Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2408:

Lâm Nhất, chưa từng nghĩ sẽ trở thành Ma thành chi chủ. Ước định của hắn năm đó với Thiên Ninh, cũng chỉ kế quyền nghi nhất thời, đơn giản chỉ muốn mượn sự giúp đỡ của đối phương để đối phó Lăng Đạo, khiến mình có thể sinh tồn trong Hồng Hoang loạn lạc.

Mà việc gì cũng có nguyên nhân, thiên hạ lại càng không có bữa ăn miễn phí.

Đám người Thiên Ninh có thể xua đuổi Lăng Đạo, Thanh Diệp lại không tiện trở thành chí tôn một phương. Nếu không, thân phận trưởng lão, đại vu không hợp, lại có cái hiềm đi quá giới hạn. Mà nếu có thể đề cử một vị tiểu bối trẻ tuổi trở thành Ma thành chi chủ, không chỉ thể hiện được khí độ cao nhân, vẫn không đến mức mất hết quyền bính. Giống như tục ngữ có viết, lót bên trong áo hay chăn thì mặt mũi vẫn còn, cớ sao không làm.

Vì vậy, khiLâm Nhất muốn chiếm tiện nghi, đồng dạng cũng bị chín vị cao nhân tính kế.

Khi chín vị cao nhân bọn Thiên Khí cường thế trở về, Lâm Nhất đã nghĩ xem làm thế nào để rời xa vũng nước đục Ma thành này. Bất kể là Lăng Đạo, Thanh Diệp hay là chín lão giả đó, hắn đều không thể trêu vào. Mà muốn có thu hoạch trong Cửu Thiên tháp, lại xem cơ hội mà toàn thân trở ra, đối với hắn mà nói cũng không dễ dàng.

Có điều, có người âm thầm giở trò xấu, khiến cho tất cả đều xuất hiện biến số.

Cửu Huyền thượng nhân, tâm cơ thâm trầm, hơn nữa cực kỳ âm hiểm đáng sợ. Hắn không muốn nhìn thấy Lâm Nhất và Ma Hoang đi lại quá thân thiết, lại càng không muốn đối phương trở thành tâm phúc đại hoạn ngồi ôm Ma thành. Kết quả là, hắn rất đúng lúc tung ra tung tích của Động Chân, Động Huyền nhị kinh, có thể nói là rất chuẩn xác!

Long Phạm chính là khí đồ của Tiên Hoàng, từng trở mặt với Bát Hoang. Tung tích của Tam Hoàng kinh không thể không có liên quan tới hắn. Mà Lâm Nhất không ngờ có uyên nguyên với hắn, lấy được kinh văn cũng là đương nhiên. Mọi người đều biết, Động Thần kinh trong Tam Hoàng kinh đã bị hủy. Động Chân kinh và Động Huyền kinh còn lại càng quan trọng hơn. Nếu có thể có được hai bộ kinh văn còn lại, vượt Động Thiên tam cảnh là một con đường bằng phẳng.

Như vậy, ai còn muốn đuổi theo giết Lăng Đạo, Thanh Diệp? Cừu hận cũng gạt sang bên, cứ tìm Lâm Nhất để hỏi rõ ràng đã.

Quỷ kế của Cửu Huyền thượng nhân cuối cùng cũng thực hiện được!

Lâm Nhất vốn định thừa dịp loạn ly rời khỏi Ma thành, sau đó lại bị chín vị cao nhân vây khốn. Rơi vào đường cùng, hắn bày ra tư thế để mặc người ta giết mổ, cuối cùng có thể bứt ra mà đi. Mà trong lòng hắn biết rõ, đối phương tuyệt đối sẽ không hội từ bỏ ý đồ.

Đạo lý rất rõ ràng! Nếu Thiên Ninh biết Lâm Nhất muốn tới Hoang tìm kiếm đệ tử, chỉ sợ hắn lúc ấy sẽ không tiện đi. Mà ở trong mắt đối phương, bất kể hai bộ kinh văn Động Chân, Động Huyền thật giả thế nào, cũng không thể lọt vào tay Cửu Huyền, hoặc là Lăng Đạo, Thanh Diệp.

Đổi lại là Lâm mỗ cũng nghĩ như thế!

Nếu đi một đứa trẻ con mang ngọc trong người đi linh tinh, quả thực chẳng khác gì tìm chết. So với như vậy, chẳng thà bắt nhốt, cho dù là thật sự lột da rút gân để tuyệt hậu, có lẽ cũng còn hơn!

Cho nên, Lâm Nhất không dám mang theo hai vị huynh đệ tới Thiên Hoang, để tránh dẫn tới sự nghi kỵ của Thiên Ninh, Thiên Khí chuốc họa vào thân chuốc họa vào thân.

Bên trong huyệt động âm u ẩm ướt, ba huynh đệ đang nói chuyện.

Lâm Nhất một mình ngồi khoanh chân trên đá vuông, cực kỳ kiên nhẫn giải thích tất cả. Nếu hắn thân là lão đại, một khi có thời gian nhàn hạ, sẽ cố ý thổ lộ tình cảm với huynh đệ nhà mình.

Là chỉ điểm, là chia xẻ, cũng là một loại câu thông. Cho dù lão Long lịch duyệt phong phú, cũng không ngại ấn chứng một hai.

- Nhân lúc ẩn thân ở nơi này, an tâm nghỉ ngơi một đoạn thời gian, rồi nhìn thời cơ mà hành sự.

- Cứ như lời lão đại nói.

- Ừ! Hổ Đầu đi theo lão đại, chính là tăng thêm kiến thức. Có điều vì sao phải mang theo hai trói buộc Tất Kháng và Thiên Tinh đó, lúc ấy nên giao cho Đấu Tương mang về.

Lâm Nhất không trả lời, mà là giương mắt nhìn về phía trước.

Lão Long tìm tảng đá ngồi xuống, trong tay vẫn cầm ngân đao thước.

Hổ Đầu thì cầm thiết bổng chọc lung tung, trong huyệt động truyền đến tiếng bang bang. Đúng lúc này, cách đó không xa đột nhiên xuất hiện thân ảnh của hai lão giả. Hắn lập tức trừng hai mắt, quát to:

- Người tới là ai.

Mà tiếng quát của hắn chưa dừng, lại không nhịn được ngạc nhiên nói:

- Ơ? Lão tử nhận ra hai người các ngươi. Tên là gì ý nhỉ.

Hai lão giả đó thần sắc vội vàng, mà chưa đứng ổn, lại ngơ ngác nhìn nhau, sau đó vui vẻ nói:

- Thì ra là Lâm tôn và hai vị tiền bối đại giá quang lâm, thực sự vẻ vang cho kẻ hèn này. Mã Nguyên, Dương Giáp, có lễ. . .

Hổ Đầu khiêng gậy, vỗ gáy, giật mình nói:

- A ta nhớ rồi. Mã Nguyên, Dương Giáp đến từ Cổ Hải, thật là con mẹ nó khéo quá.

Hắn bỗng nhiên nhớ tới gì đó, đột nhiên quay người, cả kinh nói:

- Lão đại! Ngươi không ngờ ở trong Cửu Thiên tháp đã tính trước đường lui, ta không phục cũng không được.

Lâm Nhất mang theo lão Long và Hổ Đầu độn ra khỏi thiên ngoại, lại đi vòng vèo nấp trong xuống dưới lòng đất của một tiểu đảo trong biển Trung Dã. Hành động này của hắn nhìn thì chỉ là lâm thời nghĩ ra, lại binh hành quỷ đạo. Nếu Thiên Ninh, Thiên Khí có đổi ý, tất nhiên sẽ đuổi theo. Mà do thiên tính, thường thường sẽ bỏ qua đại hải dưới chân.

Ba huynh đệ chỗ ba huynh đệ đến chính là hải đảo tên là Cổ Hải. Hai lão giả đó thì là Mã Nguyên và Dương Giáp kết bạn đồng hành trong Cửu Thiên tháp. Sau khi họ rời khỏi Ma thành, đi nhanh hơn nửa ngày. Mới vừa quay về liền có đệ tử trong tộc bẩm báo. Hai người không dám chậm trễ, vội vàng chui xuống lòng đất thăm dò manh mối.

Lâm Nhất ngồi không nhúc nhích, thần sắc ôn hòa nói:

- Lâm mỗ tới đường đột, lại không có ý khác, quả thật là do khốn đốn mệt mỏi, chỉ muốn tìm một chỗ yên lặng để nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Nếu có quấy rầy, mong hai vị thứ tội!

Người hơi béo trong Hai lão giả là Mã Nguyên. Người gầy hơn là Dương Giáp.

Mã Nguyên cười cười, vội vàng xua tay nói:

- Không nói đến tiền bối có ơn với Cổ Hải đảo ta, cho dù là đạo hữu đi ngang qua nơi này, chúng ta cũng chưa từng chậm trễ.

Dương Giáp phụ họa nói:

- Lâm tiền bối chính là cao nhân Ma thành, cho dù cầu xin cũng khó đăng môn được một lần. Hiện giờ ngài đại giá hàng lâm, quả thật là vinh hạnh của Cổ Hải ta.

Lâm Nhất hơi lắc đầu, nói:

- Hai vị đừng khách sáo, Lâm mỗ có chuyện muốn nói.

Mã Nguyên và Dương Giáp vội vàng lưu ý lắng nghe.

Lâm Nhất nói tiếp:

- Không thể để lộ chút phong thanh nào về ba huynh đệ ta, nếu không chắc chắn se gặp phảngươi tai họa. Lâm mỗ gây ra rất nhiều thù hằn trong Cửu Thiên tháp, hai vị chắc cũng biết.

Hắn vừa nói chuyện, vừa quan sát nhất cử nhất động của đối phương.

Nghe vậy, hai lão giả ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.

Mã Nguyên trầm ngâm nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free