Vô Tiên - Chương 2411:
Cửu Huyền vẫn thở hổn hển, phân trần:
- Liên tục mấy ngày, muốn đuổi kịp hai vị đạo hữu cũng không dễ dàng gì.
Lăng Đạo sát khí chợt thịnh, bực mình quát lên:
- Còn không nói rõ ý đồ đến, đừng trách Lăng mỗ trở mặt vô tình.
Cửu Huyền vuốt râu cười, nói tiếp:
- Với tu vi của đạo hữu, đủ để độc bộ thiên hạ, bản nhân cũng không phải là đối thủ, có điều...
Ánh mắt hắn chợt lóe sáng, sau đó nói:
- Có điều, đạo hữu khí tức phập phùng, có dấu hiệu của căn cơ bất ổn, còn không bế quan thì chỉ sợ sẽ tu vi sụp đổ.
Sắc mặt Lăng Đạo càng âm hàn, dứt khoát không lên tiếng. Mà Thanh Diệp thì lướt ngang mấy chục trượng, quanh người sát khí lờ mờ. Có thể thấy được một cách dễ dàng, đây là tư thế muốn động thủ!
Cửu Huyền vội vàng xua tay nói:
- Hai vị chậm đã, bản nhân không có ác ý.
Thấy đối phương hơi do dự, hắn thừa cơ nói:
- Đạo hữu nuốt huyết sát, cuối cùng thất bại trong gang tấc, chẳng qua là do có khiếm khuyết, thực sự đáng tiếc! Mà nếu có thể tìm được Cửu Chuyển chi pháp của Tiên Hoàng, ắt sẽ nước chảy thành sông.
Lăng Đạo nhìn chằm chằm Cửu Huyền, khó hiểu nói:
- Huyết sát của Lăng mỗ chính là đến từ Cửu Chuyển chi pháp.
Cửu Huyền lắc đầu nói:
- Không, không! Cửu Chuyển chi pháp không phải là phương pháp tu luyện, mà là chỉ cảnh giới bất đồng.
Lăng Đạo hoài nghi nói:
- Ngươi sao mà biết được.
Cửu Huyền cười thần bí, nhắc nhở:
- Đạo hữu chẳng lẽ đã quên, bản nhân chính là môn hạ đệ tử của Tiên Hoàng.
Hắn dừng lại một chút rồi cảm khái nói tiếp:
- Có liên quan tới tình hình cụ thể, ta cũng không rõ. Nếu không, việc gì phải vất vả đuổi theo.
Hắn có phải là đệ tử đích truyền của Tiên Hoàng hay không thì tạm thời không đề cập tới. Mà thuyết Cửu Chuyển cảnh giới, lại có lai lịch khác.
Lăng Đạo hừ một tiếng, quát lên:
- Một khi đã như vậy, ngươi đuổi theo làm gì? Động Thần kinh đã bị hủy, ngươi chẳng lẽ còn có thể lấy ra hai bộ kinh văn khác à?
Nhắn nhủ có Tiên Hoàng trong Khôn Nguyên tháp, có hai bộ kinh văn Động Chân, Động Huyền là đủ rồi. Mượn chúng để tham ngộ đại đạo, cảnh giới tu vi có thể thành.
Cửu Huyền thong dong điềm tĩnh đáp:
- Ta đương nhiên là không lấy ra được, nhưng có người lại tùy thân mang theo hai bộ kinh văn đó.
Lăng Đạo ngẩn ra, sau đó nhìn về phía Thanh Diệp. Đối phương cũng hơi ngạc nhiên, trên khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ phấn chấn.
Vẫn ký thác hy vọng ở cửu chuyển huyết sát, lại chưa được tận ý người. Mà nếu có thể đạt được hai bộ kinh văn còn lại trong Tam Hoàng kinh, có thể nói là thiên duyên phủ xuống!
- Ha ha! Về phần người đó là ai, hai vị có thể đoán được?
Sau một phen quanh co lòng vòng, cuối cùng cũng nói tới chính đề, cũng cuối cùng khơi mào hứng thú của Lăng Đạo Lăng Đạo, Cửu Huyền không khỏi cười thoải mái.
Thanh Diệp có chút không vui trước sự ra vẻ mê hoặc của Cửu Huyền, lên tiếng châm chọc:
- Ngươi tiếp theo có phải sẽ nói, người đó ở ngay trong Ma thành, bảo sư huynh đệ ta quay lại, liều chết tranh chấp với Thiên Ninh, Thiên Khí.
Cửu Huyền vẫn cười, nói:
- Ta đã xem lai lịch về tiểu tử đó rồi, cũng nói chi tiết với Thiên Ninh trưởng lão. Hắn không có chỗ dựa, hoặc là đã rời khỏi Ma thành.
Thanh Diệp kinh ngạc nói:
- Lâm Nhất.
Cửu Huyền hơi gật đầu.
Thanh Diệp lại không nói gì. Lại là người trẻ tuổi đó.
Lăng Đạo thủy chung vẫn lưu ý nhất cử nhất động của Cửu Huyền. Hắn thấy đối phương không giống giả bộ, hơi kinh ngạc, hỏi:
- Có bằng chứng gì không?
- Người cũ của Hồng Hoang, chắc hai vị vẫn còn nhớ, gia sư có khí đồ tên là Long Phạm. Hắn năm đó phản bội Thiên Hoang mà đi tới dị vực, Tam Hoàng kinh cũng theo đó mà tung tích không rõ. Mà Lâm Nhất chính là truyền nhân của hắn, cũng tùy thân mang theo hai bộ kinh văn đó. Về phần bằng chứng...
Cửu Huyền châm chước một chút rồi nói tiếp một cách khẳng định:
- Kim Long kiếm Lâm Nhất cầm chính là một kiện dị bảo thành danh của Long Phạm năm đó. Hai vị có lẽ không biết, mà bản thân thì có ấn tượng rất sâu.
Lăng Đạo vẫn thần sắc không rõ, trầm ngâm một lát, nói:
- Ngươi cố ý tiết lộ thân phận và lai lịch của Lâm Nhất, chỉ để khiến Thiên Khí, Thiên Khí với hắn nghi kỵ lẫn nhau, cuối cùng bức hắn rời khỏi sự che chở của Ma thành, cho chúng ta cơ hội để nắm lấy.
Cửu Huyền gật đầu.
Trong hai mắt Lăng Đạo lóe lên vẻ tàn khốc, quát lên:
- Thì ra là ngươi phái nhân thủ lẻn vào U Minh hải là vì thế?
Cửu Huyền cười cười, cũng không biện giải, mà thản nhiên nói:
- Người thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết. Hai vị đạo hữu hiện giờ đã không có chỗ để đi, mà bản nhân lại mang theo thành ý mà đến...
Hắn nói một nửa, dụng ý không nói cũng hiểu.
Sau đó, Lăng Đạo đã thần sắc hòa hoãn rồi thu liễm khí thế, cho dù trên khuôn mặt âm trầm cũng lộ ra một nụ cười.