Vô Tiên - Chương 2424:
Từ lúc Cửu Thiên tháp mở ra, đến giờ đã trôi qua một trăm bốn mươi năm. Dị tượng cửu tinh liên châu quỷ dị một thời đã không còn tồn tại. Chỉ thấy bên trong ám không bao la đó, chỉ có một vầng mặt trời, bát đại tinh vực thì vẫn thong thả xoay tròn theo quỹ tích cố hữu.
Sau hơn một tháng, ba đạo hồng quang tận tình rong ruổi lần lượt ngừng thế đi.
Tuy ba huynh đệ không có Hồng Hoang tinh đồ để đối chiếu theo, nhưng cũng không đến nỗi ngỡ ngàng như lúc mới đến. Phương hướng đại khái vẫn có thể phân biết được.
Có điều, Lâm Nhất và hai vị huynh đệ đã hết hứng thú rong ruổi, liền không nhanh không chậm theo sau mà đi. Hôm nay lúc này, hắn bỗng nhiên ngừng lại, một mình ngưng thần nhìn về nơi xa trong ám không mà hình như có kinh ngạc.
Không tới một lát, hai đạo hồng quang một xanh một trắng từ xa đến gần. Trong nháy mắt, cách đó không xa lần lượt hiện ra hai đạo thân ảnh cường tráng.
Lão Long có phát hiện, lập tức cùng Hổ Đầu xoay người quay lại. Người hắn còn chưa tới, âm thanh đã tới trước:
- Lão đại! Cớ gì lại do dự không tiến?
Hổ Đầu thì cười nói rất đương nhiên:
- Ha ha! Còn cần phải hỏi à, nhất định là đi nhầm đường rồi.
Hai Huynh đệ truy đuổi lẫn nhau, cũng toàn lực đi nhanh hơn một tháng, không những hoàn toàn không có vẻ mệt mỏi, ngược lại còn tinh thần hơn gấp đôi!
Lâm Nhất từ xa xa thu hồi thần thức, nói với Hổ Đầu ở ngoài mấy trượng:
- Chúng ta không nhầm hướng, ngoài mấy chục vạn vạn dặm chính là tinh vực Thiên Hoang. Chỉ có điều....
Ánh mắt hắn dừng lại trên người lão Long ở bên cạnh, nói tiếp:
- Xuanh quanh có tinh vân vờn quanh, còn giống như còn có tu sĩ chiếm đống. Cứ tùy tiện tiến đến như vậy khó tránh khỏi bất trắc.
Hổ Đầu cũng không để ý tới hướng đi, mà là quay sang bên cạnh nói:
- Ta nói này huynh đệ, thần thức của ngươi so với lão đại thì thế nào?
Hắn đã là tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, thần thức tất nhiên không kém, lại chưa thể đi xa như vậy, nhất thời nổi lòng hiếu thắng, liền nói kháy lão Long. Đối phương lại không hề bất ngờ, sớm có sở liệu đáp lễ:
- Lão đại tam tu nhất thể, thần thức không thể so với người thường.
Sau khi Lâm Nhất tu Động Thiên trung kỳ, rất ít lưu ý tới tiến cảnh của thần thức. Chỉ biết mình nhìn càng lúc càng xa, mà con đường phía trước cũng không bởi vậy mà sáng tỏ. Hắn nói tiếp:
- Lão Long, Thiên Hoang đối với ngươi mà nói có lẽ không xa lạ gì.
Hắn nói được một nửa thì muốn nói lại thôi.
Lão Long yên lặng chăm chú nhìn Lâm Nhất, không khỏi vươn tay ra ôm ngực, lại ánh mắt lảng tránh mà hơi ngây ra.
Thỉnh thoảng trong lúc hoảng hốt lại giống như năm đó. Lão Long, vẫn là lão Long oai phong một cõi kia. Mà mỗi khi tỉnh táo, bỗng nhiên lại thấy hiện giờ như vậy cũng không tồi. Nếu lão đại nay đã hơn xưa, mình việc gì phải trở lại lúc trước? Khó lắm mới thay đổi được cách sống, đừng ngại đi một chuyện về nhìn.
Lão Long thầm thở dài, khoanh tay trước ngực. Hắn hơi trầm ngâm, trong hai mắt tinh quang chợt lóe, hỏi:
- Lão đại là nói, Thiên Hoang đã có đề phòng?
Lâm Nhất mỉm cười gật đầu, đáp:
- Mặc dù không biết rõ ràng, nhưng nhìn tình hình thì cũng không khác là mấy! Cho nên vẫn phải cẩn thận.
Lão Long rất đồng ý nói:
- Bất kể lão đại là là muốn đón Tiên Nô về hay là có mưu đồ khác, cũng không nên kinh động Cửu Huyền thượng nhân quá sớm, để tránh bị hạn chế mà tiến thoái lưỡng nan. Chúng ta đừng ngại tàng hình biệt tích, chỉ đợi lẻn vào trung bộ Thiên Hoang rồi sẽ có thể hoạt động tự nhiên.
Lâm Nhất đáp:
- Ta đang có ý này.
Thiên Hoang cũng không phải thiện. Mà Long Phạm cùng với mọi người của Tiên Vực năm đó lại cùng đến từ Thiên Hoang. Tuy nói cố sự đã qua, nhưng ân oán vẫn còn. Nhất là Kỳ Nhi, hoặc là Vũ Tử, còn có Mộ Vân, rõ ràng đã tới nơi này, lại đến nay vẫn không thấy bóng dáng. Cho dù là muốn điều tra manh mối, hay là muốn giải quyết tâm nguyện, đó đều là một nơi khiến người ta không thể tránh né! Lão Long nói tiếp:
- Ngoài Thiên Hoang, tàn tinh vô số, có lợi cho tu sĩ chiếm đóng, nhưng cũng không phải là hoàn toàn kín kẽ. Cứ tránh đi mấy chỗ tinh vân trọng đại, từ chỗ hẻo lánh tìm lỗ hổng mà vào.
Sâu trong hai mắt Lâm Nhất hiện lên một tia vui mừng không dễ phát hiện, nói:
- Lúc trước chúng ta bị bức phải rời khỏi Ma thành, sớm đã nằm trong kế hoạch của Cửu Huyền. Hắn tuyệt đối sẽ không từ bỏ Tam Hoàng kinh, chắc hẳn đang ở chung quanh tra tìm tung tích của huynh đệ chúng ta. Như vậy, khó tránh khỏi ngoài căng mà trong lỏng.
Hổ Đầu thấy hai người đang thương thảo chính sự, nhất thời không tiện nói chen. Khi hắn nghe rõ một câu cuối cùng, không nhịn được vui vẻ nói:
- Bất kể Cửu Huyền đang giở trò xấu gì, lần này nhất định phải đâm vào lỗ đít hắn, đại náo Thiên Hoang! Ha ha.
Lão Long không nhịn được vẻ đắc ý vênh váo của Hổ Đầu, giáo huấn:
- Lần này nếu không nhờ may mắn trong Cửu Thiên tháp, bằng vào bản lĩnh của ngươi, vẫn không thể gạt được pháp nhãn của cao nhân Động Thiên, làm thế nào mà đòi lẻn vào Thiên Hoang.
Hổ Đầu chẳng hề để ý nói:
- Cái này cũng không khó, trốn trong Long Quyển của lão đại là được. Chỉ đợi tới khi nguy nan, Hổ ca lại thi thố tài năng cũng không muộn, gừ gừ!