Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2416:

Gian thạch thất liền nhau có Tất Kháng và Thiên Tinh đang bế quan chữa thương. Trong nháy mắt cấm chế mở ra, Thiên Tinh nghe thấy động tĩnh của đại sư huynh. Tất Kháng thì lên tiếng chào hỏi Lâm Nhất, chậm rãi đứng dậy đi tới. Gặp lại sau kiếp nạn, lão sư huynh và tiểu sư muội đều có một phen cảm khái.

Có điều, thương thế của Thiên Tinh chỉ khôi phục được bốn năm thành, vẫn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt mà vẻ mặt suy yếu. Dưới sự tỏ ý của Tất Kháng, nàng ta đành phải tiếp tục bế quan tu luyện. Mà trước lúc bế quan, trong ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất, lão Long, thậm chí là Hổ Đầu, đều hiện ra mấy phần thân thiết khác thường!

Thương thế của Tất Kháng thì đã khôi phục bảy tám phần, chỉ sợ vẫn phải mất hai mươi ba mươi năm nữa mới có thể khỏi hẳn như lúc ban đầu. Mà hắn lại tâm sự trùng trùng, nhất thời không có tâm tình tiếp tục bế quan.

Hổ Đầu lấy cớ đi du sơn ngoạn thủy, thừa cơ kéo lão Long ra ngoài.

Trước bàn đá trong huyệt động, hai người ngồi đối diện nhau.

- Chỗ của chúng ta hiện tại chính là một hòn đảo ở sâu trong Trung Dã đại hải, tên là Cổ Hải. Sau chuyến đi Cửu Thiên tháp, ta liền mang theo đạo hữu và lệnh sư muội ẩn cư ở đây. Hiện giờ đã qua bốn mươi năm, đạo hữu không trách ta tự tác chủ trương chứ.

Lâm Nhất đại khải kể lại ngọn nguồn, lại thuật lại tình hình của Hồng Hoang hiện tại, sau đó lại hỏi tiếp một câu.

Tất Kháng mặc dù thương thế chưa lành, lại vẫn cao lớn, trong hành động lộ ra uy thế ngưng trọng. Mà hắn vuốt râu trầm ngâm, vẫn không khỏi thở dài một tiếng, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện ra vẻ mỏi mệt. Sau đó, hắn mang theo giọng điệu chua chát chậm rãi nói:

- Nếu có người biết được Tất Kháng ta không chết mà hấp hối, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ. Một khi chân tướng rõ ràng, chắc chắn sẽ chiến loạn nổi lên bốn phía. Mà Yêu Hoang vừa bị thương nặng, khó tránh khỏi họa vô đơn chí! Lâm lão đệ dụng tâm đến khổ, lão ca ca ta há có thể không biết.

Lâm Nhất cười cười, nói:

- Trước giờ họa phúc khó liệu, chỉ có cẩn thận mới không mắc sai lầm lớn.

Tất Kháng lắc đầu, không khỏi lo lắng nói:

- Giác Phách tính tình nóng nảy hơn nữa lại bảo thủ, chỉ mong hắn đừng gây ra tai họa. Yêu Hoang do hắn chưởng quản, ta thực sự rất lo lắng.

Lâm Nhất an ủi:

- Cho đến ngày nay, lời đồn ngươi và Thiên Tinh gặp nạn đã bốn phương đều biết, cứ an tâm nghỉ ngơi đi.

Tất Kháng vừa muốn lên tiếng trả lời, bỗng nhiên lại nghĩ tới gì đó, khó hiểu hỏi:

- Lão đệ! Ngươi đã là Ma thành chi chủ, tại sao lại bỏ thành mà đi? Phải biết rằng hiện giờ Ma Hoang thế đang thịnh.

Lâm Nhất không cho là đúng nói:

- Bản thân không đủ cường đại, có tác dụng gì! Mà Thiên Ninh, Thiên Khí tin lời mê hoặc của Cửu Huyền, bức Lâm mỗ giao ra Tam Hoàng kinh. Bất đắc dĩ, ta cũng chỉ có nước chạy trối chết.

Tất Kháng hơi giật mình, lại thêm nghi hoặc trùng trùng.

Lâm Nhất không muốn giấu diếm, dứt khoát nói ra chi tiết tình cảnh cuối cùng trong Cửu Thiên tháp, sau đó cười hỏi:

- Tam Hoàng kinh có lẽ ở trên người Lâm mỗ, đạo hữu có động tâm hay không?

Tất Kháng vuốt râu mà ngửa người ra sau, sau khi quan sát Lâm Nhất, cười khổ nói:

- Tam Hoàng kinh trọng yếu như thế, ai chịu bỏ qua.

Hắn sau đó ngồi ngay ngắn lại, ý vị thâm trường thở dài:

- Hơn nữa bất luận Tam Hoàng kinh thật giả như thế nào, đều không dám có lòng phân chia. Mà nếu đòi lấy không được, sao lại tặng cho.

Lâm Nhất không chỉ cứu tính mạngcủa Tất Kháng và Thiên Tinh, còn giúp Yêu Hoang tạm thời tránh khỏi một hồi tai ương ngập đầu. Bất kể về sau như thế nào, Yêu Hoang trên dưới đều không thể quên được đoạn ân tình này. Mà Tất Kháng lần này bị thương nặng, ít nhiều cũng có chút tỉnh ngộ. Chơi đùa quỷ kế âm mưu, hắn vẫn không phải là đối thủ của đám người Cửu Huyền và Thiên Ninh Thiên Khí. Phân tranh lợi hại, trước giờ không thể thiếu tâm trí và tu vi đọ sức song trọng!

Tất Kháng nhìn về phía Lâm Nhất, hai tay nâng hờ, nghiêm mặt nói:

- Lâm lão đệ! Ngày sau gặp lại, ta sẽ thoái vị nhượng hiền. Từ nay về sau, Yêu Hoang do ngươi làm chủ. Ta và Giác Phách, Đấu Tương, Thiên Tinh, thậm chí là cả ngàn thuộc hạ, mặc cho ngươi sử dụng.

Hắn sau đó đứng dậy, trịnh trọng cúi người hành lễ!

Lần này khác với cưỡng cầu bái vào Hồng Hoang, mà là thực sự cung phụng vi tôn. Chỉ cần Lâm Nhất trở nên cường đại, Yêu Hoang tất nhiên sẽ được lợi không ít. Tất Kháng có lẽ có tư tâm, nhưng cũng thành ý mười phần. Mà chắp tay tặng ra Yêu Hoang, thực sự phải có một phen quyết đoán!

Lâm Nhất vội vàng lắc mình tránh né, tiếp theo bước về phía trước một bước giơ tay lên nâng hờ, nói:

- Không được.

Tất Kháng lại không chịu đứng dậy, mang theo vẻ cố chấp hiếm có, kiên trì nói:

- Nếu lão đệ không đáp ứng, bảo Yêu Hoang ta trên dưới biết phải thế nào?

Nếu hai trăm năm trước có tế ngộ này, tất nhiên sẽ khiến người ta kinh sợ. Khi đó hai mắt mờ mịt mà hướng đi không rõ, khó có thể tìm được một chỗ đặt chân. Mà tình thế lúc này đã không thể so với ngày xưa. Lâm mỗ nếu đã không để Ma thành ở trong lòng, lại sao đi tham luyến quyền vị chí tôn của Yêu Hoang.

Lâm Nhất chậm rãi lùi ra sau một bước, mang theo vẻ mặt khó xử nói:

- Hậu đãi như vậy, thực sự là không thừa nhận nổi. Hơn nữa Lâm mỗ có việc vặt quấn thân, không rảnh chiếu cố.

Tất Kháng vẫn hai tay chấp lễ, bộ dạng thành khẩn cầu xin!

Lâm Nhất giơ tay lên gãi gãi cằm, trầm ngâm một lát, tiếp theo tay chắp sau lưng, nói tiếp:

- Thôi! Chỉ đợi ngày mọi việc chấm dứt, Lâm mỗ nhất định sẽ nâng cốc nói cười với đạo hữu.

Tất Kháng ngẩng đầu lên, vui vẻ nói:

- Thật chứ.

Lâm mỗ nhếch miệng, đáp:

- Thật.

Thế nào là thật với không thật? Đơn giản là chấp nhận đoạn giao tình này mà thôi! Ngày sau việc như thế nào, không ai biết được!

Có lẽ, cái Tất Kháng muốn chính là hứa hẹn như đúng mà lại như sai này. Hắn lập tức đứng thẳng dậy, vuốt râu vui vẻ cười nói:

- Có Lâm lão đệ và lão Long, Hổ Đầu tương trợ, Yêu Hoang không lo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free