Vô Tiên - Chương 2409:
- Nơi này chính là huyệt động không người dưới đáy biển, hoàn toàn không có phòng ngự, hơn nữa âm u ẩm ướt, không hợp bế quan tu luyện.
Hắn hai tay chắp lại, giống như có quyết đoán, sau đó lại nói tiếp:
- Trong tộc ta có nơi bí ẩn khác, Lâm tiền bối đi theo ta.
Hắn vươn tay ra mời, xoay người cùng Dương Giáp chui vào trong vách đá không thấy thân ảnh.
Lâm Nhất ra hiệu cho lão Long, Hổ Đầu, lập tức đứng dậy đi theo.
Đi được mấy ngàn trượng, lại đi lên trên, ước chừng thời gian nửa nén hương, đoàn người đi tới một huyệt động phong bế.
Mã Nguyên dừng lại, phân trần:
- Trên đảo có một tòa núi cao nghìn trượng, tên là Cổ Thiên phong. Mà nơi này ở trong lưng chừng núi, chính là một gian động phủ tổ tiên của tộc ta lưu lại. Trừ mấy vị lão nhân trong tộc, không có ai khác biết được. Lâm tiền bối cứ an tâm...
Hắn đưa hai thứ trong tay tới, nói tiếp:
- Đây là phù bài và Cổ Hải lệnh bài để mở cấm chế, xin hãy nhận lấy.
Lâm Nhất tiếp nhận phù bài và ngọc bài, cười cười.
Dương Giáp nói theo:
- Trên đảo còn có một tòa Cổ Hải phong, lại không u tĩnh bằng nơi này.
Mà Lâm Nhất chỉ lo cúi đầu quan sát, lão Long và Hổ Đầu thì nhìn xung quanh, hắn nói tiếp:
- Lâm tiền bối một đường mệt nhọc, hai người chúng ta không tiện quấy rầy. Nếu có phân phó cứ tùy ý gọi.
Có người đột nhiên cao giọng nói:
- Trên đảo có rượu ngon không?
Nghe tiếng, Lâm Nhất giương mắt lườm một cái. Hổ Đầu thì cười ha ha, tránh sang một bên.
Mã Nguyên và Dương Giáp thần sắc xấu hổ, nhất thời không biết theo ai.
Lâm Nhất không cho là đúng xua tay, nói:
- Không cần để ý đến hắn, hai vị cứ tự tiện.
Mã Nguyên và Dương Giáp sau đó mới chắp tay cáo từ rồi vội vàng rời đi.
Bên trong huyệt động, ba huynh đệ tiếp tục xem xét tình hình bốn phía.
Đây là một chỗ có phạm vi mấy chục trượng, khí cơ nồng đậm mà khô ráo. Bên trong vách đá có cấm chế phòng hộ đơn giản, mặc dù cũng tầm thường, lại có thể che chắn và cảnh báo, cũng rất thực dụng.
Nóc Huyệt động khảm mười viên minh châu to như ngón cái, chiếu sang xung quanh như ban ngày.
Trong huyệt động bày bàn đá ghế đá.
Cuối huyệt động mở hai gian thạch thất.
Hổ Đầu đi một vòng, ngồi xuống trước bàn đá, giơ ba bình rượu lên, hào phóng hô:
- Lão đại, Long ca, cứ nếm thử rượu ngon của ta đi.
Lâm Nhất vung phù bài trong tay, tức thì phong kín cấm chế huyệt động, lại không để ý tới Hổ Đầu, mà bước về phía hai gian thạch thất đó.
Lão Long thu hồi ngân đao, đi theo.
Hổ Đầu ôm một bình rượu mà uống, cực kỳ thích ý xoa miệng, cười ha ha nói:
- Nơi này là cô huyền hải ngoại, cũng tự tại. Mà ba người chúng ta lại chỉ có hai gian thạch thất. Lão đại có muốn mở một gian khác không?
Cái gọi là hai gian thạch thất, chỉ là sơn động đục trong vách tường mà thôi, đều to chừng hơn trượng, lại bị giường đá chiếm một nửa, lộ ra vẻ chật chội mà lại đơn sơ.
Lâm Nhất dừng bước trước thạch thất, hơi quan sát. Tay trái hắn vung lên, có hào quang từ trong Long Quyển bay ra.
Chỉ trong nháy mắt, một bóng người áo đỏ đột nhiên nằm trên giường. Nàng ta vẫn khoanh chân tĩnh tọa chưa tỉnh, mặt ngọc xanh xao.
-Tthương thế của nha đầu đó thực sự không nhẹ.
Lâm Nhất nhìn sang, bên cạnh có người lập tức im tiếng không nói. Hắn phất vung, có thêm hơn một ngàn tinh thạch che kín thạch thất, tiếp theo lại bấm pháp quyết, trong nháy mắt chắn cửa đá lại. Mà hắn vẫn chưa dừng lại, sau đó tới một gian thạch thất khác rồi làm y như vậy.
- Ài, ta nói này lão đại! Ngươi không đưa đôi sư huynh muội này về Yêu Hoang thì thôi, ngược lại còn tự chuốc lấy khổ, cớ gì phải thế?
Hổ Đầu đi nhanh tới, trong tay còn mang theo bình rượu.
Trên giường đá, một lão giả ngồi trong một đống tinh thạch. Hắn mở mắt, trong thần sắc suy yếu lộ ra vẻ cảm khái, chậm rãi nói:
- Lão đệ, khiến ngươi phí tâm rồi.
Lâm Nhất hơi gật đầu mỉm cười, sau đó đóng cửa đá lại, đoạt lấy một bình rượu của Hổ Đầu, lớn tiếng nói:
- Lấy thêm rượu ra đây, huynh đệ chúng ta uống cho thống khoái!
Hổ Đầu lắc đầu vội vàng nói:
- Ta không còn.
Lão Long thì vươn tay ra ôm chầm lấy bả vai Hổ Đầu, mang theo vẻ mặt mạnh mẽ cười nói:
- Ha ha! Ngươi đã hiếm khi hào sảng, đừng ngại giải thích nghi hoặc cho ta.