Vô Tiên - Chương 2405:
Hồng quang khó lường trên Cự tháp đã biến mất, thay vào đó là một lỗ thủng cấm chế, có từng bóng người lần lượt từ trong bay ra, xa xa có thể thấy được tinh không vạn dặm.
Lâm Nhất quan sát trên dưới, ra hiệu cho lão Long, Hổ Đầu. Ba người trong nháy mắt xuyên qua lỗ thủng cấm chế trên trời, đột nhiên đi ra mấy trăm dặm, chưa rời khỏi địa bàn Ma thành mà vẫn ở trong không trung, lập tức chậm rãi ngừng thế đi.
Ngoài trăm trượng, Thiên Khí, Thiên Ninh cùng với bảy vị đại vu đã xếp thành một hàng cản đường. Lăng Đạo, Thanh Diệp thậm chí là Cửu Huyền đều không thấy tung tích. Mà chín vị cao nhân không tiếp tục đuổi giết đôi sư huynh đệ đó, mà là ai nấy xoay người nhìn hơn nữa thần sắc khó lường.
Bốn phía không ngừng có thân ảnh vội vàng rời đi, hơn phân nửa là tu sĩ các nhà đến từ Hồng Hoang.Mà lúc trước vào tháp có hơn bốn năm ngàn người, hiện giờ lại chỉ còn lại có hơn ba ngàn người.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua chín vị cao nhân đó, sau đó cúi đầu quan sát.
Dưới hào quang của cấm chế, Trung Dã Ma thành cực lớn lúc ẩn lúc hiện. Mà mấy trăm tu sĩ tụ tập ở trước cửa thành thì ai nấy phong trần mệt mỏi.
Lúc này, Thiên Ninh nói:
- Thiên Khí, dẫn theo thuộc hạ Ma Hoang tiếp nhận Ma thành, ai dám ngỗ nghịch, giết không cần hỏi!
Thiên Khí không nói tiếng nói, xoay người bay xuống dưới. Hắn đến trước cửa thành, đám tu sĩ đang chờ đợi tiến lên hành lễ. Sau đó thì đoàn người qua cửa vào thành.
Thiên Ninh tiếp tục phân phó:
- Phục Linh, sau khi về thành, tức khắc bắt đầu tu sửa đại trận hộ thành!
Bên cạnh có lão phụ nhân gật đầu, hắn nói tiếp:
- Lâm lão đệ, ngươi thân là Ma thành chi chủ, chính là lúc đại triển quyền cước, xin hãy quay lại, cùng nhau quy hoạch một phen.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhin ra ngoài nghìn trượng.
Một nhóm người vội vàng mà qua, trong đó có một vị hán tử vẻ mặt âm trầm, chính là Đấu Tương. Sau khi ra khỏi tháp thì gặp lại mấy người còn sống sót, chắc đã biết được tình huống bi thảm đám người Tất Kháng gặp phải. Lúc này hắn nhìn thấy Lâm Nhất và chư vị cao nhân Ma Hoang căn bản không có lòng để ý tới, có lẽ chỉ muốn sớm ngày quay về Yêu Hoang.
Lâm Nhất vừa muốn gọi Đấu Tương lại để nói tình hình, trong lòng lại khẽ động, muốn nói lại thôi.
Thiên Ninh và bảy vị đại vu đến gần, thần sắc ung dung, hỏi:
- Lâm lão đệ! Cớ gì lại do dự.
Thoáng trì hoãn như vậy, Đấu Tương đã dẫn theo người dần đi xa.
Lâm Nhất thở hắt ra một hơi, sau đó mới nhìn tám thân ảnh ở gần. Đối phương đứng xung quanh, lờ mờ có thế vây khốn.
Hắn coi như không thấy, mang theo mấy phần khó hiểu hỏi:
- Lăng Đạo và Thanh Diệp đi rồi, sao chư vị lại không đuổi giết.
Thiên Ninh nhìn ra xa xa, nhìn nhìn nhìn nhìn Ma thành dưới chân, vuốt râu cười nói:
- Lăng Đạo mang theo Thanh Diệp đã sớm độn tới thiên ngoại. Tu vi của hắn lúc này độc bộ Bát Hoang, rất khó đuổi theo.
Lâm Nhất ngạc nhiên nói:
- Chẳng lẽ cứ như vậy từ bỏ à?
Lăng Đạo có lẽ nay đã hơn xưa, lại cường hành đề thăng tu vi, khó tránh khỏi cảnh giới bất ổn, nên thừa cơ đuổi giết. Mà như vậy từ bỏ, quả thực chẳng khác nào thả cọp về núi. Nếu cho đối phương cơ hội thở dốc, chắc chắn sẽ hậu hoạn vô cùng!
- Bằng không thì có thể làm gì?
Thiên Ninh hỏi lại một câu, lại quan sát lão Long và Hổ Đầu, mỉm cười lẩm bẩm:
- Một đôi long huynh hổ đệ, quả nhiên bất phàm.
Tình cờ gặp gặp nhau, xem như là quen biết. Mà đối phương lại nắm chặt đao bổng trong tay, canh giữ bên cạnh Lâm Nhất mà không nói gì. Hắn lắc đầu không cho là đúng, sau đó nói tiếp:
- Lão đệ chớ lo! Chuyện có thong thả và cấp bách, cứ đoạt lấy Ma thành rồi củng cố căn cơ, sau này sẽ bàn bạc kỹ hơn.
Hai hàng lông mày Lâm Nhất nhíu chặt, im lặng không nói gì.
Có thể thấy được một cách dễ dàng, những cao nhân này đã sớm có dự mưu. Đám đám tu sĩ chờ đợi ở ngoài cửa thành tất nhiên đến từ Ma Hoang không nghi ngờ gì nữa, nội ứng ngoại hợp, chỉ là để cướp địa bàn?
Thiên Ninh thấy Lâm Nhất thần sắc không rõ, đành phải tiếp tục nói:
- Trước chuyến đi này, chúng ta đã thu thập Ma Hoang vào dưới trướng. Hiện giờ ngồi ôm Trung Dã Ma thành mà bễ nghễ Bát Hoang, Lâm lão đệ ngày sau thành tựu không thể hạn lượng, ha ha.
Hắn cười hai tiếng, giơ tay lên nói:
- Lâm lão đệ, cứ về thành rồi nói chuyện.
Đuôi lông mày Lâm Nhất lại giãn ra, mỉm cười nói:
- Tại hạ có việc trong người, phải đi xa một chuyến. Chư vị thứ cho không thể bồi tiếp.
Thiên Ninh có chút bất ngờ, không khỏi nhìn Lâm Nhất một lượt từ trên xuống dưới, nghi hoặc nói:
- Lâm lão đệ đã là Ma thành chi chủ, há lại bỏ thành mà đi?
Bảy vị đại vu thì ngơ ngác nhìn nhau, lại vẫn vây ba huynh đệ ở giữa.
Lâm Nhất thản nhiên nói:
- Ta có một vị đệ tử lưu lạc ở bên ngoài, đến nay tình hình chưa rõ. Đợi tìm được nàng ta rồi sẽ nói chuyện với Thiên Ninh trưởng lão cũng không muộn!
Thiên Ninh hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Nhất, thần sắc dần dần trở nên ngưng trọng. Sau một thoáng, hắn vuốt râu trầm ngâm nói:
- Lâm lão đệ! Ta hỏi ngươi, hai bộ kinh văn Động Chân, Động Huyền có phải ở trên người ngươi hay không?