Vô Tiên - Chương 2414:
Đây là một tòa núi cao khác trên hải đảo, Cổ Thiên phong.
Trên đỉnh núi, có một khối đá to cao hơn mười trượng đứng sừng sững. Vì bị gió biển, sương mù ăn mòn, đá to phủ lên một tầng gỉ sét, nhìn qua thì loang lổ tang thương, bộ dạng niên đại rất xa. Mà một mặt trong đó lại rất bằng phẳng, cũng có dấu khắc.
Lúc này, Lâm Nhất một mình đứng trước đá to mà giương mắt ngóng nhìn.
Hắn lúc trước có nghi hoặc, liền được đưa tới tòa Cổ Thiên phong này. Dương Giáp không dám chậm trễ, hiện thân tiếp đãi. Khi đối phương biết được ý đồ đến, cùng Mã Nguyên giảng thuật lai lịch của Cổ Hải nhất tộc. Sau đó, hai người cáo lui, để lại Lâm tiền bối ở đây quan sát cổ tích!
Cổ nhân phần lớn là dùng khắc đá để ghi nhớ, mà đá khắc này chính là tổ tiên của Cổ Hải tộc lưu lại, miêu tả tình cảnh hàng lâm hải đảo của tổ tiên năm đó.
Theo như lời Mã Nguyên, Dương Giáp tổ tiên này đến từ thiên ngoại.
Như thế nào là thiên ngoại? Trung Thiên Trung Thiên, trong cửu thiên.
Vô số vạn năm trước, có thần linh từ trên trời hạ xuống, chọn hải đảo để dừng chân, cũng hoằng pháp giảng đạo mà ân trạch một phương. Khi thần linh rời đi, Hồng Hoang dần hưng thịnh. Sau này bách tộc san sát, chư pháp tranh hùng, lại có Tam Hoàng đỉnh lực, vân vân. Kết quả là, dân đảo tự xưng là thượng cổ di tộc, cũng cung phụng thần linh không gì không làm được làm tổ tiên.
Có điều, Cổ Hải đảo cô huyền hải ngoại, hơn nữa cao thủ ít ỏi, vẫn chưa dẫn tới sự chú ý của Hồng Hoang các phương. Lời đồn dật sự liên quan cũng theo niên đại xa dần mà từ từ chôn sau trong năm tháng!
Phải biết rằng các tộc Hồng Hoang đều có truyền thuyết để lấy làm kiêu ngạo, các nhà đều tự thờ phụng thần linh. Đổi lại là người khác, căn bản không cho là đúng. Mà còn nhớ, trong Cửu Thiên tháp, đối mặt với ảo cảnh thượng cổ, Mã Nguyên và Dương Giáp cũng không giống như là xa lạ, lúc ấy đã khiến Lâm Nhất lưu ý. Quả nhiên, Cổ Hải di tộc của hai người đúng là có chút lai lịch.
Lâm Nhất bước về phía trước hai bước, Huyễn Đồng trong mắt thoáng hiện.
Đá to đó cũng không kỳ quái, vết khắc cũng là bút tích phàm nhân. Trong vết khắc không rõ, mơ hồ có thể phân biệt là mấy bức tranh. Có vật thể hình dạng như thuyền từ trên trời hạ xuống; Tiếp theo có hai bóng người xuất hiện trên hải đảo, thoạt nhìn thì giống như là một nam một nữ; lập tức có một đám người quỳ xuống đất cúng bái; Lại có vây quanh nhau hoà thuận vui vẻ; Cuối cùng thì là tình cảnh thuyền bay vào nhật nguyệt rồi đi xa.
Lâm Nhất vươn tay phải ra, lòng bàn tay xuất hiện một vật nhỏ.
Nó lấp lánh, hình dạng như thuyền, chính là một kiện bảo vật năm đó có được ở Cửu Châu, tên là phi chu.
Lâm Nhất giơ phi chu lên, đối chiếc với vết khắc trên đá, không khỏi hơi lắc đầu.
Phi chu chỉ là một kiện linh khí phi hành mà tu sĩ Kim Đan Trúc Cơ nắm giữ, tuy nói cũng tinh xảo, nhưng lai không được cao thủ sử dụng. Mà phi chu khắc trên đá lại có thể xuyên qua cương phong mà đi xa ngoài cửu thiên. Hai cái cách biệt quá xa, sao có thể đánh đồng!
Tổ tiên của Cổ Hải di tộc nếu thật sự đến từ thiên ngoại, vậy cửu thiên xa xa cũng thật thần bí khó lường, khiến người ta không thể tưởng tượng. Mà tục truyền Tiên Hoàng, Ma Hoàng cùng với Yêu Hoàng đều đi xa tận cửu thiên, cũng không nghe nói ba người họ có phi chu hoành độ. Đối mặt với hàng rào thiên giới, làm thế nào để xuyên qua?
Lâm Nhất thu hồi thuyền ngọc, vẫn im lặng xuất thần. Hắn rất muốn mượn điển tịch của Cổ Hải để đọc, lại lập tức từ bỏ. Nếu đã tạm trú ở đây, không tiện tạo thêm rắc rối.
Đã định trước là đi ngang qua, mọi việc cứ tùy duyên thì hơn!
Mà lúc này, tất cả trên chín tầng trời vẫn khiến người ta rấ hứng thú.
Lại trôi qua nửa canh giờ, bóng người áo xám trên đỉnh núi phiêu nhiên mà đi.
Lâm Nhất ở trong huyệt động của Cổ Hải lưu lại một dòng thần thức, phát hiện tình hình vẫn như cũ, không vội vã quay về mà là lại đến bờ biển, một mình đi thong thả dạo bước.
Trên bãi biển cát trắng như vôi, hòn đảo đơn độc uốn lượn mấy ngàn dặm. Khi đi, dưới chân không vết. Nghe tiếng sóng lào xao, nhìn núi rừng xanh mướt. Còn có trời cao mây nhạt, cùng với gió lạnh từng trận. Trong nhất thời, khiến người thản nhiên vong ngã!
Chỉ một lát sau, phía trước có vách đá trăm trượng dựng đứng, giống như búa lớn chặt đứt bãi biển mà chặn đường đi.
Lâm Nhất lại dưới chân không ngừng, chậm rãi đạp không bay lên. Giống như dưới chân có một cầu thang vô hình. Sau một thoáng, người đã đến đỉnh vách núi. Trong khoảnh khắc, gió biển phần phật, áo choàng tóc dài tung bay, cho dù là ống tay áo rộng thùng thình cũng bay phần phật. Mà hắn hồn nhiên không để ý, chỉ muốn lãnh hội khoái ý của đón gió!
Mà lúc này, thấy trời biển mênh mông mà chim chóc bay lượn, lại khiến người ta khó có thể dễ chịu.
Lâm Nhất im lặng đứng đó, mày hơi nhíu lại. Sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống, lập tức hai mắt nhắm hờ mà nỗi lòng theo gió.
Từ lúc rời khỏi Tiên Vực tới Hồng Hoang, đã trôi qua hai trăm. Tuy nói cảnh giới tu vi tăng mạnh, cũng tạo dựng được một chút ác danh, mà tâm nguyện lúc trước đến nay vẫn không có chút tin tức. Không chỉ như vậy, lại có thêm mấy cường địch. Trước mắt tránh ở trên Cổ Hải đảo cũng không phải là kế lâu dài. Tiếp theo nên đi theo con đường nào?
Ma thành là không về được! Trước lúc Thiên Ninh, Thiên Khí chưa xé rách da mặt với mình, thôi cứ kính nhi viễn chi!
Tới Yêu Hoang? Lúc trước đã từ bỏ suy nghĩ này, hiện giờ lại càng không cần phải nghĩ. Khi Tất Kháng thương thế khỏi hẳn cũng là ngày tìm Thiên Hoang báo thù. Lâm mỗ thực sự không muốn tham dự vào phân tranh của hai nhà, cho dù đối địch với Cửu Huyền cũng là ân oán cá nhân, nên tự kết thúc!
Tìm một nơi vắn vẻ để ẩn nấp không ra, cho đến khi tu vi nghịch thiên mới ngóc đầu trở lại? Lâm mỗ cũng không phải là hạng người nhát gan nao núng, cũng tuyệt đối sẽ không vì Cửu Huyền, Lăng Đạo mà quên đi ước nguyện ban đầu!
Có điều, nếu muốn tìm được tung tích của Kỳ Nhi và Mộ Vân, không tránh khỏi chân tướng Long Phạm xuất phát từ Hồng Hoang. Mà Thiên Hoang là nơi khởi nguồn của người Tiên Vực năm đó. Như vậy tới Thiên Hoang, thế là tất phải làm. Mặc dù hung hiểm, nhưng có ngại gì. . .
Bất tri bất giác, ánh mặt trời ảm đạm, sau đó thì hoàng hôn tứ hợp mà đêm dài hàng lâm.
Khi bóng đêm tan đi, ánh nắng dần hiện.
Không tới một lát, chỉ thấy cuối trời biển, sóng xanh bị nhuốm máu; Thoáng chốc lại kim quang vạn đạo, mặt trời nở rộ.
Lâm Nhất đã từ trong tĩnh tọa tỉnh lại, trong hai mắt hào quang lấp lánh. Hắn lúc này quanh người trên dưới bao phủ một tầng ánh bình minh màu vàng. Đạo ấy ký ở giữa mi tâm lại hơi lồi lên mà rung rung. Mà khí cơ trầm tịch một đêm trong cơ thể cũng giống như muốn trào ra!
Lâm Nhất cúi đầu, giống như đang như có đăm chiêu.
Sau khi tới tu vi Động Thiên trung kỳ đại thành, tinh huyết thần hồn và pháp lực đã hòa thành một thể. Mà lúc này trong kinh mạch, lại giống như có thêm một tia khí cơ cường đại đang chậm rãi tụ về phía khí hải.
Lâm Nhất hơi bất ngờ. Mà ánh mắt hắn dừng ở trước người, không khỏi thần sắc ngưng trọng.
Dưới ánh bình minh, cỏ xa biếc. trong gió nhẹ, sinh cơ bừng bừng.