Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2413:

Bất đắc dĩ, chuyện luyện khí chỉ có thể từ bỏ!

Đại sư huynh xử sự trầm ổn, tiểu sư muội tu vi bất phàm, cũng có mấy chục cao thủ đồng hành, ai có thể ngờ được lại xuất hiện bất ngờ! Mà mình vì tìm kiếm huyền băng hàn, có gì sai chứ?

Ngoài ra, Thiên Hoang mưu đồ gây rối, đã có đệ tử làm chứng. Mà nhị sư huynh Giác Phách lại không muốn tính toán, chỉ lo oán trách.

Thôi! Nhị sư huynh tính tình nóng nảy hơn nữa bản tính khó xử, chấp nhặt với hắn làm gì. Nếu không, hắn sao lại bị gia sư giam cấm ở Yêu Tổ phong để tu tâm dưỡng tính!

Chỉ là Yêu Hoang hiện giờ không có đại sư huynh và tiểu sư muội, không có ba huynh đệ Lâm Nhất, dường như thiếu đi mấy phần khiến người ta lưu luyến. Mà bên trong minh minh lại mơ hồ thấy được, đại sư huynh và tiểu sư muội vẫn còn sống.

...

Thời gian như nước, năm tháng như sóng.

Khi tiếng động rầm rĩ dần dần lắng xuống, Hồng Hoang vẫn trước sau như một, yên tĩnh lại bình thản!

Trên một khối đá ngầm cực lớn ở bờ biển, một bóng người áo xám lẳng lặng độc tọa.

Lão Long vẫn đang bế quan, Hổ Đầu thì vẫn ngủ say. Lâm Nhất độn ra khỏi động huyệt cũng ẩn đi tu vi toàn thân, một mình tới bờ biển.

Trên vân thiên, dị tượng cửu tinh liên châu đó đã sớm biến mất. Hiện giờ ánh mặt trời rõ ràng, gió biển man mát. Thỉnh thoảng có sóng vỗ bờ, khiến người tâm thần xao xuyến.

Đảo đơn độc trong đại hải này phạm vi mấy ngàn dặm, có núi rừng tươi tốt mà phong cảnh tuyệt đẹp. Trong đó có hai tòa núi cao Cổ Thiên phong và Cổ Hải, phân biệt thuộc sở hữu của tộc nhân hai nhà Dương Giáp và Mã Nguyên. Nghe nói, Cổ Hải tộc là thượng cổ di tộc. Mà hai nhà họ tuy là phân chi, lại đồng căn đồng nguyên mà chung sống hòa hợp.

Thượng cổ di tộc?

Một trận gió biển thổi đến, tóc dài, tay áo của Lâm Nhất nhẹ nhàng phiêu. Hắn cúi đầuquan sát lệnh bài trong tay, trong thần sắc lộ ra mấy phần tò mò.

Lệnh bài này là Mã Nguyên tặng cho, người nắm giữ có thể tự nhiên ra vào đảo. Trong đó không chỉ thác ấn địa hình của hải đảo, còn có chú giải đơn giản. Chính phản hai mặt, khắc chữ "Thượng cổ" và "Hải tộc". Từ đó cho thấy, Mã Nguyên và Dương Giáp chắc là thượng cổ Hải tộc, lại xưng Cổ Hải tộc.

Nơi hẻo lánh của Hồng Hoang Hiện giờ, đa số là tình cảnh thời viễn cổ. Mà thượng cổ xa xôi có bộ dạng thế nào, hiện giờ cũng không biết được.

- Lâm tiền bối, quả nhiên là ngài!

Lâm Nhất không quay đầu lại, theo tiếng đáp:

- Mã Nguyên đạo hữu.

Hắn đến đây, chưa từng có kinh động. Mà hải đảo địa vực hữu hạn, thần thức lướt qua là thấy hết. Cho nên hắn vừa hiện thân không lâu, liền bị người ta phát hiện.

Một lão giả từ trên trời hạ xuống, chậm rãi dừng trên đá ngầm. Hắn nhìn Lâm Nhất từ trên xuống dưới, lập tức lại hơi cúi người, chắp tay cười nói:

- Trong nháy mắt đã qua bốn mươi năm, tu vi của Lâm tiền bối đã hơn xưa.

Trong nháy mắt đã qua bốn mươi năm rồi?

Có điều, lần tĩnh tu này cuối cùng cũng đề thăng tu vi tới Động Thiên trung kỳ đại thành. Chỉ có thể thể nói là tịnh tiến một chút mà thôi! Mà tu luyện Khôn Ma Ấn trong Thiên Ma Cửu Ấn cũng có một chút manh mối!

Lâm Nhất nhìn qua, mỉm cười nói:

- Không cần khách sáo, cứ ngồi xuống nói chuyện!

Lão giả chính là Mã Nguyên. Sau khi các vị tiền bối phong bế huyệt động, hắn một mực canh giữ trên đảo mà không dám quấy nhiễu. Hôm nay chợt thấy đối phương hiện thân, hắn vội vàng tới ân cần thăm hỏi.

Lâm Nhất hỏi tiếp:

- Cổ Hải đảo và Trung Dã có gì dị thường không?

Mã Nguyên khoanh chân ngồi xuống ngoài hai trượng, chắp tay đáp:

- Ba mươi năm trước có cao thủ có thân phận không rõ tới hải đảo. Sau đó thì không có gì khác thường. Mà Ma thành hiện giờ nghe nói là lấy hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí đứng đầu. Hai người họ chỉnh đốn rất khắc nghiệt, khiến cho Ma thành ai nấy đều cảm thấy bất an. Tiểu bối trong tộc ta từng tới đó, lại vì sợ hãi mà không thể đi vào. Trong đó thế nào thì không rõ lắm!

Hắn hơi do dự, hỏi ngược lại:

- Lâm tiền bối vốn là Ma thành chi chủ, tại sao lại đến đây?

- Muốn tự tại!

Lâm Nhất không nghĩ nhiều, ngắn gọn dứt khoát đáp lại một câu, nói tiếp:

- Giống như Cổ Hải nhất tộc của ngươi, cô huyền hải ngoại mà rời xa hỗn loạn, chẳng lẽ không phải cái mà ta hướng tới.

Mã Nguyên vuốt râu cười, vui vẻ nói:

- Lâm tiền bối quá khen! Ta chính là thượng cổ di tộc, không dám tự tiện rời xa nơi quê cha đất tổ!

Lâm Nhất thần sắc khẽ động, nỗi lòng bỗng nhiên bay xa.

Lâm Nhất im lặng một lát, bỗng nhiên giơ lệnh bài trong tay lên, nói:

- Thượng cổ Hải tộc này là sao, có thể chỉ giáo không?

Mã Nguyên không giấu diếm, đáp chi tiết:

- Tổ tiên của tộc ta đến từ thiên ngoại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free