Vô Tiên - Chương 2410:
- Lão Long, trước tiên để ta nói một đoạn cố sự thú vị.
- Lão đại cứ nói.
- Lão đại lại thừa nước đục thả câu rồi.
- Năm đó lão Lô thúc từng nhắc tới, phía sau Tiên Nhân đỉnh có khỉ thành đàn, hắn lập bẫy mắt một con khỉ già, vì không muốn sát sinh, liền chữa thương cũng đưa về thâm sơn. Ai ngờ đàn khỉ quần công mà tới, khỉ già chết thảm. Về sau mới biết con khỉ già đó vốn là hầu vương, vì tuổi già sức yếu mà bị xua đuổi. Khôn sống mống chết, vật tranh trời chọn. Vạn linh vạn vật, ai cũng như thế. . .
- Ha ha! Hay cho một đám khỉ vô tình! Ta nói này lão đại, đây chính là đạo lý ngươi dẫn Tất Kháng, Thiên Tinh theo bên cạnh hả?
- Tất Kháng và Thiên Tinh đều thương thế thảm trọng mà khó có thể tự bảo vệ mình. Nếu phó thác cho các đệ tử may mắn sống sót của Yêu Hoang, có lẽ sẽ xảy ra bất ngờ. Cho dù không sao, nếu bị đám người Thiên Ninh, Thiên Khí, cùng với Cửu Huyền biết được tình hình cụ thể, tất cả đều sẽ không thể đoán trước. Lão đại cẩn thận như vậy cũng là trong tình lý. Nói tóm lại, lòng người khó dò, nước biển khó đong.
- Ừ! Có đạo lý... Mấy chục bình rượu hoa quả này chính là đồ nhi của ta hiếu kính hai vị, xin khẩu hạ lưu tình.
- Chớ có dài dòng, hôm nay cứ uống cho thống khoái.
- Ha ha! Lão đại có lệnh, tiểu Hổ Đầu còn không ngoan ngoãn thuận theo.
- Thôi hôm nay có rượu hôm nay say.
Bên trong huyệt động, ba huynh đệ ngồi vây quanh bàn đá mà tận tình chè chén. Bốn phía nằm ngổn ngang hơn trăm vò rượu không. Từ Tiên Vực đi tới Hồng Hoang, trong nháy mắt đã qua một trăm năm mươi sáu mươi năm. Ở giữa kiếp số không ngừng, hung hiểm vô số, khó có được một lát thoải mái. Hiện giờ trốn trong huyệt động hải đảo, cuối cùng cũng trộm được nửa ngày an nhàn.
- Lão đại! Ngươi hôm nay uống một vò rượu của ta, ngày khác phải trả ta mười vò, nếu không hai ta không để yên.
- Ừ!
- Long ca! Ngươi lúc nào lại hào phóng thế, ra vẻ chủ nhà, không thể chỉ chiếm tiện nghi của ta và lão đại được.
- Có tiện nghi không chiếm, đó còn là lão Long sao.
- Tên gia hỏa ngươi da mặt dày thật
- Hừ! Một vò rượu mạnh của lão đại bằng mấy chục vò của ngươi, cũng không hẹp hòi như ngươi. Hảo huynh đệ, rượu thịt chẳng phân biệt được nhà.
- Rượu thịt chẳng phân biệt được nhà? Lời này rất hợp ý ta, ha ha.
- Lão đại! Chẳng lẽ rượu không đủ mạnh à?
- Ơ? Lão đại sao ngẩn người ra thế, ồ say rồi à.
Lão Long và Hổ Đầu phát hiện gì đó, tiếng cười nói chậm rãi ngừng lại.
Lâm Nhất sau khi uống liền hơn mười vò rượu thì vẫn ngồi ngay ngắn, lại một tay chống bàn đá, một tay cầm bình rượu yên lặng xuất thần. Hắn dường như bỗng nhiên tỉnh dậy, theo tiếng nói:
- Say á?
Hắn bỗng nhiên nhếch miệng, tự giễu:
- Có lẽ là vị trong rượu quá đậm, hoặc là trời lạnh gió rét, mẹ nó, ai mà biết được chứ?
Hắn đột nhiên nói ra một câu thô tục, khiến cho lão Long và Hổ Đầu đều ngẩn ra. Mà hai huynh đệ sau khi ngơ ngác nhìn nhau, lại không nhịn được mà bật cười!
Lão đại tuy trí dũng song toàn, nhưng không phải là không gì không làm được. Hắn cũng có lúc mất mát, cũng có lúc phải chịu thiệt mà quẫn bách, cũng có cõi lòng loã lồ.
Mà đây mới là lão đại thực sự, một vị huynh đệ đáng để đi theo!
Lâm Nhất từ nhỏ đã đi theo sư phụ Thanh Vân đạo trưởng mà hấp thụ sâu đạo giáo, xưa nay nói ít mà làm nhiều. Há miệng lão tử, ngậm miệng chửi má nó vẫn là thói quen dưỡng thành trong quân doanh của thế gian Hành Thiên Tiên Vực. Mà khi đó chính là lúc Ma tu Nguyên Thần cường thịnh, ma tính dâng cao cũng là không thể tránh được.
Chính như trong nhân tính, thiện lương và xảo quyệt cùng tồn tại, cẩn thận và cuồng vọng cùng tồn tại. Cuối cùng là ma đạo xưng hùng hay là yêu đạo hoành hành, vẫn là thiên thể đồng tâm mà thiên đạo sáng tỏ, đều là ở trong tu hành. Mà đi đến ngày nay, tất cả không phải là tưởng tượng. . .
Lâm Nhất buông bỏ bình rượu, rời khỏi ghế đá đứng dậy, nói:
- Nếu say rồi, mệt rồi thì tự bế quan nghỉ ngơi đi.
Hắn giơ tay lên chỉ, nói tiếp:
- Hổ Đầu, không được mở động phủ, không được ngủ ngáy, không thể gây họa.
Hổ Đầu trừng mắt nói:
- Lão đại, ngươi dứt khoát lấy mạng nhỏ của Hổ Đầu luôn đi.
Lâm Nhất khoát tay không nói nhiều, đi tới góc huyệt động, vung tay áo bỏ xuống một tầng tinh thạch, cũng bày ra trận pháp và cấm chế, lập tức ẩn vào trong một đoàn quang mang mấy trượng.
Hổ Đầu đặt bình rượu lên bàn, vô tội nói:
- Hổ ca ta thật sự hay gây chuyện lắm à? Vì sao không quản giáo lão Long đi.
Lão Long lại đứng dậy rời đi, không quên dặn dò:
- Mở động phủ thế tất sẽ hủy hoại cấm chế nơi này. Lão đại lên tiếng không phải là bắn tên không đích. Hơn nữa nghỉ ngơi một chút đi.
Hắn tìm một chỗ khác trong huyệt động, cũng thử bấm động thủ. Sau đó, hào quang lấp lánh, cấm chế hiện ra. Hắn cười ha ha, chậm rãi biến mất.
Thấy thế, Hổ Đầu không cho là đúng nói:
- Ối chà! Ngũ hành cấm pháp như thật ý nhỉ.
Hắn uống nốt rượu, một mình nên lập tức cảm thấy không thú vị. Hắn dứt khoát rời khỏi bàn đám ngồi khoanh chân tại chỗ, vươn tay ra lấy ra một chiếc ngọc giản xem xét, lẩm bẩm:
- Cấm pháp lão đại truyền lại thực sự rất đơn giản, để Hổ ca ta tham ngộ!
Không tới một lát, hắn lại nằm xuống, tiếng ngáy dần vang.
Trong tinh không, một đạo thân ảnh cường tráng chậm rãi ngừng thế đi.
Từ đi đi về phía trước ngàn vạn cho dù tinh vực Thiên Hoang. Một hơi một hơi đuổi đến đây, trừ một đám tu sĩ từ Trung Dã Ma thành quay về Thiên Hoang ra thì không thấy bóng người khác.
Ba huynh đệ đó rốt cuộc đi đâu rồi?
Chuyến đi Cửu Thiên tháp, Yêu Hoang chết thảm trọng, bản thân Tất Kháng lại sinh tử không rõ. Nghe nói, việc này có liên quan tới Thiên Hoang. Hai nhà chắc chắn là thế như nước lửa, Lâm Nhất tính tình khôn khéo sao lại đi chuốc họa vào thân.
Đã không phải Thiên Hoang, lại không phải Yêu Hoang. Người trẻ tuổi đó vốn chính là đang cố ý tránh né, nếu muốn ở trong tinh không mênh mông bát ngát này tìm được tung tích của hắn cũng không dễ dàng. Mà hắn không ngờ vứt bỏ quyền vị của Ma thành chi chủ mà không để ý tới, thực sự là ngoài sở liệu.
Thân ảnh cường tráng nhìn xung quanh, trên nét mặt lạnh lùng lộ ra mấy phần nghi hoặc.
Sâu trong một đoàn tinh vân, ba bóng người giằng co mà đứng.
Lăng Đạo trao đổi ánh mắt với Thanh Diệp ở cách đó không xa, đối phương khẽ lắc đầu. Hắn quay sang lão giả ngoài trăm trượng, âm trầm hỏi:
- Cửu Huyền! Ngươi một đường đuổi theo không bỏ, có ý gì?