuống, đổi đề tài, lên tiếng nói:

- Lâm mỗ có điều không rõ, xin đạo hữu chỉ giáo!

Tất Kháng tiến nhanh tới, vươn tay ra gõ nhẹ lên bàn đá, thoải mái cười nói:

- Nếu không phải người ngoài, lão đệ sao không dùng huynh trưởng để gọi? Có gì muốn hỏi, lão ca ca ta tri vô bất ngôn.

Đơn giản rõ ràng, không cần quanh co lòng vòng. Đây là chỗ tốt của người một nhà!

Lâm Nhất mỉm cười gật đầu, trầm ngâm một thoáng, hỏi:

- Tất huynh có biết tình hình cụ thể của Hỗn Độn luận đạo năm đó không. Giữa ba vị tiền bối Đế Khuê, Giao Quý, Huyền Tiêu đã đạt thành thỏa hiệp gì.

Tất Kháng hơi ngẩn ra.

Lâm Nhất hỏi tiếp:

- Tiên Hoàng Đế Khuê có mấy vị đệ tử đích truyền, trừ Cửu Huyền thượng nhân ra, Thiên Hoang còn có cao nhân nào khác không?

Tất Kháng có chút kinh ngạc. Hắn sao càng hỏi càng cổ quái?

Lâm Nhất lại tiếp tục hỏi:

- Long Phạm vì sao trở thành khí đồ trong miệng Cửu Huyền, sao lại trốn khỏi Hồng Hoang, xin Tất huynh giải thích nghi hoặc.

Tất Kháng vẫn im lặng, nhất thời không biết đáp lại như thế nào.

Lâm Nhất thì ngồi ngay ngắn, hơi mỉm cười mà thần sắc chờ mong.

Sau một thoáng, Tất Kháng bất đắc dĩ lắc đầu. Đã có lời nói trước, không thể lá mặt lá trái được. Hắn tay vuốt râu dài, hơi hồi tưởng sau đó mới giải đáp từng câu hỏi:

- Tình hình cụ thể của Hỗn Độn luận đạo năm đó vi huynh ta thật sự không biết. Có điều, gia sư quay về Yêu Hoang, từng đề cập về Cửu Chuyển Thiên La với bốn sư huynh muội chúng ta, cũng cười nói đại đạo có thể cầu, sau đó thì bế quan không ra, cho đến đi xa tận thiên ngoại. Về phần ba vị tiền bối có đạt thành thỏa hiệp hay không...

Hắn nói tới đây, dường như giật mình, hỏi ngược lại:

- Lão đệ! Ngươi là nói Động Thần kinh đã bị hủy, có liên quan tới lưu truyền Cửu Chuyển chi pháp.

Ánh mắt Lâm Nhất nhìn bàn đá trước mặt, như có đăm chiêu nói:

- Tam Hoàng luận đạo đấu pháp, tất nhiên là tranh chấp không ngừng. Có lẽ tình hình có gì đó bức bách, Tiên Hoàng Đế Khuê dùng Cửu Chuyển chi pháp để tương truyền. Mà hắn chỉ sợ hai vị tiền bối Yêu Hoàng và Ma Hoàng không chịu từ bỏ, dứt khoát hủy đi Động Thần kinh để tuyệt hậu hoạn. Trên đây chỉ là suy đoán của tiểu đệ mà thôi, không có bằng chứng!

Tất Kháng thầm công nhận nói:

- Nghe ngươi nói vậy, hình như cũng thực sự là vậy. Trên Động Thần kinh, gia sư và Ma Hoàng tất nhiên sẽ không bỏ gần cầu xa mà chuyên chú ở tu luyện Cửu Chuyển chi pháp. Sau đó, đệ tử ba nhà cũng vì thế mà tranh chấp không ngớt. Bởi vậy có thể thấy được, Đế Khuê Tiên Hoàng nghĩ sâu lo xa.

Có lẽ Tiên Hoàng có nghĩ sâu lo xa, nhưng lại giấu chân tướng trong Khôn Nguyên tháp không phá thì không rõ.

Hành động này của hắn tuy là để trấn an Yêu Hoàng và Ma Hoàng, nhưng lại không trấn an được sự bành trướng của tư dục!

Lâm Nhất thầm thở dài, ý bảo Tất Kháng tiếp tục nói.

Tất Kháng lại đáp câu hỏi tiếp theo:

- Thời Tam Hoàng cách đây rất xa. Rất nhiều cố sự chỉ có lão nhân của Hồng Hoang có lẽ có thể nhớ được. Khai sơn đệ tử của Đế Khuê Tiên Hoàng chính là Long Phạm. Trước lúc Hỗn Độn luận đạo, hắn lại thu ba gã đệ tử khác. Lúc ấy có cách gọi là nhất long tam thánh.

Lâm Nhất trong lòng khẽ động, ngắt lời:

- Long Phạm là đại sư huynh. Mà ba vị sư đệ chính là cao thủ đến từ Thiên Hoang, Ma Hoang và Yêu Hoang, cho nên có tên là thánh, phân biệt là Cửu Huyền, Côn Tà, Tử Tang.

- Tử Tang?

Tất Kháng bỗng nhiên lẩm bẩm nhắc lại.

Ánh mắt Lâm Nhất hơi lấp lánh, lập tức hỏi:

- Tất huynh không nghe nói qua tục danh của tam thánh đó à?

- Tam thánh đó nhập môn rất muộn, không được mọi người biết đến. Tiếp theo thì Hồng Hoang rung chuyển, càng không rảnh bận tâm. Có điều.

Tất Kháng nói với vẻ khó có thể tin nổi:

- Ta nhớ rõ gia sư có vị đệ tử ngoại môn, tên là Tử Tang. Mà hắn sau khi ra ngoài thì tung tích không rõ, lúc ấy cũng không để ý. Hiện giờ nghĩ đến, có lẽ là cùng tên mà khác người.

Lâm Nhất không nghi ngờ, mà cười cười thản nhiên.

Có lẽ là cùng tên mà khác người, cũng có lẽ môn hạ của Ma Hoàng cũng có một vị ngoại môn đệ tử tên là Côn Tà. Mà Tử Tang, Côn Tà và Cửu Huyền, lại vừa hay chiếm hết yêu, ma, đạo tam tu. Thiên Hoang tam thánh cực kỳ kỳ quái đó rốt cuộc là bản thân Tiên Hoàng tạo ra hay là bút tích của Ma Hoàng, Yêu Hoàng.

Nỗi lòng Lâm Nhất có chút rối rắm, lại vẫn thần sắc như thường, hỏi:

- Hồng Hoang ba nhà, Thiên Hoang yếu nhất. Mà ngoài Cửu Huyền có cao nhân nào tồn tại không?

- Lão đệ đến từ vực ngoại, chẳng trách không biết được gì!

Khi Tất Kháng nói chuyện, không quên quan sát Lâm Nhất. Thầm nghĩ, càng khẳng định lai lịch của đối phương, lại càng tin nhãn quang của mình.

Một người trẻ tuổi không nơi nương tựa lại tế ngộ phi phàm, chẳng phải chính là nhân tuyển Yêu Hoang chí tôn sao? Thiên Ninh, Thiên Khí sớm đã nhìn ra manh mối mà ra sức lung lạc, lại chỉ vì cái trước mắt mà làm hỏng hết. Mà Tất mỗ dùng lễ kính chi, dĩ thành đãi chi, mong thiên đạo không phụ lòng người!

Tất Kháng nói tiếp:

- Sự cường đại của Thiên Hoang không thua bất kỳ một nhà nào trong Hồng Hoang. Chỉ vì sự đi xa của Tiên Hoàng mà có rung chuyển, các cao thủ quy ẩn núi rừng, sau đó mới khiến cho Cửu Huyền độc tôn một phương.

Hắn nghĩ nghĩ rồi nói tiếp:

- Nếu luận về nguyên nhân rung chuyển, cũng không phải không có liên quan tới Long Phạm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free