Vô Tiên - Chương 2412:
Chuyến đi Cửu Thiên tháp đã kết thúc, Bát Hoang lại rung chuyển một đoạn thời gian.
Chín vị cao nhân của chín vị cường thế trở về, vừa chiếm Trung Dã Ma thành. Ngay sau đó Lăng Đạo và Thanh Diệp tung tích không rõ, cái gọi là Ma thành chi chủ cũng theo đó vô tung vô ảnh.
Có điều, cái này cũng không gây trở ngại tới sự chấn chỉnh lại của trật tự.
Tu sĩ Ma thành, người có dị tâm mà không biết hối cải đều bị nghiêm trị. Đám cao thủ Động Thiên Nhạc Phàm thì sau khi nguyện trung thành, đều bị phái tới phòng thủ biên cảnh Ma Hoang, nhằm lập công chuộc tội rồi xem xét sau.
Dưới một phen sửa trị dứt khoát hẳn hoi của Thiên Ninh, Thiên Khí, Ma thành dần dần an ổn. Mà chín vị cao nhân vẫn chưa từ bỏ, bắt đầu âm thầm lưu ý gió thổi cỏ lay ở các nơi Bát Hoang.
Thiên Hoang trong Cửu Thiên tháp mất không ít nhân thủ, Cửu Huyền thượng nhân lại thờ ơ đối với việc này. Sau khi hắn quay lại, giống như mai danh ẩn tích không có động tĩnh. Môn hạ đệ tử muốn gặp mặt hắn cũng không được.
Mà nếu so sánh với Thiên Hoang, Yêu Hoang mới là thảm trọng thực sự. Lúc trước xuất môn, một đám người rầm rộ. Khi về nhà chỉ còn lại mười mấy tàn binh bại tướng. Không chỉ như vậy, Tất Kháng và Thiên Tinh cũng không thấy bóng dáng. Trong nhất thời, Yêu Hoang trên dưới tình cảnh bi thảm.
Trước cửa đại điện dưới Yêu Tổ phong, hai người đang ngồi.
Lão giả trong đó chính là nhị sư huynh Giác Phách. Hắn vẫn uy nghiêm, lại vẻ mặt âm u.
Nam tử trẻ tuổi ngoài ba trượng là Đấu Tương. Hắn nhìn chằm chằm khoảng không trước người, trong thần sắc lộ ra vẻ hờ hững.
- Ài.
Sau hồi lâu, Giác Phách cuối cùng cũng thở dài một tiếng nặng nề, nói:
- Ma Hoang và Thiên Hoang tuy có biến cố, mà hai nhà lại không dáng lo. Chỉ có Yêu Hoang ta là thương vong thảm trọng, gần như là toàn quân bị diệt! Đặc biệt là, đại sư huynh và tiểu sư muội đều phải gặp tai họa bất ngờ. Rốt cuộc là ai đang âm thầm quấy phá, ngươi chẳng lẽ không biết gì ư?
Trong giọng nói của hắn lộ ra vẻ trách cứ, mà nhiều hơn thì là một loại đau lòng bất đắc dĩ.
Trước khi đi, đại sư huynh Tất Kháng lòng tin mười phần. Mà hiện giờ không chỉ hắn bản thân và tiểu sư muội đều lâm nạn, lại mất nhiều cao thủ. Nếu nói ban đầu Yêu Hoang còn có thể địa vị ngang hàng với Thiên Hoang, Ma Hoang, trước mắt lại trở thành một nhà yếu nhất trong ba nhà. khiến cho người ta khó có thể thừa nhận là, ăn phải quá đắng như vậy lại không ngờ vẫn chưa biết cừu gia là ai. . .
Đấu Tương nói:
- Ta đại sư huynh, tiểu sư muội chia tay trên đường, cho đến khi Cửu Thiên tháp đóng cửa. Tình hình cụ thể trong đó vẫn không thể biết được. Có điều...
Hắn không nhanh không chậm lại nói tiếp:
- Đệ tử may mắn sống sót có nói, từng giết mấy tu sĩ Thiên Hoang có ý đồ gây rối mới có thể thoát.
Giác Phách há miệng cắt ngang lời Đấu Tương, hỏi ngược lại:
- Vậy thì sao? trong Cửu Thiên tháp phân tranh lợi hại, với nhau khó tránh khỏi phải quyết đấu sinh tử, lại không có bằng chứng, rất khó mượn cái này để chứng minh hung phạm.
Hắn chưa nói hết đã song quyền nắm chặt, tiếng khớp kêu rắng rắc, lập tức lại vung ống tay áo, không nhịn được quát lên:
- Ngươi thân là tam sư đệ, sao có thể vô cớ vứt bỏ đại sư huynh và tiểu sư muội mà tự ý làm việc? Hai người họ mà thân vẫn đạo tiêu thì ngươi khó tránh khỏi tội lớn.
Đấu Tương hai mắt khép hờ, yên lặng thừa nhận răn dạy.
Giác Phách nổi cơn, nhất thời không thu liễm được, tiếp tục cả giận nói:
- Để thoát khỏi tội vạ, không ngờ lôi Thiên Hoang ra để làm cớ. Mà ba nhà Hồng Hoang, hoặc này hoặc kia. Tuy không cần nói nhiều, nhưng chuyện chưa có chứng cứ rõ ràng. Ngươi khinh suất như vậy, chẳng lẽ không phải muốn dồn Yêu Hoang ta vào chỗ vạn kiếp bất phục à?
Ta chỉ là ăn ngay nói thật, sao lại là ăn nói bừa bãi? Ba nhà tranh đấu gay gắt, sao cần chứng cứ rõ ràng?
Đấu Tương thầm thở dài, ngẩng mặt lên, do dự một chút rồi nói:
- Nhị sư huynh, ta cho rằng đại sư huynh và tiểu sư muội chắc không chết.
Giác Phách giơ tay quát lên:
- Từ lúc Cửu Thiên tháp đóng cửa đến nay đã qua ba năm, ngươi vẫn không chịu tỉnh ngộ. Đại sư huynh và tiểu sư muội nếu không chết, vậy người đang ở đâu?
Hắn có chút giận không thể át, phất tay áo nói tiếp:
- Hiện giờ Yêu Hoang do ta làm chủ, vẫn chưa tới lượt ngươi hồ ngôn loạn ngữ. Tự bế quan sám hối đi, hừ.
Hắn bước đi nhanh, xoay người ẩn vào cửa điện mà không thấy thân ảnh.
Đấu Tương vẫn ngồi tại chỗ, khuôn mặt đen xì hiện lên màu tím đỏ. Sau hồi lâu, hắn mới chậm rãi đứng dậy mà đạp không bay lên, một mình một người bay về phía xa xa.
Rời khỏi Thiên Quý cốc chỗ Yêu Tổ phong chính là Thiên Giao cốc.
Sơn cốc vạn dặm vẫn mênh mông như cũ. Cho dù là hàng rào và hồ nướcđó vẫn là bộ dạng xưa. Chỉ là hàng rào có thêm mấy lỗ thủng, dã vật trong đó sớm đã ra ngoài, không ngờ sinh tồn trong sơn cốc, cũng sinh sản mà lớn mạnh thành đàn. Trên hồ nước lại bọt nước văng khắp nơi mà bóng cá bơi lượn!
Cách hồ nước không xa, Đấu Tương chậm rãi hạ xuống. Hắn yên lặng đi đến một triền núi quen thuộc, lập tức khoanh chân ngồi xuống mà giương mắt nhìn chung quanh.
Vẫn nhớ rõ, nơi này có rượu thịt thơm phức, có thoải mái chè chén, có đàm tiếu vui vẻ, có huynh đệ hiểu nhau, còn có sự cởi mở chân thành khiến người ta hướng về.
Bất tri bất giác, trước mắt Đấu Tương hiện ra tình cảnh nướng thịt uống rượu năm đó. Hắn hơi thất thần, trên mặt hiện lên nụ cười thản nhiên. Mà chỉ một lát sau, hắn lại ảm đạm thở dài.
Nháy mắt đã ba năm trôi qua, tất cả lại là cảnh còn người mất.
Không chỉ đại sư huynh không trở về, Thiên Tinh và ba huynh đệ đó cũng không có tung tích. Lúc trước lúc trước khi quay về, vì Yêu Hoang đệ tử chết thảm trọng mà tâm phiền ý loạn, tuy xa xa nhìn thấy thân ảnh của Lâm Nhất, lại căn bản không rảnh chia tay. Ai ngờ từ đó về sau, vô duyên gặp lại. Nghe nói hắn đã rời khỏi Ma thành, không biết đã đi đâu.
Đấu Tương ngây ngốc một lát, hai tay dang ra, trước mặt xuất hiện một khối hàn băng dài hơn trượng, dày hơn thước. Nó sương đen lượn lờ, hàn khí bức người, thoạt nhìn rất là bất phàm!